Vợ chồng và Tình – Tiền
Cứ ngỡ chỉ phải đối mặt sự lựa chọn cân não “tiền hay tình” khi đi lấy chồng, ai dè sống với nhau càng lâu càng thấm thía rằng lựa chọn ấy luôn diễn ra mỗi lúc mỗi khác. Lựa sao cho cân đối tình tiền để bền tơ duyên là cả một miền tinh tế trong bản hòa tấu hôn nhân mà cả anh và em đều phải dụng công cảm nhận, hành xử.
Vợ là ngân hàng dễ gửi, khó rút
Các anh hay đùa chua chát như thế. Em là ngân hàng dễ gửi và không khó rút của anh. Anh là người đàn ông chỉn chu với gia đình, nộp lương tháng đầy đủ cho vợ vì em… không bao giờ nhắc. Một tháng mà không chỉ mỗi cái ngày đưa lương cho vợ là anh oai mà lúc nào em cũng trân trọng anh và đồng tiền anh đưa về.
Em không nghĩ lấy anh là lấy luôn mọi đồng tiền anh làm ra. Một ông chồng ngoan không nhất thiết phải công khai toàn bộ tài chính cá nhân cho vợ quản. Chuyện quỹ đen chả có gì nhạy cảm quá đáng vì em tin vào bản lĩnh đàn ông của anh yêu thương gia đình, tránh xa mọi sa đà tệ nạn, lệch lạc. Em công khai niềm tin ấy và chỉ tủm tỉm cười, không căn vặn khi anh cao hứng giục vợ mua laptop cho tiện làm việc và giải trí, hứa bù cho 4/5 giá bằng số tiền… không rõ xuất xứ. Em đi dép trong bụng anh, mình giống nhau cả thôi, có khối gì chuyện tế nhị bố mẹ, anh em, bè bạn cần quyết nhanh, không để vợ, chồng bận lòng. Và đôi lúc anh cũng cần xả láng với bạn bè trong quán bia không phải bằng tiền “xin của vợ” chứ. Thú tiêu tiền không phải độc quyền của phụ nữ, của vợ.
Và tiêu tiền cũng chả phải luôn là thú vui anh nhỉ. Nhớ hồi em nghén vật ra, giao phó ngân sách gia đình cho anh quản. Được đúng một tháng thì anh kêu trời vì đau đầu quá khi sắp xếp tiêu tiền chợ, tiền học cho con lớn, tiền đối ngoại, tiền hiếu hỉ và vô vàn món không tên. Sau đận ấy, anh càng răm rắp đưa lương, sẵn sàng tìm cách bù ngân sách khi vợ cười cười “em hết tiền”.
Dĩ nhiên anh cũng có đam mê như mọi đàn ông khác trên đời, ngoài đam mê em. Tất nhiên em chọn anh còn vì đam mê của anh trong lành. Anh đầu tư cho mua sách và chơi chim cảnh mỗi tháng khoản tiền ngang với tiền nuôi một đứa con ăn học chứ chẳng ít. Em không dám càu nhàu vì nhìn sang hàng xóm ông chồng mê đồ công nghệ cao còn tốn hơn và vợ nhà ấy càu nhàu nhiều chóng già quá. Em không rên rỉ khi anh nói dối giá sách, lồng chim và chim. Anh nói vậy cũng vì đã có ngại, không muốn em xót ruột. Nhất là vì anh trích đầu tư mấy khoản ấy chỉ sau khi đã lo đủ đời sống của mẹ con em và bằng nguồn thu nhập em không phải bận tâm dòm ngó.
Em đỡ hơn nhiều “ngân hàng vợ” khác vì không mất công tìm cách quản thưởng và các món tiền ngoài thẻ lương ATM của chồng. Em không nắm những khoản không thể nắm làm gì cho mệt vì hậm hực. Thế là anh thoải mái trong khuôn khổ “có vợ” và em nhẹ nhõm vì có ông chồng là khách hàng ruột của “ngân hàng vợ”. Đưa lương cho vợ chưa bao giờ là sức ép “làm chồng” đối với anh.
Sống để kiếm tiền hay kiếm tiền để sống?
Khi giật gấu vá vai lo cuộc sống thì ước ao bao giờ ví rủng rỉnh ta sẽ tha hồ thư thái sẻ chia hạnh phúc cùng nhau vì “có tiền mua tiên cũng được”. Khi ví dầy dầy thì nhiều khi quán tính kiếm tiền kéo đi như cơn mê, mấy ai dừng được để thực hiện giấc mơ thuở lều tranh ấp tim vàng ấy. Chợt tỉnh thì bao cảnh bạn đời đã xa rời nhau, ly hôn, ly thân. Mang tiền ấy đi mua lại tình, mua tình khác bù vào âu cũng là một kiểu “giật gấu vá vai” mới người ơi!
Em nhớ mãi điều anh giao hẹn khéo từ ngày đầu hẹn ước “Anh thích anh X vì lúc nghèo hay lúc giàu vợ chồng anh ấy vẫn ríu rít như chim câu, đố ai thấy họ hậm hự nhau vì hết tiền hay vì giàu có mà tiêu tiền vung vãi, phá sản”.
Em vẫn nghĩ mình may mắn bởi dù vợ chồng chắt chiu rau mắm hay tới lúc tài sản sạt lở mảng lớn mảng bé vì chứng khoán sập, nhà đất đóng băng, vàng đô loạn giá thì âu lo cỡ nào, chúng ta vẫn vững vàng quan điểm “kiếm tiền để sống”. Thế là mọi bão giông khốn khó ấy chỉ là sóng dữ thử thách con thuyền gia đình để anh và em yêu nhau hơn, cần nhau hơn, gần nhau hơn.
Khi cùng lao vào kiếm từng đồng lẻ hay lúc thời vận cho vợ chồng mình tiền đẻ ra tiền thì anh vẫn nhắc em đừng say sưa đổ hết sức khỏe, thời gian đáng nhẽ cần dành cho nhau, cho con vào guồng kiếm tiền ấy. Và chúng ta quyết tâm duy trì nếp nhà dù bận rộn mấy cũng chiều chiều nổi lửa bữa cơm, không đưa việc về làm thêm buổi tối để con được bố mẹ kèm cặp học hành, ôm ấp. Giới hạn đầu tư ấy đã đem lại cuộc sống êm đềm, tay trong tay, gắn bó mặn nồng không gì có thể chia cắt.
Kiếm tiền là kinh tế, tiêu tiền là văn hóa
Tiêu tiền để sung sướng nhưng nói thì dễ mà để sướng thật thì không dễ. Tiêu tiền trong niềm tin không chỉ là vợ chồng không càu nhàu, dòm ngó tiền trong túi nhau. Tiêu sao cho giá trị sử dụng đồng tiền đạt hơn cả 100% giá trị của nó mới thật là sướng.
Ấy là tiêu tiền mà không làm hao tình, mà làm cho tình, nghĩa giữa vợ chồng, với cha mẹ, anh em họ mạc, bạn bè nở thành niềm vui bất tận. Cùng là đồng tiền chi cho hiếu nghĩa với gia đình đôi bên nội ngoại nhưng với nhà nội thì em đứng ra lo, với nhà ngoại thì phần anh. Dâu thảo, rể thành tâm, hoan hỉ mọi đường. Mọi trường hợp giúp đỡ, chia sẻ khó khăn với anh em, bè bạn vợ chồng đều bàn bạc với nhau thoải mái, hợp tình hợp lý. Chúng mình không rơi vào cảnh tiêu tiền cho đôi bên gia đình và người thân mà lòng ấm ức muốn tẩu hỏa nhập ma, có ngày bùng phát thành lửa thiêu hạnh phúc.
Câu của chồng công vợ rõ là đúng. Em không mặc cảm vì kiếm tiền quá ít so với chồng. Anh cũng trước sau như một tôn trọng vợ vì em tròn vai “quản gia” đồng tiền mồ hôi nước mắt anh làm ra. Cảm ơn anh vì sự tế nhị không đưa tiền trao tay em mà luôn để vào tủ rồi nói nhỏ cho em biết để liệu việc.
Thế mới biết để được tôn trọng và có được hạnh phúc ít lệ thuộc vào tiền bạc nhất, chuyện kiếm ra nó để đóng góp vào đời sống gia đình nhiều ít không quan trọng bằng việc em cố gắng để độc lập về kinh tế. Ít nhất em cũng tự nuôi được mình. Những đồng tiền anh mang về không bị phung phí mà em tự trọng đầy đủ khi cùng anh tiêu nó để nâng cao chất lượng sống của gia đình.
Em đắn đo muốn hủy kỳ nghỉ hè vì muốn dồn tiền cho con mai này du học, anh động viên cứ đi nghỉ thôi, vì một khoảng thời gian trọn vẹn cha mẹ, con cái dành cho nhau sẽ là tài sản yêu thương quan trọng không kém tri thức học hành. Cái nhìn đàn ông dài rộng của anh khiến đồng tiền tiêu đi không phí phạm bao giờ.
Và em cũng hạnh phúc ngập tràn mỗi khi nhận hoa anh tặng mà không dại gì nhăn mặt hoặc ngậm tiếc trong lòng vì giá hoa nào có rẻ. Em biết anh hạnh phúc khi em vui và thấy anh đẹp rạng ngời khi mang hoa tặng em.
Chúng ta hạnh phúc lúc cùng liệu cơm gắp mắm ngày ví mỏng. Ấm áp yêu thương đem chúng ta đến với nhau, chọn nhau thì cớ gì để nó tiêu biến chỉ vì không đủ tiền mua nhẫn dày, nhà lớn, mâm cao, trang phục xịn… Hơi ấm ấy chưa từng phôi pha mất bởi chủ quan nghĩ mình có tiền, có thừa điều kiện để xênh xang cơm áo mà nuôi hạnh phúc. Đến với nhau chỉ vì điều kiện tiền bạc thoải mái thì chỉ mới là thứ cần mà chưa đủ cho tình nồng nàn.
Em yêu anh, chọn sống đời với anh vì con người anh đích thực. Năng lượng cho lửa tình còn suốt một đời bên nhau khởi nguồn từ chính trái tim yêu thương, những xử sự và cảm nhận vì nhau, muốn cho nhau. Tiền là điều kiện vật chất duy trì cuộc sống, rất cần để xây mái ấm nhưng giàu hay nghèo không quyết định hạnh phúc của chúng ta mà chính hành vi ứng xử với tiền có đủ tinh tế mới là chìa khóa thần kỳ. Thật là bõ công chắt chiu vun vén khi nghe anh tâm sự với bạn “vợ chồng tớ chưa bao giờ phải băn khoăn, giận dỗi nhau về tiền bạc cả”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét