Ngày xưa còn mong chờ thư tay dán tem vì chửa có net. Những cánh thư bè bạn bông phèng, nức nở, tức thở, ồn ào... Những cánh thư dập dòm yêu tinh yêu tỉnh yêu tình... Thuộc lòng bóng anh đưa thư. Mong tiếng xe anh phanh két trước cửa nhà hơn cả mong ba mong mẹ. Ai za, lộ bí mật bất hiếu rồi đây.
Ngày xưa, thuộc làu giá tem thư trong nước, ngoài nước. Bưu điện ra mẫu tem nào mới là biết hết. Lựa hình tem thư gửi người ấy người kia rất chi là kỳ công, như chọn bưu thiếp bi zờ ấy. Vớ vẩn là rất ngại hiểu nhầm tình tứ ấy ạ. Hihi. Hễ nhận được thư mà nay dán tem con khỉ, mai dán tem con trâu thì cứ yên tâm là quan hệ quá vô tư đới.
Ấy là ngày xưa.
Lâu lắm rồi quan hệ của mình với ngành bưu điện chỉ qua cái hoá đơn tính tiền điện thoại để bàn. Mối quan hệ càng nhạt nhẽo hơn nữa khi hàng tháng cầm hoá đơn rất ơ hờ, chả thèm đọc cũng biết chỉ nhỉnh hơn cước thuê bao đôi ba chục ngàn. Mỗi người một di động, chỉ còn con là điện thoại bàn gọi ba mẹ ngày vài lần.
Lâu lắm rồi, quan hệ thư từ qua bưu điện cũng hẻo lánh đến mức nếu không có chị Nga, bạn học sư phạm, chuyên gia viết thư tay, kiên trì và nhẫn nại năm vài lá gửi tới em gái phương xa lười biếng này, thì quên xừ mất chức năng chuyển thư của bưu điện. May mà chị ấy không biết xài net, email, blog chứ không thì mình cũng chả còn nhớ xúc cảm nhận thư tay nó êm đềm ra sao. Phong bì chỉ còn dùng để đựng nọ kia thăm hỏi, biếu xén. Tem là gì? Không biết. Là giật cmt giải nhất trong các ẻn với note chứ còn rì.
Năm ngoái, năm kia, năm kìa, hay nhận được bưu phẩm từ Sài Gòn, từ Huế của bạn, của cháu, của chị. Thấy quà ham dễ sợ mà nghĩ cảnh lò mò ra bưu điện nhận cũng lười dễ sợ luôn. Sau mọi người biết ý toàn chuyển theo kiểu trao tận nhà. Hì. Lười tới độ mấy lần bạn bè gửi tiền hay bưu kiện, đợi hết ba lần giấy báo nhận, cộng thêm điện thoại bưu điện truy nã mới tới nhận. Kể ra thế này là rất phũ phàng nhưng dám kể vì lúc này tớ đã hoàn toàn không tệ bạc thế nữa. Tớ đã chuyển sang.... nghiện gửi và nhận bưu kiện.
Hôm nay nhận được một bưu kiện đặc biệt. Hàng hoá dạng giá trị tinh thần cao vời vợi - cuốn sách Quà Của Bố, tập trung những bài viết từ blog của một gã đàn ông nghiện con, lắm mồm. Gã huyênh hoang dễ sợ khi viết lách về con, bộc lộ một tình yêu con cuồng dại. Đến mức mình nghi ngờ tinh hoa của gã được bao nhiêu phát hết ra ở mấy trăm cái entry viết về con từ thời YH360 tới giờ. Hắn là TOU - gã khó hiểu trong một entry trước đây tớ viết.
Bưu kiện đến vào ngày nồm, đường xá ẩm ướt, anh chàng bưu tá ngã xe, nguyên gói ướt mèm bùn đất. Vì chưa bao giờ biết nét chữ ngoài chat chít, email, blog của ông bạn ra sao, mình phải lấy cái khăn ướt chùi sơ để xem tên có đúng của cậu ấy gửi không. May, Trời còn biết nể dân blog, nhất là cỡ blogger lắm mồm như TOU nên quà của hắn gửi tặng bè bạn Hà Nội không bị vấy lem bùn.
Vớ được thời cơ, tớ vọt ra bưu điện lập tức chuyển tiếp niềm vui tới các bạn xa gần khác.
Đúng tính cơ hội đấy, vì dạo này mình phát hiện bưu điện Thanh Xuân ngay đầu khu tập thể rất thuận tiện gửi tùm lum thứ trên đời từ đồ ăn tới vải vóc, kem phấn, sách vở. Thế là khỏi chờ lóng ngóng có ai đi mới gửi ké, cứ vọt ra vài chục bước chân là đâu vào đấy. Mỗi tội tính hóng hớt, ham vui, mong bưu kiện mau tới tay bạn bè nhận nên đô nghiện tăng dần từ gửi thường qua gửi bảo đảm, tới chuyển phát nhanh. Ặc.
Cảm giác háo hức vì món đồ tới tay bè bạn ở xa rất chi là... truyền thống sinh viên thời bao cấp. Lui cui uốn nét chữ lâu quá không có cơ hội thể hiện để viết dài dằng dặc tên, địa chỉ mình, bạn. Viết xấu cũng ngại chết đi, nhỡ bạn không thấy hết sự trân trọng lòng mình. Hì. Động cơ này mới chính đáng để luyện nét nhá nhá. Lần nào cũng cứ đè cô nhân viên bưu điện ra hỏi bao lâu thì tới tay bạn. Hoá ra đứng một lúc ở bưu điện, 10 người gửi thì hết 15 người giọng nao nức y chang nhau. Cô ấy trả lời suốt ngày thế có... nhầm đúng lượt mình không nhỉ. Bố khỉ đồ thắc mắc thấp thỏm.
Đang lo đây, dạo này bà Nga bắt đầu tập tành chat với email, vớ vẩn đời mình hết cơ hội đọc thư tay với viết thư tay gửi bả. Vậy thì phải tìm ra có đối tượng (hoặc đối thủ) nào ham chơi game thư tay để còn lượn lờ văn vở câu chữ chứ không thì buồn quá. Chỉ e vớ phải bạn nghiện hơn mình, lây thêm chứng nghiện mới nhạy và mê mẩn hơn blog là chết dở. Dạo này nghe nói tem bưu điện lại lên giá nữa cơ.
Nhưng dù sao bưu kiện với thư tay còn có thể len lén chấm tí nước hoa vào cho lỡng mợng chứ blog, chat với email thì lấy gì ra mà rảy cho nức nở nồng nàn được?
P/S: Dĩ nhiên tớ cũng tăng đô nghiện nhận quà, nhận thư. Tệ thế chứ.
Hehe. Ngày còn đi học em có một hộp xong bị cướp mất chỉ vì ông anh họ bằng tuổi. Ông ấy cướp bằng được của em để đi cưa gái. Thế có điên không chứ. Sau đó, em chả chơi nữa
Trả lờiXóaHà hà, tớ ủng hộ cái món nghiện... gửi của AT.
Trả lờiXóaem mê tem hoa lá lắm ấy, hồi đó còn giữ cả vỏ kẹo nữa. Thư em mà nhận để đúng bao tải luôn, mấy năm làm giàu cho bưu điện, :D:D:D. Bác nghiện gửi hả, gửi em đê ê ê
Trả lờiXóaCứ lỡng mợn với cái vụ thư tay ấy đi nhé! May ra chị cai được blog. Hihi...
Trả lờiXóaCướp gì hử?
Trả lờiXóaVà đọc nốt PS chứ?
Trả lờiXóaThư tay nhá ông Tướng?
Chị cũng mê tem hoa. Ngày ấy sểnh ra là viết thư. Chúng bạn sáng tác các kiểu gấp thư cơ. Có đứa gấp k0 mở nổi, chị lấy kéo cắt để ghép lại đọc. hàhà
Trả lờiXóaHộp lưu các loại tem thư
Trả lờiXóaTính chuyện viết thư tay, lại nghĩ viết tặng cái ẻn mau nhận được hơn. Thế cơ chứ. Ngày xưa bạn bè chơi, thuộc hết nét chữ nhau. Giờ may ra ai tặng sách vở, viết gì đó nhắn nhe thì mới biết nét chữ.
Trả lờiXóaơ, nó lấy để... chép à?
Trả lờiXóaLấy lòng bạn gái.
Trả lờiXóaHì. Tài.
Trả lờiXóaNgày xưa....
Trả lờiXóaGóc thư còn vẽ thêm hai con chim trông như hai con gà...
Dán tem xong còn viết thêm đằng sau phong bì :
Em ơi tình cảm dạt dào.
Nhờ anh bưu điện gửi vào tận tay !
Ông bưu tá cáu tiết chua thêm ở bên dưới :
Thư này ông đéo đưa ngay !
Để xem tình cảm chúng mày ra sao ??!!
Hehe..............
Chít thật cái thằng cha bưu tá có tài mà... thất đức. hàhà.
Trả lờiXóaEm có nhớ cái vụ thêm hai câu thơ đằng sau ấy.
Nghiện theo lối này quả đáng yêu, nhưng khó kiếm ra đối thủ quá.
Trả lờiXóaThế em mới phải buồn và lên blog kêu gọi anh ạ.
Trả lờiXóa:D