Khuya lắc. Thiếp đi trong ý nghĩ chả hiểu vì sao một việc biết là chả dễ nhưng lại khó đến bất ngờ. Lâu nay đã tự tu tại gia để luyện công môn "miễn đoán" nên quyết không nghĩ ngợi. Kungfu "dừng ý nghĩ" còn non kém lắm, chỉ đủ để chìm vào giấc ngủ mê mệt.
2.
Chim chóc ngậu xị ngoài hiên, âm thanh phố xép hỗn tạp những xe máy, ô tô, còi nhớn còi bé. Hình như trời sáng. Hình như thôi vì cảm giác người đã đủ đau bằng... sáng hôm qua. Ngủ không cựa quậy, không vẫy tai. Hai bàn chân bắt chéo suốt đêm, lựa mãi với nhấc ra được vì tê cứng, đau nhoi nhói gân cơ.
Cổ tay phải đau hơn sáng qua - hậu quả của cú lạng quạng tay lái chiều kia, sau những pha nhấp môi dại dột lần thứ hai trong tháng.
Lần thứ nhất, chả hiểu rượu quái quỷ gì nặng thế, nhấp kiểu chạm khẽ sau nâng ly cho khỏi mếch lòng kẻ sĩ, đủ để một đầu tăm rượu se sẽ lan tê nồng vào vị giác. Thế mà chỉ sau dăm đợt nâng lên đặt xuống, tưởng tỉnh mà lơ đơ. Chiều đó làm hai việc ngu ngu mà không nghĩ mình ngu. Tối về nghĩ mới giật cả mình hoá ra... Thả gà ra và đuổi. Đuổi cũng vui thôi nhưng những người trong cuộc chắc không quên được sự hài hước.
Lần thứ hai, lại rượu, lại nhấp môi làm vì sau khi cung keng rất "như thật" - ầm ĩ và suýt vỡ ly. Đồ thùng rỗng kêu to, rượu nó giận, nó hành. Chả ai làm gì, qua đường, bẻ lái, xe chở nặng, xiên, chống chân loạng choạng. Tưởng qua được nhờ tay lái chắc, ai dè sáng sau cứ trở cổ tay đụng phải góc nào đó là nhói toát mồ hôi. Thế nhưng đúng tư thế gõ bàn phím, chơi blog thì lại không đau gì sất, chỉ hơi nặng nặng. Bố khỉ.
3.
Hình như đã sáng. Những "luồng gió thơm hương đưa về" mách lẻo nhịp tấp nập đời thường kẻ chợ.
Chị Hương Bình hàng xóm đang xào nhân bánh rán chiều bán.
Nàng Xuân thuê buồng sân sau đang thái tía tô rào rạo trong tiếng lầu bầu của tay chồng tên Mịch bị vợ ép nhặt rau răm. Nhà chúng bán bún ốc với trứng vịt lộn mờ lị. Hai thứ gia vị đặc chủng nồng nàn gợi cảm và tràn ngập đến mức mình cứ ngỡ mình là ốc đang ngủ trong bún hoặc trứng vịt đã vào bát.
Nhà Oanh Yến thuê kiot cửa trước đang gội đầu cho tay hói mắc dịch đầu không quá 35 sợi tóc mà cứ đòi clear đậm đặc và nhiều vào nhiều vào. Nhiều để đủ cả... rửa mặt cho tê tê đám mụn bọc lần nào em gội đầu cũng chết khiếp mà vẫn cứ phải chịu trận vì nó là xyz ở phường. Đến mức giờ cứ nhìn chai clear, dù dầu gội, dầu xả hay cọ toilet là mình lập tức nghĩ đến tay chết dẫm này.
4.
Hình như đã sáng. Mắt chưa mở ra được. Mí dính như có nhử đau mắt nhưng chả giống lắm. Mắt sáng thế này. Phố làm gì có đình để đau mắt tại hướng đình. Kaka. Chỉ là dư âm của giấc ngủ sâu quá. Hai mí chia tay nhau khó khăn.
Nghe tiếng vòi nước xả ào ào đến 10 phút mà chưa ngắt. Chắc Hà An rửa mặt rồi đoảng vị, vội đi học quên khoá nước đây. Bực. Mí rời nhau đánh phắt, nghe như có tiếng “roạc” xé vải. Bật lao vào nhà tắm… khô cong sạch sẽ. Thế là thía choá nào? Vẫn tiếng nước chảy réo rắt.
Hoá ra tay chồng láu cá. Hắn chọn tiếng báo thức là vòi nước xả. Đàn bà hay mắc mưu thế chứ. Muốn nằm nướng cũng khó, ai bắt làm đàn bà, ai bắt hay bực mình vặt toàn chuyện bếp núc tấm mén.