Hôm nay là một ngày ngộ nghĩnh từ sáng tới chiều.
1.
Buổi trưa, trong bữa ăn hiếm hoi mà mình ngồi với cơ quan thay vì vọt đi với bạn bè như thông lệ, sếp bỗng cao hứng ghê gớm. Mình choáng khi sếp khen mày viết về bóng hay quá, cứ như mày nói nhà anh ấy. Thì ra ông sếp mới này cũng đã được đứa nào cho ngó blog Multi của mình.
Cảm giác đầu tiên là né sếp. Chuồn cười rất nhẹ và mỏng. Em viết nhảm ấy mà. Vì em chả biết gì bóng bánh nên thiên hạ xem thì em cà chớn để ghẹo thiên hạ.
Không, viết hay lắm, anh không nghĩ em hóm hỉnh thế. Hèn gì thầy Nam có khen là em viết tốt lắm.
Nghe câu này thì mình thực sự lạnh gáy. Sếp cũ đã đọc blog 360 làm mình viết rón rén hẳn. Thầy Nam thì được thầy Dững Misa mách đọc blog AT. Hoá ra là trò không làm luận án, chỉ mải chơi blog. Thanh minh mãi thầy mới đỡ mắng. Có lần thầy kháy "dạo này chuyển sang chơi trò gì hử em".
Giờ sếp mới, dù rất thiện chí hỏi nhưng mình ngán ngẩm cực kỳ. Dù blog rất "sạch" thì cũng không muốn cơ quan, đồng nghiệp tò te í e bàn tán. Muốn là khoảng trời nhẹ nhõm sau cơm áo gạo tiền.
Chiều, lập tức khẩn khẩn soạn mớ giấy tờ qua thỉnh ý sếp và xin ký tá. Không nhắc gì blog hết trơn.
Chính vì chuyện hôm nay mà mình càng khoái chức năng chỉ để vài bạn đọc ẻn của Multi. Những gì dạng nhật ký và suy nghĩ của mình sẽ chỉ để như entry này, một vài bạn liên quan, cùng quan tâm đọc thôi.
2.
Tối, bắt chân vào cuộc chiến dành chỗ cho con trai ở trường mẫu giáo. Hoá ra đúng là mình chưa trọn trách nhiệm làm mẹ. Dù đã lo lắng cả tháng trước, nhận được lời hứa giúp đỡ của thành viên ban giám hiệu trường mẫu giáo thì rồi cũng là... cái đinh.
Cô hiệu phó nhắn 4h sáng ngày 1/7 đến cổng trường xếp hàng mua đơn cho con trai vì chuyện "công bằng" trong giáo dục đang cần được thể hiện qua việc ai cũng bình đẳng xếp hàng. Nhờ cậy là gian nan, mãi sau mới biết.
Nghe ngóng trong dân chúng cả tuần nay là sẽ đua nhau đi xếp từ 11h đêm đã nhột. Về tới nhà lúc 9h tối. Cô giáo nhắn em ra ngay cổng trường ghi tên vì chị thấy họ ghi từ 5h chiều. Choáng.
Ra tới nơi. Biển người. Nóng thế này, sau mưa oi muốn nổ người, thế mà trước cổng trường tối thui đã nườm nượp người vác ghế nhựa ra phe phẩy quạt tay để xếp hàng từ đời nào. Đã ghi tên ở tận 2 danh sách nhưng phải ghế ngồi mới chắc chân chen. Vì sau đó gọi cô hiệu phó báo tình hình thì cô nói nếu 2 tờ thì em khỏi ghi, về đi. Ban giám hiệu vừa alo cho nhau: sáng mai dân sẽ... oánh nhau và thế là hai tờ đều vô giá trị. Sẽ bắt làm từ đầu. Cứ 7 h hẵng ra.
Hãi quá. Đành cầu cứu một ông anh VIP trên quận. Rất ngại phiền anh vì chuyện trẻ con bé như đít con ruồi. Anh mắng té tát vì nước đến chân mới hỏi và vì "anh k0 nghĩ cô làm xã hội mà lại không biết chuyện sức ép giáo dục cỡ này". Thì ra sáng nay HĐND quận đã họp khẩn là khác. Dài dòng, mai viết ẻn nhé. Anh bày vài đường. Em làm lập tức qua điện thoại. Anh hứa mai sẽ lo và sẽ có cách. Mày về đi.
Trong đám đông loé lên những đèn máy ảnh với camera quay lằng nhằng. Máu báo dỏm của bu cháu nổi cơn. Chụp, nghe ngóng đứa khác phỏng vấn. Giả ngu hỏi vài ông bà khác có vẻ máu me chen lấn.
Cuối cùng thấy đủ bi kịch rồi thì bắc điện thoại gọi đứa trưởng ban Văn hoá - giáo dục của VnMedia: em có lấy bài k0? Thấy giọng cậu ríu lên có có, đặt nọ kia. Chị cười tươi và... về. Không viết nhé, chị còn phải hy vọng cho con chị. Cậu quên mấy lần cậu "tốt" với chị rồi à. Nghe độ máu của cậu, biết được mức hot của tin. Chị về đây. Chị về viết blog thôi. Thèm vào báo nhà cậu. Hừ.
3.
Sau một cú căng thế về con cái, lòng mình chùng hết cả xuống. Dĩ nhiên chả lo con thất học. Mẫu giáo, thiếu gì cách để con đừng mù chữ. Nhưng bỗng bao nhiêu vui buồn, mơ màng dịu ngọt, tổn thương, rộn ràng khác chốn cơm áo với đâu đâu ... tan biến đi.
Cuộc sống thế đấy. Sờ sờ những điều thiết thân còn chật vật, chới với, còn cần mình gánh vác. Những chân thành lãng mạn, những mơ mộng hào hoa bỗng theo cơn hoa mắt mà như nhoà nhạt vì cơm áo chả đùa với khách thơ. Cái lõi ân tình thì mãi còn nhưng thế mới hiểu rằng những trầm bổng, nhớ quên ở ta, ở người là điều hiển nhiên và rất đỗi chân thực. Có thế mới thực là đang sống và sẻ chia. Sẻ chia, nương tựa bắt đầu ngay từ những điều thực thế đấy.
Mình neo mình trong đời sống. Cảm giác sẽ tìm được những điểm cân bằng nào đó để sống an nhiên. Chấp nhận cuộc đời, chưa được việc mà bỗng dưng dễ chịu. Ngược đời nhỉ.
Vẫn muốn cất lời yêu thương với người, với đời, nhưng cảm giác không trọng lượng lớn hơn.