Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

CÁM ƠN MULTIPLY


Viết entry này chỉ để nó tồn tại trong vòng hơn chục giờ đồng hồ. Cảm giác chưa bao giờ như thế. Nhưng muốn viết.

Ở Mul này mình đã tiếp tục những ngày viết, chơi vui tràn đầy ấm áp. Vẫn đủ cung bậc tiếp nối từ Zà hú nhưng theo cách trầm hơn, tưởng chừng pha chút uể oải nhưng thực ra là về gần hơn với tiết tấu cuộc đời. Vòng kết nối ở đây vẫn gần như từ Zà hú qua vì mình không còn muốn mở rộng, thêm vài người bạn mới nhưng hầu như là vì bên Zà hú mọi người đã âm thầm chia sẻ, qua đây add nhau để tiếp tục vì mình không public.

Mul trầm mặc hơn và dễ chịu hơn. Sự vắng vẻ hơn so với Zà hú khiến mình viết dễ hơn dù không còn giữ tốc độ như ở Zà hú. Cuộc sống giai đoạn sau này quả thực có nhiều khó khăn hơn trước, nếu ồn ào như môi trường Zà hú chắc cũng viết không được. Viết ở Mul cảm giác sống cuộc sống rất riêng, những bè bạn ít ỏi lai qua láng lại ấm áp. Giờ ở Blogspot và Facebook không có được cảm giác ấy đâu.

Ở Mul mình đã qua những tháng ngày dịu ngọt, đã sống với đôi cảm giác trần gian nồng nàn. Không quên được con người và cảm xúc. 

Tháng ngày thoắt trôi như bóng câu. Rồi ngôi nhà lại cũ đi, tan mất. Không còn hốt hoảng như thời mất ngôi nhà ảo đầu tiên - Zà hú, nhưng vài phần thảng thốt vì một mảnh vườn êm dịu, một mảnh đời nữa lại sắp vào ký ức.

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

TẠ TỪ BÈ BẠN hay CHUỒN BỐ CÁO CHUYỂN NHÀ

Các anh chị, các bạn thân mến!

Lại một chặng chuyển nhà nữa rồi. Dù không buồn rơi rụng, ồn ào hay sốc như thời Zà Hú vỡ tổ nhưng chia xa Multi lần này thấy trống trải lạ thường. 

Đã nghĩ Multi là nơi dừng chân dài lâu vì tính chuyên nghiệp cố vẻ hơn Zà hú nhưng rồi vẫn phải đi nữa. Lần này không nghĩ đi là tan bạn bè vì cái đã có thì mãi có, nếu có tan mẩu nào cũng chỉ vì những lý do khác rất đời thường chứ không vì những vặt vãnh "văn hóa blog".

Cám ơn mọi người đã cùng Chuồn qua những chặng Zà hú, Multi rất vui và ấm áp. Cám ơn Multi và Zà hú đã cho Chuồn được biết, được yêu mến mọi người! Mong là tới đây chúng ta vẫn còn được tiếp tục chia sẻ cùng nhau trên mạng và ngoài đời.

Tài sản viết của Chuồn tôi sẽ chủ yếu chuyển về kho cất vì đã khá nặng, rất vất vả mỗi lần chuyển nhà. Cuộc chơi sẽ tiếp tục ở Facebook và Blogspot. Mời các bạn chưa cùng Chuồn kết nối ở hai mạng này tìm nhau ở các link:



Avatar có thể đổi nhưng luôn là cánh Chuồn ngô và Nick trên toàn cõi internet là bút danh An Thảo không thay đổi.

Từ nay blog Multiply của Chuồn sẽ được tháo dỡ dần để có thể chuyển từng phần qua kho mới. Bài viết mới sẽ chia sẻ ở hai blog trên.

Mong gặp lại anh chị em ở xứ mới!

Thân mến!!!

Chuồn An Thảo

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

TRĂNG KHUYA





Khuya lắm, trăng và mây hợp thành một thể dịu êm. Mây vẩn khắp trời, giá chạm được tay vào thì mềm mại lắm nhỉ, có như mớ bông gạo phơi năm nao? 
Trăng quá rằm chớm hao nhưng vẫn thừa vẻ tròn trịa để lòng người ước ao giá được gần đầy đến thế. Đời này chín, tám, bẩy, sáu, năm thảy đều được xem như suýt soát mười mới hòng có phút an nhiên. Bạn mình bảo hạnh phúc là khi biết đủ và có thể ru lòng là đủ được. Ngó mây lành, trăng mùa nhẫn nại lấy khuyết làm hương sắc nhấn nhá cho khát khao đầy mà thấy bình yên tràn cõi thế.


Nhẩn nha chờ con gái học khuya. Gói hết việc nọ đến việc kia trong nhà mà vẫn thấy chả hết bộn bề. Chợt nhớ mình đâu cần phải làm bà nội trợ hoàn hảo thì cuộc sống này mới là hạnh phúc. Vội mà chi...

Trăng rất dịu dàng. Lòng người như lụa mướt. Trước mắt là vài ba giờ đồng hồ chỉ việc sống cho mình, ngủ cho mình. Mọi loạn xạ thế gian đều không phá hoại nổi điều đó. Cớ chi phải vai gồng chân trụ. Thả lỏng từ từ từng múi cơ, khớp xương.

Hớp một hớp ánh trăng. Thấy đời là ngọt lành, thấy mình là dại khờ vừa tỉnh cơn mơ tất bật ngác ngơ.

 

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

SAU BÃO


Lá rơi đầy sân. Xót cây khế yêu đang mùa nuôi quả một thì cháy lòng nghe tin bão dập vùi quê bạn mấy mươi. Trầm lòng, mơ hồ xuôi về miền nghĩ ngợi đắng cay mà thường rất ghét: sao cõi này lắm bão giông thế người ta!!! Bão giời, bão đời, và bão chữ ảo - thực vô thường... Cái chắt chiu, cái nát tan chỉ một thoáng đã sờ sờ giữa trần gian. Vợi vời.

Sau bão là những lặng thầm, lặng câm cắn răng làm lại từ những lành làm gáo, vỡ làm môi, gạn chắt bể khơi giữ lời muối mặn. Bão trời, bão đời cứ phải thế cả.

Sau bão con người cam chịu hơn hay mạnh mẽ hơn, đằm thắm hơn hay chát chua hơn! Áo vá đau nốt khâu, bình vỡ xót đường gắn. Sao cứ tin cõi vật chất, tinh thần chốn tình đời này có điều diệu kỳ hoá giải nhờ cứ chắt chiu tâm thiện còn vì nhau thì sẽ còn lành lặn ngọc ngà, men ngời sắc ấm.

Sau bão. Sao lại cứ có bão để rồi xót xa sau bão. Cơn bão nào thì tránh được cho khỏi phí hoài ngày tháng??? Thôi, họa phúc ở đời khó nói. Đi qua được bão giông, hoá giải được đã là phúc. Trần gian...

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

HỒ TÂY TÍM MỜ

Hồ Tây  chiều nay mành nắng khép nhanh. Sương cuối Thu mong manh sa xuống, lại như từ đáy nước dâng lên gọi lòng người đầy vơi nỗi gì đó tím mờ.  Phố kè hồ chìm dần vào hư ảo. 


Ta nhớ... nhớ... nhớ... Nhớ  dịu dàng tựa kết tinh kỳ vọng êm đềm ở cõi này. Điều đó đã từng, đang đợi ta và gần gũi như lời hẹn chắc chắn sẽ tới bởi ta đang ngập tràn niềm tin rằng mọi khát vọng yêu thương tha thiết tới trong những chiều hồ Tây tím mờ thế này đều ắt thành hiện thực. Gió hoàng hôn mênh mang se sẽ mang hơi nước luồn qua tán si già đoạn cua Võng Thị, hắt nốt chút lấp loáng sóng vàng ánh tà dương cho óng ả thêm những châu ngọc trần gian trên nét môi người qua phố.


Hồ Tây chiều cuối Thu toàn thế, toàn khiến cõi người ta chốn đây chợt chòng chành cổ tích. Nét mái cong  Phủ Tây Hồ, chùa Quảng Bá vút vào sương như lối giao hoà xưa sau mà hồn người đang trải là cầu nối an nhiên tuyệt đối.


Cọng sen gầy lá sậm trầm sắc vào chiều sau cả hè rực rỡ dâng hiến. Hương hồ chiều phảng phất dư vị hồn lá mang mác thơm. Một lần đã chạm vầng hương ấy, dẫu hoá thân thành cát bụi thì giai nhân, quân tử vẫn chẳng tài gì nguôi âm ỉ ngún  một niềm khát khao nồng nàn chung thủy, trước bỏng cháy môi mềm, sau tro hồng ấp iu  tình  nghĩa. 


Nhớ quá một chiều rã khoá K18 SPNN HN năm xưa, lũ con gái rủ nhau lượn đường Thanh niên, thả dốc Yên Phụ. Những thanh tân thiếu nữ vừa bơi qua năm năm biển sóng Việt, sóng Nga dào dạt đáy tim.  Chiều bồng bềnh rơi, xe đạp guồng nhẹ, chả về đâu mà vội vã. Tóc mơ xõa ngược đường gió. Khúc khích nói cười. Thế mà đã hăm mấy năm. Chiều nay sương lại tím giăng ảo diệu cho tà áo mùa ấy vờn bay nao nức chạm tay đây.


Chị thong dong đèo em qua hết một vòng phố kè hồ. Chợt thương vô cùng. Chả xa Hà Nội ngày nào mà chừng ấy năm cơm áo bắt chị tới tận chiều nay mới có duyên ngất ngây nhận ra miền êm dịu ở ngay gần mình đến phát khóc. Thả lòng một thoáng đã thành thần tiên là thế chị nhỉ.


Hồ Tây chiều loang tím. Khoảnh khắc tình bạn, tình yêu tưởng tan vào mưa nắng trần gian lâu rồi lại vẫn vẹn nguyên khi ta còn được trải qua miền sương cuối Thu nay. Nao lòng mong nhanh tới ngày hẹn gặp bạn xưa. Chắc hơn một tháng nữa miền sương cổ tích này vẫn nguyên thế đợi chúng ta sóng sánh bên nhau.


Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

TIN Ở CON NGƯỜI

Thực ra nếu không có niềm tin ấy sẽ thiệt thòi, khổ sở vô cùng.

Có một nỗi sợ khủng khiếp trên đời này mang tên ''Nỗi sợ con người''. Sợ đến kinh hoàng sự lật lọng của những gương mặt vừa hiền từ đấy, thân thiết đấy rồi thoắt bỗng hiện ra với chân dung nguyên bản của cái ác, ác tận cùng. Mỗi lần như thế mình ốm. Hoặc ốm lăn quay theo nghĩa đen hoặc hoảng hốt như đứa trẻ gặp ác mộng nửa đêm. Phải nói đó là nỗi kinh hoàng vô bờ bến.

Có những khi đau đớn tận cùng vì không còn có thể tin lấy mảy may gì ở ai đó từng ruột thịt, từng tha thiết yêu thương. Và tất nhiên vô vọng như tan chảy vào địa ngục của cảm xúc. Cái chết ngay khi còn sống ấy của họ cũng kinh hoàng ác mộng.

Nhưng vẫn cứ diễn ra hoài trong đời sống. Và mình không lần nào trải qua nhẹ nhõm hơn lần nào.

Rồi vẫn cứ tin vào con người, không chừa, như một câu hay lẩm bẩm:

Tan thành nắng, tan thành mưa
Trăm năm tình vẫn chẳng chừa đớn đau.


Vẫn cứ tin yêu vào con người dẫu bầm dập mặt mày. May là càng sau càng biết trân trọng niềm tin yêu của mình hơn, biết lường gió mà tránh bão hơn.


Vẫn thấy mình may mắn khi thường xuyên có những trái tim bè bạn, những trái tim người thiện dìu mình đi qua gian khó cuộc đời. Vẫn còn được nhận bao yêu quý, mến thương từ người thân, nhân gian và có lẽ cả từ... Trời.

Vẫn còn có được niềm tin rằng cứ sống nhẹ nhõm đi, giản dị đi, sáng trong và nhiệt thành đi thì cuộc đời chả phụ ta.


Hôm nay và những ngày qua có một cọng buồn vời vợi từ ký ức dội về nhưng thực ra lại là sự bù đắp cho công mình đã sống trọn tin yêu, tín nghĩa. Buồn nhưng khóc chăng nữa cũng vẫn chỉ vì thực ra đời và người không phụ mình nữa. Rốt cuộc cũng có thể nhẹ lòng.


Hôm nay nhận được một thông tin rất xúc động từ một người mà giá xung quanh nhìn vào chỉ thấy căng thẳng, dữ. Cám ơn vì cuộc sống có lẽ cũng lại lần nữa ưu ái mình. Phải chăng vì mình đã chỉ hành xử theo đường chỉ của trái tim làm người, theo con đường của nghĩa tình. Nếu việc thành thực sự thì đó là phần thưởng cho niềm tin ở con người chứ không đơn giản là bước ngoặt trên bàn cờ số phận.

Dẫu gì vẫn thấy Tin ở con người là lẽ hợp tự nhiên. Mà hợp tự nhiên thì an nhiên.

SEN BUỒN


Bỗng tên nhau hóa thành một nỗi buồn
Vương day dứt tơ sen mùa sương lụi
Hương thảng thốt đáy bình trơ nhoi nhói
Sắc hồng vơi nghiêng sóng cả, sóng trầm

Bỗng tên nhau hóa thành một nốt buồn
Không lịm nổi giữa luân hồi cây lá
Khô lơ lửng hay nảy chồi xanh quá
Chợt khát khao bùng cháy, chợt bỏ xuôi  

Đã lỡ rồi nốt cuối lặng trên môi
Bỗng còn lại một chấm buồn tro bỏng
Sen mùa cũ sắc hồng loang ấm giọng
Đau đáu ngân tên mấy thuở dịu dàng 

10.2012

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

LỬA BÀNG


Trời chiều sậm nhanh nao cả lòng. Đã quá nửa Thu, hơi gió ảnh hưởng bão lạnh se. 

Một chấm đỏ chao rơi sạt nhẹ búi tóc. Hơi ấm từ đốm lửa trời ấy mau chóng kéo hồn người ra khỏi đáy trầm. Loang khắp mọi ngóc ngách cơ thể, chầm chậm loang màn khói nồng nàn chờ đợi, hy vọng hạnh phúc ngợp ngời nào đó. Thốt nhận ra ấy là chớp lửa lá bàng đầu mùa. Thế là bàng đã bắt đầu nhen lửa, thắp vào cõi nhân gian những chấm đỏ ấm nồng để người, để ta dựa vào đặng vượt qua đông giá dường như rất gần rồi. 

Cây bàng trước ngõ nhà mình luôn mướt xanh nhất Xuân, thắm đỏ nhất Đông, đệ nhất tinh hoa họ nhà bàng Hà Nội. Cho tới tận lúc rời cành, mọi lá đều đỏ tươi, đều bỏng cháy thiết tha chứ không ngả sậm tối như nhiều cây khác. Kể cả có rụng ngập ngõ phố vì mưa bão dập vùi thì vẫn là một thảm đỏ rạng rỡ khiến lòng người không thể vương bi lụy trong thời khắc chia tay chúng.

Chiều nay ngước lên tán bàng, xao xuyến yêu những đốm lửa đầu mùa rồi nao nao tiếc Thu sắp cạn. Ừ, Thu Hà Nội thực ra không nhiều vàng cơm nguội, đỏ bàng như bài hát nào kia. Cuối Thu chỉ là miền lá đổi màu khi đất trời lướt gót luân hồi về ga cuối năm. Sẽ rất nhanh thôi, cứ vài ngày sực tỉnh giấc bộn bề cơm áo lại nhận ra sắc ấm đã đậm đà thêm mấy bậc khắp phố phường. Trời thật yêu chiều nhân thế, tăng tí hơi lạnh giá nhắc lòng ta trân quý những yêu thương thì lại đều tay nhen lửa ấm gợi đắp bù. Càng ngả lạnh, lửa bàng ''nhà mình'' càng rực thắm. Chả cớ chi không tràn căng một niềm tin sẽ vượt qua mọi giá lạnh để hồi sinh vào một ngày không xa. Năm nào cũng nồng nàn suốt cuối Thu, đầu Đông như thế, cả lửa bàng và mình.

Đếm thật kỹ cũng mới chỉ chưa đầy chục lá ngả đỏ. Thế mà chiều nay bạn bàng ưu ái thả tặng mình một đốm ấm mở hàng. Hay có giao cảm nào cho cây hiểu và bao dung che chở thứ linh hồn dễ trầm xuống của mình? Cám ơn ngươi đã vì ta mà cháy nhé lửa bàng ôi!

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

ĐÊM THU


Hà Nội loang một lớp mong mỏng sương đêm. Mỏng manh đến mức không dám lướt xe nhanh quá dù con đang đợi mẹ đón. Nhỡ vỡ mất làn khói mơ đầu mùa này thì rõ là phải tội với những nồng nàn cõi hoa, cõi gió, cõi người ta. 

Đôi ba vệt nhớ lấp loáng trong ký ức trào về. Nhớ linh ta linh tinh những chéo khăn, tà áo, hơi thở. Rồi thôi. Năm nào cũng thế ấy mà. Chả đủ loé chớp dài cho kịp phân định sở hữu những mẩu chắp vá ấy của kẻ nào vào với kẻ nào. Mai này già dần, lẫn dần rồi hun hút tan vào sương đêm là xong một kiếp sông hồ.

 

Tự dưng thèm ốc nóng bỏng tay, nước mắm gừng ớt chua cay ngọt mặn tê người. Thèm một tay khêu thiện chiến ăn giùm 7 phần 10 bát ốc. Thèm nhìn tay ấy gẩy ốc điêu luyện như gẩy đàn bầu, đuôi ngón út cong cong điệu nghệ. Húp xuýt xoa ngụm mắm. Tưởng sương giăng nhòa dâng đậm chứ không phải lệ rớm mi vì hơi cay gừng ớt.


Ác nỗi hàng gần thì ốc ngon mà nước chấm thua hàng xa. Thu, ốc bố, ốc con cứ là béo nẫn. Nước chấm không đỉnh thì... thà chết chứ không để giấc mơ dang dở.


Thôi, chờ gặp tri âm vậy. Ai thèm thì thèm dần đi.

Hí hí. Nhằm khêu gợi, không nhằm lôi kéo nhá bà con.

 

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

KHI NHÌN ĐÂU CŨNG VƯƠNG MỘT CỌNG BUỒN...


Giống như sáng ra nhìn đâu cũng có góc mờ mờ, chỉ tại mắt mình vương tí gièm. Có thể mỏng đến soi gương còn chả thấy. Có thể mỏng đến mức ra đường cứ thế đi, vẫn son son phấn phấn, váy tà phấp phới hệt như mọi nhân gian náo nức. Chỉ mình khi nào đó chợt đủ cộm khóe mi, chợt vướng tay dụi thì mới hiểu mà thoát nó.


Giống như ngửi đâu cũng vương vất hơi nước mắm lẫn húng lìu ướp thịt quay lúc sáng lật đật chuẩn bị cho chiều, chỉ tại đuôi tóc vương một chấm lúc ngón tay út khẩy vén. Có thể thoáng qua rất mong manh như hương trần gian tự kiếp nào đậu trong hồn kẻ được tiền định kiếp này sẽ làm đàn bà ríu chân. Chỉ nao nao đến xốn lòng không tài gì dẹp được một nỗi nhớ con, xót chồng suốt sáng, trưa, chiều. Chỉ lúc búi lại tóc, sợi tua ấy lượt qua mũi mới hiểu ra.


Giống như một niềm vui chưa trọn vẹn bao giờ, cứ lẩn khuất và nhói như dằm ký ức, chỉ tại phút nào đó tạm ngưng đã an nhiên như thể nét cười là vĩnh cửu. Có thể không đủ để định danh, không trọn để viết ra, để kể lại đặng vơi đầy. Chỉ khi một gợn mây, làn khói, một thoáng lá rợm chao gợi lại mới có thể giật mình nhận thấy tính thực nhạt nhòa, ảo diệu lên ngôi. Rồi lòng chợt nhẹ tênh  hiểu kỷ vật đã lắng trầm, màu tro ký ức dịu dàng mãi mãi.


Giống như biết đất trời luôn mới, cuộc sống luôn bình thường với đủ ngọt, bùi, đắng đót đã là tuyệt phẩm cho ta - kẻ đi qua cõi này mà chả góp được là bao cho nó sinh sôi, nhưng nhìn đâu cũng vương một cọng buồn. Thí dụ hôm nay đang thế. Nhưng hiểu cọng buồn ấy vì sao. Nhưng hiểu cọng buồn chỉ vương vất thế thôi trong cõi riêng ta dẫu nó làm trời xanh, mây trắng, nắng vàng đều trầm đi một tông. Nó là của riêng ta. Và của riêng ta nên chả để ảnh hưởng tới ai, tới điều gì trong khung trời ta đang sống. Chỉ toát mồ hôi khi nó chợt nhói rồi lại dịu ngay, an nhiên ngay. Cọng cỏ buồn ấy không bỗng dưng đến, nhưng nó sẽ bỗng dưng đi. Biết. Biết y như biết đang hơi nhạt lòng trong đời sống nhưng đời sống vẫn chờ ta tha thiết yêu trở lại những ngày thường.


Khi nhìn đâu cũng vương một cọng buồn, có vẻ hiểu mình hơn. Chiều nay nắng mật ong chín Thu quá là Thu...




Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

GÃ HÁT RONG VÀ CÁNH HỒNG KỲ ẢO

GÃ HÁT RONG VÀ CÁNH HỒNG KỲ ẢO

 

Mùa Thu năm 1984 tới bình lặng như thường lệ nếu không có tờ giấy xỉn xỉn in roneo cần được nộp cho bàn tiếp nhận sinh viên mới trước cửa ngôi nhà treo cái biển bé bằng hơn hai chục lòng bàn tay đề “Câu lạc bộ sinh viên”, gần sân B4 trường Sư phạm 3. Mãi sau mới biết tên cái bãi cỏ có nhiều nàng kiến gió vẩn vơ nhớ mấy chàng kiến lửa là như thế. Và mãi nhiều chục năm sau mới biết bãi cỏ ấy, câu lạc bộ ấy là ký ức ảo diệu không chịu xỉn màu của vô số cựu trai tân gái lịch từng bôn ba qua năm bể sách, bảy núi thi cử, chín cõi  lê la sống đời sinh viên thừa lãng mạn, chán vạn tinh ma, bao la khờ khạo…

 

1.

Một đứa nọ nộp xong cái giấy thông hành từ kiếp ma học trò lên kiếp quỷ sinh viên thì mồ hôi giọt bu giọt con túa ra đầm đìa, loay hoay tìm chỗ nào đặt bàn tọa trong lúc chờ mấy con bạn lạc đường đến chậm. Ngóng xung quanh, háo hức đang tràn huyết quản bỗng thụt ống mất mấy phần. Thấy mình non nớt quá trước đám giai gái nồng nhiệt ra mặt đang bu quanh một gã gầy nhom gầy móp. Tóc gã loăn xa loăn xoăn mỗi cọng một hướng như súp lơ trái mùa. Gã ôm cây ghi ta hình như không sút dây nào, mắt nhắm tịt, mẩu linh hồn sót lại đang thăng về cõi ma mị chín tầng mây mười tầng gió, không có chó mèo, đẩu đâu...

 

Đứa “mới nộp giấy” chợt thấy không chỉ cái ghế gỗ dài nó ngồi đặt trúng chỗ chênh vênh giữa mảng ồn ào của đám đông chen lấn bên ngoài và không gian phía trong tràn ngập tiếng bật bông phừng phừng nhạc dạo phát ra từ tay gã kia. Cả nó cũng chợt chơi vơi, rơi tõm vào cơn lơ mơ như mỗi lần gặp gánh hát rong trên tàu điện hoặc cửa chợ Gò Đống Đa.

 

Chả hiểu cái quái gì làm nó trước sau luôn khoái mấy đám hát kiểu ấy hơn đài đĩa, sân khấu, karaoke, cứ thế đến tận già. Những gã, những ả rong ruổi mây trời ấy trong tâm trí nó thường có mã ngoài vài phần hom hem vì tinh hoa ra hết miệng, móng tay thì cáu bẩn bởi đụng chạm vào đủ thứ trên đường du ca lắm bụi ít nước rửa, dù ngửa ra soi đầu ngón thể nào cũng có vài cái vân xoáy tròn báo hiệu khiếu dùng tài lẻ thu phục nhân tâm. Hic. Giờ thêm một chi tiết rất hợp tổng thể là dứt khoát tóc nên loăn xoăn kiểu súp lơ đại hạ giá như gã kia, bết bụi và mồ hôi càng đúng kiểu.

 

Chơi vơi, thiếu nước lần túi chuẩn bị sẵn vài đồng hào lẻ để cám ơn nghệ sĩ nhân dân đường phố. Vẫn đủ tỉnh để rụt rè nhớ đây là Câu lạc bộ sinh viên của trường đại học nó bao công ngoi ngóp mới lọt vào và đám giai gái đang lặng như phỗng thờ gã kia là bầy quỷ đàn anh đàn chị mà nó còn xơi mới đú kịp. Công nhận gã bật bông nghe lọt tai ra phết. Mà đã có tí lọt tai thì bắt đầu thấy cái mũi đang phập phù cánh thở của gã cũng chả đến nỗi xe tăng chẹt, sống dọc dừa thanh thanh hẳn hòi dù còn xơi mới đẹp giai.

 

2.

Tình hình khá khẩm hơn khi gã cất tiếng ngân một giai điệu trữ tình rất phổ biến thời đó. Sắc hoa sim tan vào mây trời biên giới. Lời mời mọc dụ khị của giai ôm súng rủ rê gái hậu phương ngắm hoa tím bung biêng có vẻ đáng tin hơn, trìu mến tha thiết đến mức nó muốn bỏ xừ cái tờ giấy vừa nộp và giấc mơ gõ đầu trẻ để theo. Công nhận trò hát rong ma mị thật. Tới đoạn lơ tơ mơ, lê tê phê ngô nghê ấy nó quên biến cái móng tay cáu bẩn, chỉ còn thấy hồn chữ, hồn nhạc quấn quít nâng giấc mơ cuộc đời thăng dần lên tầng mây thứ mấy chả rõ.

 

Giọng gã vi vút say sưa lạc từ bài nọ qua bài kia, sóng sông đổ ra sóng biển, từ nước Việt vượt biên qua nước Nga. Từng âm thanh Việt gã búng rất tròn vành rõ chữ, cung ngân toát từ đáy ngực ấm trầm đẩy đưa lên những đỉnh rung động thúc vào mọi nút thần kinh con người ta. Bài hát tiếng Nga thì nó đã học đâu mà biết, chỉ nom đám con nhang đệ tử quanh gã ư ử nhịp theo say mê mết thì đoán là chắc kém tivi nhưng cũng không đến nỗi phụ công thày cô bú mớm. Á, gã thêm một ưu điểm: là tiền bối cùng khoa nó sẽ đeo đuổi tới đây.

 

Thôi thì thế là gầy móp, tóc bết, súp lơ hay bắp cải trái vụ đều không ảnh hưởng gì tới hình ảnh một trái tim đang tự đốt mình, hiến thân vô tư lự cho đền thiêng âm nhạc và cuốn theo ngày càng nhiều trái tim khác thùm thụp, thì thụp đập. Đứa nào nộp giấy xong cũng bị tiếng hát  ấy lôi chân, túm áo nhập vào đám đông sắp chật kín phòng.

 

Không có con bạn len vào kéo tay giục về kẻo trưa thì nó cũng quên bẵng mấy đợt sóng trào ục ục trong bụng vì suốt từ sáng chưa ăn gì hơn là vì âm thanh hát rong kia kéo đẩy.

 

3.

Trên đường về, chả hiểu gió Thu hây hẩy xúi bẩy hay vì thói quen đưa tiền lẻ thưởng giọng hát bị bỏ hẫng mà nó chợt có ý nghĩ gã say sưa bật bông đó xứng đáng nhận được một vật làm bằng giấy bạc nõn. Vật ấy chả đáng bao tiền nguyên liệu nhưng nó tốn bét cũng phải mười mấy tiếng đồng hồ tỉ mẩn kết mưa cài nắng, mỏi nhừ tay chân thân thể mới nên. Ấy là một ngón chơi thủ công riêng tu mãi mà thành.

 

Mà sao lại không bằng pơ-luya cho dễ màu mè ma mị như thật, sao không bằng lụa cho mềm mại nhân gian, lại bằng thứ giấy bạc nõn rất khó tách từ vỏ bao thuốc lá??? Sao lại là bạc mà chả phải vàng? Đằng nào cả một công hì hụi bóc vỏ bao cơ chứ. Đầu óc nghĩ xiên thạo hơn nghĩ thẳng  vẫn chả  cho nó yên với đáp số cà chớn “Thì thay vì tiền bạc giờ bo bằng giấy bạc chứ sao. Miễn là bạc ớ. Híc, hức”.

 

Đáp số thật sự bật sáng khi đêm ấy nó lần giở đọc lại Bông hồng Vàng của Pau, lơ mơ nhớ món quà âm nhạc, con tàu thủy tinh và đêm trắng huyền ảo chả chắc của ai. Té ra thói lãng mạn lẫn sạn của nó đã một phen trở nên sạch sẽ như được chim sẻ rỉa kỹ. Đóa hồng bạc ấy là ý tưởng tổng hợp của mấy hình tượng văn học Nga mộng mị kia và thứ nguyên liệu nó hay dùng để vầy chơi dù khó xời nhưng kết quả lung linh, bõ công ve vuốt từng nếp cánh hé cười.

 

4.

Đời sinh viên nao nức tiếp đó tíu tít cuốn nó đi, chả còn thời gian nào mà mơ màng mê mẩn bỏ công bỏ của ra vì ải vì ai.

 

Lâu lâu tụt tạt sống đời “ngoại trú mà nội trú” với lũ bạn cùng lớp nó có bon chen ra bãi cỏ nửa đêm nghe gã đàn hát. Cũng chết giấc đôi lần vì tiếng ma rú rít trên tầng nào nhà B4 mà theo tin đồn cũng là từ cửa miệng lổn nhổn răng mắc tóc súp lơ của gã phọt ra. Ắt kiếp trước gã là sói tru trăng lộn sang kiếp này chưa uống đủ thuốc lú nên rơi rớt chút ma quái. Thôi đúng rồi, chất ma mị ấy khiến giọng gã đủ công lực làm nguyên đám gái ngây ngây thơ thơ hết khóa nọ đến khóa kia nghe phải là tự nung trong hồn hết đêm kia qua ngày nọ về một ảo ảnh nhạc nhẽo.

 

Ôi zời, đấy nhá, việc quái gì nó phải khờ khạo nén tâm nén sức, nén thời giờ rong chơi quý hơn kim cương ra để chắt tinh hoa châu ngọc vào một sản phẩm giàu lãng mạn nhường kia mà lại mang tiếng dại giai, à, dại ma. Quên, quên và lãng quên… Quên luôn ấn tượng hát rong ma mị ngày đầu nhập trường. Quên bẵng cái tên là lạ cùng mớ cọng hoa súp lơ phờ phạc bết mồ hôi.

 

Gã biến khỏi trường từ hồi nào, bó tay vì chả hiểu gã học khóa nao. Mà cũng chỉ nhớ ra gã vào cái đêm sắp xa đời sinh viên. Một tay ghi ta khác tóc không xoăn bằng gã, mắt không nhắm tịt bằng gã, giọng không phiêu bằng gã chợt nhồi vào tâm trí đang chực nức nở của nó một câu hát “mai khi xa mái trường..”. Nghe bảo bài ấy của gã. Chẹp, sao mà rúng động. Và vì lạc vào nó, hay nó lạc vào mà điệu nhạc ấy cứ sống. Gã còn lại trong ký ức vẹo của nó là một cái cái tên và một mớ câu hát không chắc đúng trật tự. Thật quá ít so với những rên rỉ trần gian của đám gái đồng môn nội trú về gã. Sao mà tụi ấy tài hoang mộng thế nhở. Lãng mạn có phải là thế không? Thôi, phận ngoài gái mơ, trong gái nghịch quái của nó làm gì dám ước được thơ ngây mong manh đến thế.

 

5.

Mấy chục năm nữa qua, trí quên ngày càng chuẩn hơn trí nhớ. Mớ ký ức sinh viên còn lại lụn vụn như cá dầu ngoài chợ vài ngàn một lạng không bán nhanh là trương phềnh bụng khiến một lũ lốc nhốc hùa nhau chạy vào tỉ tê thánh thót trong trang FBKN.

 

Chúng vồ lấy nhau chán trên mạng lại đùm túm kéo ra off ngoài thanh thiên bạch nhật cho nổi hết đồi mồi, nếp nhăn, tóc phai giả danh nhuộm lai. Ôi là hót, thôi là hót, kinh khủng là ấm nồng và tin cậy nhau vô bờ vô bến. Những mẩu tính cách Nga vừa tử tế vừa rắn rỏi (không dám nói rắn mặt) nhiễm vào chúng và nổi chìm lẩn trong năm tháng giờ được một phen bùng phát khát khao. Thiên hạ cựu khoa Nga sư phạm 3 mê mẩn còm, like.

 

Off liên khúc, hết cỗ nhớn đến cỗ bé. Chán ở đồng bằng phố thị tù chân, chúng mưu mô lôi nhau ra biển đảo hòng nhờ gió lùa tóc bay cho ngất say quên bụi thời gian. Mưu này mới thật là mưu. Gã được trưng ra để dụ nhân tâm tụ về off. Đương nhiên gã được hết que đến gậy rồi cả thòng lọng thắt hờ mà nom như xiết thật khều ra khỏi chốn hang sâu.

 

Tính bầy đàn và vài chỉ dụ ngầm khiến nó lên máu xông vào chiến dịch dụ ve sầu ra sân khấu. Hức, hình như sau nhiều tháng ngày vật vã mò cơm kiếm áo, đám đông đã đạt kungfu dụ ma cao hơn ma lực của gã mấy đẳng. Gã thò cổ ra.

 

Trước tiên là một quả ava mà theo chính miệng vài ả từng ngả nghiêng mộng mị hết bờ trái đến bờ phải vì âm nhạc của gã thì “mỡ màng quá, bốc men quá, ấy quá”, còn gã thì khăng khăng dù không hẳn giống vỏ nhưng phản ánh được hình dung phiêu bồng của gã về bản thân đương kim. Èo, ấn tượng về chất ma quái ở gã ào về. Chút trí nhớ mơ hồ bỗng nhắc đến một đóa hồng giấy bạc chưa có thực bao giờ. Thấy chả bao giờ hiện thực hóa món quà lãng mạn ấy là chuẩn khỏi chỉnh. Chả có lý do gì về già dại ma hơn hồi trẻ.

 

Bộ tư lệnh off không rời bỏ quyết tâm chiến lược bắt ma. Nó tuân thủ như một chiến binh thời trung cổ hơn là công dân mạng thời @. Rốt cuộc cũng góp phần cùng phi đội siêu nhân FBKN kéo được cổ gã ra off bằng xương bằng thịt.

 

6.

Khỏi phải nói cả tháng ròng rã có dư trước và sau off dân FBKN đã ăn chơi quần quật cỡ nào. Đêm trắng đỉnh cao và một ngày lênh đênh ở Hạ Long, gã lộ nguyên hình lãng tử không còn ma quái mà chín dừ cả về giọng hát lẫn sự hào hoa. Gã, nhân sự mới trong thế giới facebook dường như té ngửa vì cái ava đã… phản chủ. Quả là phản. Hic.

 

Y như mọi thân phận từng được lịch sử cuộc đời đóng dấu ấn “Sinh viên khoa Nga Sư phạm ngoại ngữ” lên trán, gã đắm vào cuộc chơi tái hồi xuân mộng hồn Nga rất nhanh. Đương nhiên những con sóng phiêu du khởi nguồn từ gã trong linh hồn đám fan gái cũ hồi sinh lắc lư xô đẩy khủng khiếp, bất chấp các gái ấy đang lượn lờ trên thẻo đất chữ S hay đã lưu lạc xứ nảo xứ nào. Thế mới biết đời này ngại nhất là huyền hoặc hóa những cọng hoa súp lơ trái mùa run rẩy theo tiết tấu âm nhạc ma mị. Tái phát là khôn lường.

 

Lần này nó và một vài đứa hồi xưa có tí đố kỵ vì không ngây thơ xanh lơ được như đám kia lại mừng vì gã té ra giống người phàm trần hơn ảo mảnh ma. Hú hú. Đúng thời gian là thuốc tiên nhá. Chân giá trị cuộc đời rồi cũng được trả về đúng chỗ. Gã hình như cũng bẩu thế, muốn thế, muốn chứng tỏ thế. Có sao dùng vậy là câu cửa miệng của gã. Bạn hay thần tượng? Chọn đê, mại zô!!!

 

7.

Gã biến rồi. Gã lại về hang ổ của gã. Thở phào. Chả biết gã hay fan, hay bạn thở phào. Ồn ào mãi bố ai mà chịu được. Chả biết gã hay fan, hay bạn thấy cuộc sống trở về bình yên. Nhưng dứt khoát sự bình yên mới ấy long lanh hơn, dễ hiểu hơn trước rất nhiều.

 

Phì cười nhớ lại một  thời trông người tưởng ma, nó chợt nghĩ khéo mà con người gã xứng đáng nhận những cánh hồng bạc ấy thật. Nhưng buổi chân quấn quẩy hết việc nhà ra việc chợ này làm gì còn thời gian sưu tầm, bóc tách giấy bạc và ve vuốt nếp hoa cho ra lung linh nét xuân thì mùa hát rong xưa ấy. 

 

Thôi, gã biến rồi, buồn cười lắm, vui lắm hay thấy đời thanh bình lắm thì chi bằng cứ viết dăm ba chữ chống trí quên xâm lăng trí nhớ. Thế là hơn các cụ FBKN hử? Thế là hơn gã hử?

 

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

THÁNG 7 TRỜI MƯA

Nuối hoa ngày cũ dưới mưa
Nhụy hương thảng thốt đêm chưa đủ dài
Trăng tà, Ngưu-Chức xẻ đôi
Nửa xuôi nước mắt, nửa rơi đáy lòng

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Ờ NHỈ ĐỜI NHIỀU LẮM CHỈ ĐÔI MƯƠI

Thì ra đời toàn chỉ tuổi đôi mươi
Chênh một chút nhiều hơn hay là kém
Bởi con nước đầy vơi, bởi buồn vui cuồn cuộn
Lúc trào dâng ta thoắt trẻ, thoắt già

Thì ra đời dìu dặt đóa hoan ca
Ngân vĩnh cửu mặc nắng mưa trên tóc
Bởi ao ước chẳng thể nào khô cạn
Cứ đầy nguyên từ thuở ấy hoa niên

Ơ thì ra ta mãi chẳng lãng quên
Dù đời chuyển qua mùa hanh hao gió
Ừ thì bởi mỗi lần qua nỗi khó
Chút ưu tư chỉ đủ để duyên đằm

Có một thời trăng tròn vẹn khuôn rằm
Vằng vặc dãi sóng sánh mùa yêu trổ
Mắt biếc mong manh, tay mềm, hơi thở...
Thoáng mê say dâng men ngọt vô chừng

Ừ cớ chi lại ngần ngại ngập ngừng
Ừ sao dại khờ vân vi mải đếm
Sợi bạc, sợi xanh, tháng năm lận đận
Quên lắng nghe khúc tình giữa tim mình

Ừ nhỉ đời thực chất chỉ đôi mươi
Rồi thêm bớt dăm năm hay dăm chục
Hoặc hơn nữa nhưng hễ bừng nhựa sống
Mỗi sớm mai ta vẫn chẳng kịp già

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

BẢN NĂNG YÊU

Mặc sóng dâng rồi rút,
Trứng cát hết lại đầy,
Có tình yêu vô tận,
Dã tràng se đêm ngày.
(CÔNG DÃ TRÀNG - Lê Lan Hương K8 Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội)

Bản năng yêu dấu
Trời đã ban rồi
Kiếp này, kiếp nữa
Vẫn mải mê vui

Trách chi biển sóng
Thử tim dã tràng
Yêu vì mình muốn
Sá gì vỡ tan

ĐỜI LỤA


Lụa mong manh sắc màu dòng sống
Cuộn cuồn trôi đậm, nhạt, nét, loang
Phút rực rỡ tưng bừng tim trống trận
Lẫn tháng năm mờ ảo lối sông hồ

Ánh nhiệm màu niềm vui sống dâng mơ
Lỡ xám xẩm đôi giọt pha lơ đãng
Lụa dịu dàng sớm mai sóng sánh
Âu yếm ngọt đằm chiều mái bếp khói lam

Thì cứ thế say đi giữa sắc màu nhân thế loạn - yên
Một đốm đam mê chẳng nhoà giữa tim mình biêng biếc

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

A-TÊ

AT - đừng buồn vì gì hết!

Vâng

Sao lâu lắm ko ai gọi mình là A-tê. Tự gọi, phảng phất bao nhiêu giọng nói, mặt người...

Đừng buồn vì gì hết...

Vâng

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012

NÓI VỚI MỘT TRÁI TIM



Nếu tim Người mang một nỗi gì
Nhức nhối
Căng mủ đau

Đừng ngần ngừ
Chích nó ra
Trút vào tôi
Cứ việc

Rỉ rách trôi đi
Cuồn cuộn trôi đi
Thỏa sức

Tôi lắng nghe
Tôi cất giữ
Tôi hiểu
Và tôi sẽ quên đi...

Nếu tim Người nhức nhối
Cứ xả đi

Đừng một mình
Rạn
Vỡ

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

KHẮC NẮNG XƯA

@ Những ai đang muốn bình yên ấm áp ...

Ừ đáng lẽ và thực ra đáng lẽ
Nhặt mình lên từ những vỡ, những nhàu
Chả nhẽ suốt đời chỉ sống bằng đau
Những cắn rứt chả còn ai cần nữa

Ừ có thể và thực ra có thể
Để cấp đông mọi nhung nhớ phiền hà
Rồi nhẹ lòng theo những chuyến đi xa
Về phía nắng, mây trời và âu yếm

Em vẫn nhói chiếc dằm yêu dấu
Chốn đáy tim lắng lại nét anh cười
Chỉ tháng ngày vộị vã mải mê trôi
Chẳng thật nữa khung trời hoa mộng

Em khao khát trong phút này đời sống
Anh bình yên không day dứt về em
Và mỗi khi chợt thức những êm đềm
Mùa dịu ngọt lại nồng nàn phảng phất

Ừ khoảnh khắc này đang rất thật
Dù hôm qua ta lỡ khép lại rồi
Nhẹ nhõm tin rằng dẫu rất xa xôi
Khắc nắng ấy đã, đang, hoài lấp lánh

Và vì thế có cớ gì đơn lạnh
Và tất nhiên chẳng chịu úa giữa đời
Ta đã có rồi, ta vẫn có nhau thôi
Cứ trầm lắng mỗi tuổi trời mỗi khác

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

HAY LÀ TA ĐÃ HOÁ THÀNH KHÓI MÂY?



Nghe chuyện củ chuối
Mà không chán đời
Hay là ta đã
Trơ hơn sỏi rồi

Nghe đời nhớp nhúa
Mà không uá tình
Hay là ta đã
Qua tầng trọng khinh

Nghe đời bạc bẽo
Lòng không nhẽo nhèo
Hay là ta đã
Teo tèo téo teo?

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

NGHIÊM TÚC VỚI CHỒNG CHUYỆN ONLINE

Iem không mê ai cả
Chỉ ham mình anh thoai
Dẫu tuốt tuột coan zai
Bên em đều hot cả

Em rong chơi tá lả
Thơ thẩn gió vung ào
Chẳng mộng mị chiêm bao
Nửa đêm, ngừng fây - búc

Đã bảo em có phúc
Ham mỗi bố con anh
Đừng ấm ức loanh quanh
Đừng giục cai bờ lóc

Đừng nhá, đừng có ngốc
Tin đi, em ham anh
Từ lúc tóc còn xanh
Liên quan gì Fây, nét

Hết
Không tin thì chết
Đừng hậm hực em

Vợ đã điểm chỉ thay chữ ký

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

TÂM SỰ OSIN XỊN

Tấn tiền cưa cẩm ôsin
Thêm hai tấn nữa có đêm động phòng
Rồi còn chi để mà mong
Nợ đeo suốt kiếp vợ chồng áo cơm

Ôsin xịn dại hơn Bờm

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

BU CON NHÀ TÍM LỀU CHÕNG

Thế là bu con nhà Tím lều chõng trẩy kinh ứng thí kỳ đại học năm nay.

Bu con cháu có tấm lòng mang lên cho bác Chuồn tải khoai lang đặc sản.

Vừa xuống cửa bến Giáp Bát, đang lễ mê bê, tha, lôi, kéo thì có parazzi pỏ mợ nào của Vietnamnet chộp luôn hình đưa lên mạng cấp tốc.

Thế là nổi tiếng luôn.

Hí hí


http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/78840/-tay-xach-nach-mang--do-ve-thanh-pho-du-thi.html


Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

CỨ TIN VÀO NHỮNG CÁNH CỬA NHÂN GIAN

Những cánh cửa khép vào
Những cánh cửa mở ra
Cả những cánh khép hờ lim dim chờ tay đẩy
Nhiều lắm đấy, vấp rồi thì đứng dậy
Mở trái tim cho gió mát trào về

Hôm nay chẳng ngập ngừng nhen một đốm đam mê
Mai sáng dậy ngợp hồn mênh mang lửa sống
Khi nãy vượt lòng mình qua bờ thành thầm giận
Đỡ được một đêm trăn trở hiểu nhầm người

Cánh nọ khép vào, cánh kia hé ra thôi
Và nhiều nhất là cánh đời chờ tay mình khéo mở
Cứ tin thế cho thanh bình hơi thở

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

GIẤC MƠ SẤU



Lũ sấu xanh về thiền trong ngăn đá
Thầm chở đời qua bến mùa sau

Này lẩu vịt, này nước rau
Này mứt, này ô mai, này đường này muối

Iu ấp giữ miền hạ xanh vời vợi
Phố lao xao mơ giấc sấu dặt dìu

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

CÚ BĨU MÔI MUÀ BÓNG ĐÁ CỦA LÃO BÀ BÀ

Một đời chứng kiến bao mùa bóng trôi như bóng câu qua cửa sổ, lão bà ta thấy nhạt nhẽo quá xá là đám quần đùi may ô xô đẩy như dã tràng đực hết trên sân cỏ trọc tới sân cỏ nhựa.

Lứa ông đuổi bóng đến bèo nhèo gân cốt, lại lứa cha rồi lứa cháu chắt, chút chít vẫn mê mải như phải bả. Vật mình vật mẩy, tranh giành bươu đầu, què cẳng cho được trái bóng thì lại lập tức... quăng mịa nó đi. Rồi lại giập mặt dập mày tranh giành để vứt cho đứa khác. Rõ khổ, trời sinh ra lũ đuôi cũn mọc ngược đường nên chúng chịu kiếp nặng máu chinh phục chỉ để vứt đi, lê la kiếm tìm đỉnh khác mà leo.

Từ đông sang tây, dù mũi lõ hay mũi xe tăng chẹt, chân ngắn vòng kiềng, chân dài quấn quẩy, trận nào thảy chúng đều mê mải tranh giành, vờn qua vợt lại chỉ cốt để đủn được viên bi to vật ấy vào cái lỗ chành bành cuối sân tên mỹ miều là Gôn. Càng sút tung lưới nhiều càng oai dù không phải cú sút nào cũng làm được lưới thủng banh ra. Khổ. Chúng đặc biệt say sưa lươn lẹo, mưu mẹo kết bầy sút sao cho toe lưới của những gã thủ môn ghê gớm nhất. Càng bị cản, máu càng hăng. Hèn gì chúng phát triển tứ chi đến mức tư duy não bộ cũng chỉ để tranh giành, hơn kém vài cú làm thủng mành lưới. Gã thủ môn nào giữ lưới không tung, không toe còn tinh tướng hơn nữa. Lạ, sinh ra làm cái màn lưới đáy lỗ gôn mà lại hớn hở vì không bị gã nào sút thủng thì để cho mốc mà làm mắm à. Hâm dễ sợ.

Tụi dã tràng đực ấy tẩn nhau ra trò. Gã thủ môn nào cũng mồ hôi giọt bố giọt con tuá như mưa rào để khư khư giữ cái lưới gôn trời giao. Những gã còn lại trên sân cũng đầm đìa chả kém. Chúng không adua hò hộ giữ gôn thì ắt là đua nhau trổ trăm mưu ngàn kế để sút bay gôn nhà hàng xóm. Mà thực ra chúng cứ sỹ diện và ham hố thế chứ chán giữ gôn này, hiệp sau đổi cho gôn khác chúng cũng lại khư khư giữ, có phân biệt gì đâu. Lũ ham sút cũng thế, lúc là gôn nhà, chúng rất thờ ơ. Hễ gã nào sút gôn nhà mình lập tức bị cả đội, thậm chí cả nước và... nhiều nước rỉa rói là đồ chập mạch, phản bội, mất mạng có khi. Thế mà chỉ cần cái gôn ấy bị chuyển sang đội đối phương, lập tức chúng trằn ra quay lại chân sút, chân thọc cho bằng thủng nát tanh bành mới thỏa. Hiếu chiến, bạc bẽo, ham hố và mù quáng đến không thể hiểu nổi. Thói thường đàn ông vẫn thế, ham chiếm phá cái trong tay kẻ khác. Dù có là muà bóng, đội bóng chơi đẹp nhất thì vẫn cứ thế.

Truyền kiếp, chúng cứ thế, cứ vật vã mê muội giành nhau chỉ để lên đỉnh phê bằng những cú sút bung lưới nhà khác. Thằng sút cứ trằn ra sút. Thằng giữ cứ trằn ra giữ. Quả tắc quả bụp, trúng trượt thảy đổ tại trời. Những gã ngoài sân dẩu môi bình loạn te tua. Đàn ông, giữ có cái gôn mà không xong thì nước non giang hồ gì.

Ờ, phải tay bà thì chúng bay chả dễ mà cướp. Bà thích cho trúng là trúng, bắt trượt là trượt. Thậm chí bà bực lên bà cất mịa nó gôn đi thì chúng bay tẽn tò. 

Thôi chúng bay đua chen nhạt nhẽo quẩn quanh mãi mà chi. Đứa nào thích sút trúng, sút trượt, khép gôn, mở gôn trăm phát ngon cả trăm thì cứ thuê béng huấn luyện viên nữ, thủ môn nữ cho đội bóng nam là đâu vào đó ngay.

(Chuồn bà bà ghi lại tâm sự của đại tỷ láng giềng)

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

SÁCH GIÁO KHOA – GÓC HÀNH TRANG HỌC TRÒ

SÁCH GIÁO KHOA – GÓC HÀNH TRANG HỌC TRÒ

 

Hoàng Đức Hà An

Lớp 11 A1 trường Trung học Phổ thông Trung Văn – Hà Nội

 

Nếu liệt kê những thứ lưu luyến nhất với đời sống học trò người ta hay kể tới hoa phượng vĩ, mái trường, không gian lớp học với bảng, phấn, bàn học, tiếng trống trường… Cứ như chỉ có chúng mới làm nên ký ức tuổi ô mai “ nhất quỷ nhì ma”. Thật lạ, họ hay quên nhắc sách giáo khoa dù đó thực sự là phần tất yếu trong hành trang học trò, cùng với bút, vở.

 

Vì sách giáo khoa không lãng mạn hoa bướm, không ồn ã náo nhiệt như lớp học với bao bạn bè trong những cuộc vui nổ trời và cùng ta đi qua tuổi học trò trong veo đáy mắt, quậy phá tưng bừng, hờn hiểu trôi nhanh như mưa bóng mây ư? Hay vì với những kẻ tưởng chừng ham chơi hơn ham học thì sách giáo khoa là… hung thần đuổi bắt? Đừng nghĩ thế chứ, với chúng em, sách giáo khoa rất lắm khi là món ăn khó nhằn cần nuốt chửng để vươn lên bậc thang trí  tuệ cao hơn nhưng không phải vì thế mà học trò nỡ lòng ghét sách giáo khoa và lờ béng sách đi. Chả học trò nào nghĩ thế cả đâu. Nếu có lỡ quên nhắc tới những trang sách giáo khoa thì đơn giản là vì nó quá thân thuộc, quá đương nhiên tồn tại trong đời học trò mà thôi.

 

Làm gì có học trò nào không xao lòng khó tả khi bước vào ngày đầu tiên của năm học mới với trang sách tinh khôi mở ra một thế giới mời gọi hãy kiên nhẫn, miệt mài khám phá và lĩnh hội để bản thân mình được đắp đầy hơn những tri thức tinh hoa nhân loại. Và em cũng tin rằng dù cảm giác háo hức pha lẫn tự hào thực ra đã bắt đầu len lỏi trong từng tế bào con người học trò ngay từ khi mang trên tay cuốn sách giáo khoa của một lớp học mới mà mình xứng đáng được đi tiếp sau rất nhiều nỗ lực trau dồi cả tri thức lẫn đạo đức làm người ở lớp trước đó.

 

Có lẽ vì sách giáo khoa quá đỗi thân thương, quan trọng như thế trong hành trang học làm người của chúng em nên đã và đang có hẳn một nhà xuất bản đặc biệt lập ra để sản xuất chúng – Nhà xuất bản Giáo dục.

 

Hình ảnh trang sách rộng mở trên logo của Nhà xuất bản Giáo dục tự nó đã nói lên sự thiêng liêng và thân thiện của tri thức được sách giáo khoa chuyên chở tới chúng em.

 

Mỗi khi hè về, nhận được sách mới ngay lúc năm học mới vừa kết thúc, không chỉ mình em mà rất nhiều bạn đều muốn mở ngay sách ra để kết thân với nó. Khối đứa cắm đầu cắm cổ đọc sách văn như đọc truyện, còn say hơn truyện nữa là khác. Cũng phải thôi, sách giáo khoa văn học đâu kém lãng mạn so với  lúc tác phẩm được giới thiệu ở những dòng sách khác. Dù những tác phẩm ấy, trong sách giáo khoa, gắn với trách nhiệm học tập nhưng cuốn sách vẫn là kho tàng tinh hoa lãng mạn được chắt lọc kỹ càng. Phải đứa nào mê các môn tự nhiên thì chúng còn ham nữa. Thế giới khoa học công nghệ lúc nào chả khiến những tín đồ của nó mất ăn mất ngủ mày mò khám phá, dẫu là trên trang sách giáo khoa. Sách giáo khoa cứ thế làm  cánh cửa dẫn dần những kẻ ham mê tới với con đường tiếp nhận, sáng tạo di sản trí tuệ nhân loại. Có lý gì sách là gánh nặng, nó chỉ là con đường được xuất bản ra dưới dạng giấy trắng mực đen để em và chúng bạn đi tới mà thôi. Đứa nào đó lướt qua những trách sách rồi rú lên ôi năm tới học khó lắm. Không phải rú thế tức là ngại khó đâu mà tự đặt ra thách thức mới để mình vượt qua đấy.

 

Ngay khi bải hoải vì sức ép học hành thì sách giáo khoa vẫn cứ là điểm tựa đầu tiên và chốn  rút lui cuối cùng, nơi ẩn nấp cuối cùng của học trò chúng em. Những yêu cầu tối thiểu và tinh lọc nhất trong kiến thức phổ thông đã được nhà xuất bản đặc biệt ấy cô đọng lại trong cẩm nang mang tên “sách giáo khoa”. Có những trang sách học qua từ năm bé xíu vẫn nhớ mãi đến giờ bởi nó khiến em thú vị hết cười thầm lại cười phá lên vì khám phá bất ngờ. Ai bảo sách giáo khoa là tẻ ngắt. Nó được một nhà xuất bản mà ngay cái tên đã mang mục đích rõ rệt - “giáo dục” chúng em nên người, không chỉ con người uyên thâm trí tuệ mà cả là con người nhân văn, hài hước, nhân hậu, thiện tâm. Dù khó tránh khỏi những phút muốn trốn làm bài, đọc sách giáo khoa, thì vẫn phải thừa nhận sách là bạn quý, là bậc thầy dẫn dường, là cánh cổng mở ra thế giới.

 

Sách giáo khoa tinh đọng trí tuệ bao thế hệ nhân loại thế nhưng lại được đưa tới chúng em với mức phí rất vừa túi tiền. Công nhận một đời học sinh ngốn cả núi sách thế kia mà quyển nào cũng đắt xịt ra thì khổ thân bố mẹ chu cấp quá. Rẻ thế, những bạn phải tự chắt chiu đồng tiền bằng sức lao động của bản thân để mua sách cho năm học mới cũng bớt phần cực nhọc. Trước kia, mỗi lần học xong sách, cất quyển nào lưu tham khảo, còn lại đóng gói để chuyển nộp theo diện giấy vụn, em cứ bâng khuâng tiếc vì nó đã là bạn kề vai mình suốt năm học. Những năm gần đây, có phong trào quyên sách giáo khoa cũ cho các bạn khó khăn dùng lại, em thở phào thoát khỏi nỗi luyến tiếc vì bạn sách vẫn được trân trọng tiếp như giá trị đích thực của bạn ấy và giá trị sử dụng đồng tiền đã bỏ ra mua được gia tăng.

 

Giá sách trên bàn có đủ thể loại sách báo, tạp chí tuổi hoa học trò, nhưng sách giáo khoa lúc nào cũng chiếm một vị trí dễ với, dễ nhìn, trang trọng nhất. Dẫu thân thuộc như một phần máu thịt gắn liền đến mức lắm lúc quên mất tính đếm nó trong bảng thống kê, nhưng những phần tử tạo nên không gian học trò làm sao thiếu sách giáo khoa được. Rồi đây khi tuổi học trò trôi qua, sẽ có những sách khác thế dần chỗ sách giáo khoa, em sẽ đọc sách của nhiều nhà xuất bản khác nữa, nhưng những trang sách thân quen đã học qua của Nhà xuất bản Giáo dục sẽ vẫn cứ mãi là cẩm nang tri thức làm người trong hành trang cuộc đời em. 

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

SẮC MÀU TRANG SÁCH GIÁO KHOA

SẮC MÀU TRANG SÁCH GIÁO KHOA

 

An Thảo

 

1.

Cuốn sách giáo khoa đầu tiên trong đời đến với tôi vào năm 1973 - năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Lớp học ở ngôi đình dưới bóng đa cổ thụ vùng Hà Nam và cuốn sách giáo khoa đặc biệt là đốm sáng êm đềm trong lung linh tâm hồn ấu thơ còn theo tôi mãi.

 

Đó là cuốn sách Học vần tập 1 của Nhà xuất bản Giáo dục, do Ba Lan in viện trợ, gọi nôm na là sách học vần Ba Lan dù nội dung hoàn toàn dành cho trẻ con vỡ lòng Việt. Cuốn sách in trên giấy trắng tinh, hình vẽ bốn màu, cực kỳ cuốn hút lũ nhóc con trong những tháng ngày gian khó của đất nước. Đến tận giờ, tôi vẫn cứ nghĩ  đó là cuốn sách thần tiên và lũ chúng tôi đã cực kỳ may mắn được là lớp măng non được học nó.

 

Mẹ kiếm giấy xi măng bọc bìa, bồi gáy cho cứng cáp. Cuốn sách của tôi có vẻ xấu đi một chút nhưng bù lại nó vẫn còn thẳng góc, chắc gáy ngay cả khi sách của lũ bạn đã quăn queo, sờn mép rất nhanh. Cũ mau cũng phải thôi, lũ nhỏ lớn hơn một chút, nhỏ hơn một xíu đều mê tít những cuốn Học vần đỏm dáng ấy, chúng tranh nhau lật xem hình bằng sướng, cuốn sách làm sao không nhanh “xuống cấp”. Trong thế giới tuổi thơ  sơ tán, mọi thứ sách vở quanh chúng tôi, kể cả giáo án của cô giáo, vở tập viết đều bằng thứ giấy nứa đen sần, tốt nhất cũng nhuốm một màu ngà sắc gỗ, thế mà trang sách Học vần giấy trắng, hình màu nổi bật quá chừng.

 

Khi tôi lên lớp hai, cuốn sách tiếp tục được chuyền tay cho một bạn hàng xóm vào lớp một, vẫn còn tươm tất lắm, nếu không tính tới vài vệt mực tím lem ở trang nọ trang kia. Không rõ cuốn sách còn được chuyền tới tay những bạn nhỏ nào nữa và tiếp trôi về phương nào.

 

Sau đó, từ sách Học vần tập 2 trở đi cho tới khi hết chiến tranh phá hoại và qua những năm bao cấp khốn khó, đến tận sau này, các hình vẽ đều chỉ là đen trắng nhưng giấy thì vẫn là giấy tốt, chữ nổi bật, dễ đọc gần như cuốn sách đầu tiên. Nghĩ lại mới thấy trong bối cảnh đất nước khó khăn, chiến tranh kéo dài mà sách giáo khoa của nhà xuất bản Giáo dục vẫn luôn được ưu tiên giấy tốt nhất vì sự nghiệp trồng người. Sau này biết thêm những thông tin về sức khỏe học đường, tật khúc xạ của học sinh… càng thêm thấm thía giá trị của những chắt chiu vun vén ấy. Có lẽ một phần nhờ thế mà lứa chúng tôi dù học trong bóng đèn dầu tù mù vẫn không cận thị.

 

2.

Những cuốn sách không có màu, nào có hề chi, lũ nhóc luôn sáng tạo dù cả hộp chì màu cũng chẳng có. Ngoài sắc xanh đỏ của cây chì màu hai đầu  thời đó, màu vàng đã có nghệ, quả dành dành, màu tím đã có… bút mực, rồi những nghệ sĩ tí hon chế thêm từ đó ra màu cam, màu xanh lá.

 

Trình độ tô màu tiến từ bôi lem hết cả ra ngoài hình, ra cả tay, cả áo, cả lên mặt dần dần tới chỗ khiển màu đậm nhạt, gọn nét, kín hình. Cô giáo dặn các con đừng tô vào sách đang học, để dành khi nào đến hè, học xong thì tô. Cuối năm, cô bày cách tô màu thật đẹp để nếu bạn nào học kế theo bằng sách của chúng tôi thì vẫn có trong tay cuốn sách đẹp chứ không cũ nát, lem luốc. Sách giáo khoa như thể sách 2 trong 1 của lũ nhóc – vừa là sách học, vừa là vở tô màu. Yêu sách ghê lắm cơ, vừa học vừa chơi mê mải.

 

Những cuốn sách giáo khoa thời đó được chuyền tay có khi hết cả loạt anh chị em trong nhà tiếp nhau học mà vẫn thẳng thớm, nguyên mép, gáy. Các năm học sau, đã lớn hơn, không còn tô màu hình vẽ nữa nhưng quen nếp cô giáo dặn, đám học trò nhất quỷ nhì ma chúng tôi không có thói quen vẽ bậy vào sách đã đành mà cần ghi chú gì cũng chỉ dùng bút chì để trang sách giáo khoa không mất đi vẻ đẹp sáng trong.

 

Thậm chí một cậu bạn còn bị chúng tôi ngấm ngầm gán cho biệt danh “thần giữ của” chỉ vì cậu ấy nâng niu từng trang sách, trang vở đến mức như một tín đồ “đạo thờ sách”. Ai mượn sách giáo khoa của cậu ấy cũng được nghe một bản nội quy mồm dài dằng dặc và phải ký một thỏa thuận miệng. Có lẽ kẻ mượn chỉ thoáng nghĩ đến việc lỡ làm sờn mép sách thôi cũng đã hoảng hồn như mình thực sự phạm trọng tội. Tình yêu sách tha thiết rốt cuộc đã khiến ông Trời động lòng cũng nên, cậu ấy học xong đại học là đi thẳng một mạch vào nghề sản xuất sách cho học trò, thỏa sức mà tung tẩy biến giấc mơ sách thành hiện thực thơm mùi mực in.

 

Cứ thế, tên và logo của Nhà xuất bản Giáo dục trên bìa sách ăn sâu vào tâm hồn thơ ấu như một biểu trưng của niềm tin yêu, biểu trưng ánh sáng trí tuệ. Với tâm hồn học trò, sách giáo khoa mang logo đó là vật thể vừa gần gũi, vừa cao vời thiêng liêng. Tính thân thiện của những trang sách giáo khoa trong ký ức nhiều lớp học trò chúng tôi là như thế.

 

3.

Niềm tin yêu trước thánh đường tri thức gắn với những trang sách mang thương hiệu Nhà xuất bản Giáo dục còn theo tôi mãi. Tháng ngày này, sang hè, bắt đầu lại một mùa mua sách nữa cho con lớn, con nhỏ đón đầu năm học mới.

 

Trên thị trường bao nhiêu đồn thổi, rối ren về chất lượng sách giáo khoa, sách tham khảo, nhưng logo Nhà xuất bản Giáo dục vẫn là dấu hiệu bảo chứng niềm tin, hút mẹ con tôi kiếm tìm.

 

Tiền mua sách thường là thành quả nuôi lợn tiết kiệm từ những món tiền mừng tuổi nho nhỏ của lũ trẻ. May mắn là sách giáo khoa luôn cực kì rẻ so với khối lượng những loại sách khác nên tài sản bé mọn của chúng thường đủ để bàn tay xiu xíu xòe ra hãnh diện trả cho cô bán hàng.

 

Sách giáo khoa bây giờ phải nói là tuyệt đẹp. Từ giấy đến chữ nghĩa trình bày đều sáng láng, đảm bảo đáp ứng những yêu cầu về hiệu quả truyền tải tri thức. Những trang sách cấp tiểu học như tác phẩm hội họa lung linh sắc màu. Hàng nội, chất lượng ngoại thật, làm tôi nhớ quá cuốn Học vần Ba Lan đầu đời. Tôi nhói buồn khi con chưa ý thức đầy đủ về việc giữ gìn sách, đôi lúc mép quăn, bìa long. Kể con nghe câu chuyện cuốn sách xưa, từ đó con đã cố gắng hẳn, biết vuốt mép khỏi quăn, dán băng dính trong bồi giữ gáy.

 

Cuối năm học, ngoại trừ những cuốn bài tập có điền lời giải trực tiếp, những cuốn sách giáo khoa đã dùng được lũ trẻ gom lại, chỉnh sửa ngay ngắn bìa, ruột, mang tới lớp góp chung làm món quà gửi về các bạn trẻ vùng xa. Năm đầu con còn bất ngờ, nhưng từ năm thứ hai thực hiện phong trào quyên góp sách thì ý thức giữ gìn sách từ đầu năm đã được thể hiện rõ ràng. Trang sách ấy là tiếng lòng nhân ái, lại thêm một nét biểu trưng nữa gửi gắm vào logo Nhà xuất bản Giáo dục.

 

Ngoài sách giáo khoa, trong biển mênh mông sách tham khảo thì những đầu sách do Nhà xuất bản Giáo dục cũng là lựa chọn hàng đầu của mẹ con tôi. Không chỉ vì đảm bảo chất lượng giấy, in ấn mà cả vì niềm tin vào chất lượng nội dung kiến thức. Nhờ có đích lựa chọn này, lũ trẻ tránh được “thảm họa sách tham khảo” như cách gọi của chúng, ám chỉ những kiến thức ông chằng bà chuộc  sai, thiếu mà nhiều cuốn tham khảo khác thường mắc.

 

Mỗi khi gặp cụm từ “trang sách cuộc đời” ở đâu đó, ngay lập tức tôi lại liên tưởng tới những trang sách giáo khoa mình đã học qua, con đang học. Vẫn biết biển học là vô cùng, đời một con người rồi sẽ đi qua rất nhiều trang sách của đủ các nhà xuất bản trong, ngoài nước nhưng trang sách giấy trắng, hình đẹp, dắt dìu tâm hồn thơ trẻ đi từ những chữ cái, con số đầu tiên lên đỉnh cao trí tuệ mang logo NHÀ XUẤT BẢN GIÁO DỤC trên bìa luôn lấp lánh tỏa sáng trong tâm thức lớp lớp học trò Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

CUỘC ĐỜI MỎNG QUẸT

Thật đấy, mỏng quẹt. Lắm lúc rối tung rối mù, lắm khi như trận địa ngoi ngóp bon chen, nhưng rồi thực ra cốt lõi có quái gì đâu. Như cái công tắc bật lên, mình chui ra từ mẹ, rồi tắt đi, mình tiêu, về đâu chả còn quan trọng nữa. 

Rất nhiều khi nghĩ đời là gì đâu, chả phải chiêm bao vì nặng lắm, chả phải là hỗn mang những nhiều ít, to nhỏ, chỉ cốt ở mình còn thì sẽ còn đời. Rồi thót cả ruột, điếng hồn thấy thoáng đấy mà đã xa quá ngày đầu mẹ ru, đường phía trước nào đâu biết điểm ngắt. Mọi chuyện luân hồi, kiếp nọ kiếp kia nói cho vui hết cả ấy mà. Chỉ biết kiếp này thôi. Chỉ biết giữa bật và tắt mình làm con, làm chị, làm vợ, làm mẹ. Những yêu thương máu thịt vô bờ. Chả bao giờ muốn rời xa. Lắm lúc vừa hạnh phúc, vừa run rẩy trong hạnh phúc vì ngộ ra rằng dù mỗi ngày đều phải gắng gỏi, lắm khoảnh khắc tưởng chỉ vì chưa chết được mà còn phải sống, thì thực chất đang là những ngày cuộc đời mình tròn đầy nhất. Những yêu thương vẫn đang đủ hết bên mình: ba, mẹ, em trai, em gái, chồng, hai con. Biết rằng ngày tháng đang trôi, níu được ngày nào tròn đầy thì ngày đó vẫn là quãng tháng năm làm người hạnh phúc nhất mình có được. Run rẩy sợ tháng ngày phôi pha mất... 

Có lúc lo phát cuồng vun vén việc nọ sự kia, rên rỉ, oán giận. Rồi để chiều nay chết lặng xen với mềm hết cả tâm hồn ngộ ra sống để lo âu  cũng là điều chân thực lắm lắm. Ôm con nhỏ, ngắm con lớn, nghĩ thế là lại bươn chải nuôi chúng thêm được một năm học nữa. Các con chưa thực xuất sắc, còn phải phấn đấu nhiều, nhưng còn được lo âu thực ra còn là hạnh phúc. Mình muốn được lo tới bao giờ có dâu, rể, cháu ngoại, cháu nội như ba mẹ mình bây giờ. Đời là hữu hạn, nhưng cứ ước ao... Giờ này năm ngoái còn đang điên lên vì âu lo con nhỏ vào trường, con lớn chuyển cấp, đã xong năm nữa rồi kìa...

Đời mỏng quẹt, có cần chi nhiều đâu mà bôn ba dâu bể. Sao cho đủ bù trì cho con, cho gia đình, cho những người yêu thương cũng là mãn nguyện lắm rồi. Chỉ cố đừng hèn. Sang thì chả biết mấy cho vừa. Phù du lắm mấy thì cũng chỉ cần còn lại những yêu thương ấy.

Chiều, chị bạn ở cơ quan cũ điện thoại, báo đã về hưu, bắt đầu khúc đời không ràng buộc cơ chế. Nói với chị lời chúc mừng và khai thật em thấy thèm như chị. Em còn một mớ tháng năm nữa mới được tới ngày như chị. Em cũng chả dám ước nó trôi nhanh vì nó sẽ vèo qua như bóng câu ngoài cửa sổ ấy mà. Cuộc đời được như chị cũng là trọn vẹn rồi, đáng ước ao lắm rồi. Đời mỏng quẹt, đơn giản hóa nó đi, thấy nó giản dị và cực kỳ dễ chịu. Mà nó chính là như thế chứ đâu.

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

THẰNG CHÂN RƯỠI

1.
Tên lóng thế thôi chứ tên thực thì nó có đầy ra. Hai tên hẳn hoi. Đẹp mỹ miều yêu kiều hẳn hòi. Phúc và Đức. Chả rõ tên nào là tên khai sinh. Gọi ào, tên nào nó chả nhận, trừ cái tên chân rưỡi.

Vì hai chân nó dài bằng nhau, thẳng tinh tươm, dài ngoằng. Hơn nữa, đấy là tên lóng thời trẻ con mất dậy réo đặc điểm tàn tật của bố mẹ nhau ra mà xỉa. Bố nó chân chấm chân phẩy. Đầu tiên chỉ gọi nó là Đức Ch., tên ghép phổ thông như của tất cả mọi oắt con thời ấy theo cấu trúc "tên riêng + tên phụ huynh". Gọi thế đã là uất vì với lũ nhóc choai choai cấp 1 cấp 2 mà bị đứa nào réo tên bố mẹ ra đích thực là một sự sỉ nhục như sỉ nhục quốc thể chứ chả bỡn. Mẩu ghép chân rưỡi  là do tụi con gái trong xóm, cùng lớp vì hay bị nó trêu chòng xỉ ra, gọi sau lưng cho bõ tức.

Dần dần, cả lớp biết và sểnh ra là réo, có lý do và không có lý do, quan trọng zề. Thích thì luyện giọng cho chiến thôi. Lần nào nó cũng khùng, mặt mũi trắng trẻo dậy lên màu đỏ bao hương, chửi trả bậy hơn Trương Phi chửi thù. Càng tốt. Thằng chân rưỡi càng chửi thì giọng lũ kia càng réo rắt như sáo diều trúng gió... độc.

2.
Con nọ đang cong mồm réo chửi thằng chân rưỡi thì ông chấm phẩy lù lù xuất hiện sau lưng. Kịp chạy biến nhưng không kịp thoát đòn của mẹ vì ông chấm phẩy ngộ ra ý nghĩa cái tên lóng của giai cỏ nhà mình thì tất nhiên phải mách rồi.

Ông chấm phẩy mê đề. Sáng nào ra đường cũng túm đứa nhóc đầu tiên ông gặp hỏi đêm qua mày mơ thấy gì. Cứ giấc mơ ấy luận ra ông cạo số. Chắc ông tin trẻ con trong sáng thì mơ cũng linh hơn. Một hôm con nọ không kịp chuồn khỏi bàn tay hộ pháp túm áo của ông, đành khai đêm qua mơ thấy con chó nhà bà Tư. Ông trúng đề quả ấy hay sao mà ba hôm tiếp theo cứ rình ở gần cổng, nó lú ra là tóm dính. Nhớ thù, nó khai hôm thì rắn, hôm thì ngỗng, hôm thì bò. Kệ xác ông. Sang ngày  thứ tư, thấy thằng chân rưỡi đến lớp bảo mày khai mơ thế đ. nào mà ông già tao thua đề cạn ví. Há há.

Lạ là thằng chân rưỡi chỉ nói nhỏ nhẹ, pha tí trách móc chứ không văng tục léo rắt tè le như thường lệ.

Xem như xong hận, con nọ còn lo phi vụ khác. Oắt con trường dở phố dở ấp thiếu gì chuyện bận bịu ngoài sách vở, ngoài tầm mắt bố mẹ.  

3.
Mạnh đứa nào đứa ấy nhớn. Chả rõ thằng chân rưỡi học hành đến đốt nào. Chỉ biết rốt cuộc hai anh em nhà nó mắc tội bố có tí của ăn của để nên bị hai con ranh hàng xóm sát vách lập mưu bắt rể. Mỗi lần tình cờ con nọ vác con về thăm nhà ngoại, hễ gặp thằng  chân rưỡi, bị nó chòng mấy câu tội lấy chồng khu khác, lại dẩu mỏ kháy đểu đêk chấp anh em nhà mày ăn quẩn, không bò được ra khỏi lũy tre làng.

Có lần thằng chân rưỡi lao từ quán nước đầu ngõ ra chọc phá như thằng say dở. Bạn với chả bè, phì cười.

- Chồng mày nó để mày gầy teo bủng beo thế này á. Về bảo nó nuôi cẩn thận không là tao đập vỡ mẹt đấy.

- Mày về bóp con vợ mày lại cho thon đi, eo bánh mì thì oai lắm đấy!!!

- Mày ngu quá, hồi xưa mà lấy tao thì làm đêk gì có chuyện teo tóp thế này. Mày chê tao học dốt. Giờ tao cũng học xong rồi nhá.

- Há há. Teo kệ mẹ tao, mày đừng nhìn và đừng sờ là được. Sờ xương sứt tay đấy.

Cứ tếu táo, lếu láo thế. Dần dà tụi lớp trường làng bỏ xóm đi lấy chồng lấy vợ tứ tán lại mò về tụ nhóm, họp lớp. Xoắn xuýt quý hóa, chửi bới, léo rắt. 

4.
Tinh mơ, đầu giờ làm, điện thoại réo. Con vợ thằng trưởng hội, đôi cùng lớp lấy nhau, thì thào thẽ thọt như buôn bạc giả:

- Này, cực bất ngờ nhá. Lão Te nhà tao còn ngã ngửa ra cơ.

- Gì? Vụ gì? Đứa nào ném mắm tôm vào nhà mày trả thù tình à? 

- Không. Nó không thù tao. Nó thù mày.

- Đứa nào?

- Thằng chân rưỡi.

- Tao làm gì mà thù. Tao không thù nó thì thôi.

- Thật. Đêm qua nó sang nhà tao uống với Te. Say bí tỉ, tự dưng khai ra, bảo hối hận nhất là ngày xưa kém tự tin, không dám tỉnh tò với mày.

Con nọ nghe đến đây  suýt rớt điện thoại. May còn kịp nhớ máy mới, đắt tiền, túm chặt. Ú ớ đáp lại.

- Làm đêk gì có chuyện. Nó say nó bịa.

- Thật. Nó bảo mang nợ mày từ vụ ông già mách làm mày bị đòn đau quá. Nó ân hận rồi xót mày. Thế là cứ thương mãi nhưng không dám nói vì mày đi học hết cái nọ cái kia, nó ngại mày chê, nó câm.

Chết điếng sơ sơ. Tỉnh ngay. Bạn với chả bè. Hèn gì đi họp lớp nó cứ lép ba lép bép ghẹo, gọi em ơi em hời cho con nọ chửi lại. Tưởng chỉ là thói bạn cũ gặp lại hay láo nháo nhận xằng tình bọ xít cho có vẻ.

- Già hết cả rồi mới nói. Hâm bỏ mẹ. 

- Thì kệ nó. Tao kể cho mày biết mà cẩn thận thôi.

Chả có gì mà cẩn với thận. Biết thế. 

Đôi lúc rảnh rỗi chợt nhớ ra chuyện thằng chân rưỡi mang nợ mấy chục năm rất ngốc, con nọ lơ mơ láng máng làng màng mênh mang nghĩ lại mấy vụ bị tụi khác bắt nạt mà nó xông ra bênh. Cứ tưởng cùng xóm thì bênh, về oánh nhau nội bộ phòi ruột là chuyện khác. Lần đang bị mấy đứa ở lớp lừa đổi vở đen lấy vở trắng thì thằng chân rưỡi quát tụi kia đừng có mà xỏ lá. 

Ôi dào. Ranh con, bọ xít. Tóc xanh qua rồi, tóc bạc xem ra lại ngố hơn. Im được thì im cho khỏe. Láng lơ mây trời gì cho hỏng ký ức thiên thần.

5.
Mỗi năm một lần tụ lớp, thêm vài lần cưới con đứa nọ, đám ma bố mẹ đứa kia. Thêm vài lần con nọ tụt tạt trốn việc về ngồi chầu hẫu ở hàng nước trà đá của vợ chồng nhóm trưởng. Câm đờ môi mép, chả biết vì trốn sự đời mỏi mệt hay muốn ngồi im giả vờ đang còn ngốc xít, khờ dại tuổi trời như ngày xửa ngày xưa.

Thằng chân rưỡi lao xe máy đi đâu về qua mà thấy là rẽ ngay vào  rít thuốc lào, tợp trà nóng. Hết buôn chuyện con cái, sự đời, sự giời lại xoay ra chọc ngoáy bụp chọt nhau. Rồi đi. 

Chả đợi chả chờ gì. Chả quên chả nhớ. Tất bật bỏ mợ, cơm áo gạo tiền mới không là giấc mơ. Mà những giấc mơ thì chả ai biết hư thực ra sao. Lúc thì mơ bắt đầu từ ẩn ức, lúc lại do hoang tưởng mà thành. Tóc đã thừa nhạt màu để không bị sương khói xa xưa che mờ nếp hằn dâu bể, không mắc vào tầm phào thuốc lào.

Thằng chân rưỡi biết thừa cả lũ vẫn lưu danh số điện thoại của nó là Chân rưỡi. Giờ có réo chửi lúc họp lớp vì bị nó trêu già thì nó cũng chỉ cười xòa  giơ nắm đấm dứ. 

Mỗi tội từ hôm con vợ thằng trưởng nhóm rỉ tai, con nọ đến họp lớp cấm có dám ngồi cạnh thằng  chân rưỡi. Ngại. Ngại cũng vô lý mà ngồi cạnh thì lại sợ vợ chồng con kia ăn mất ngon vì liên tưởng. Hớ hớ.

Hình như lúc con nọ bị đòn, thoáng thấy bóng thằng chân rưỡi nép cạnh cổng. Chắc là để chứng kiến con nọ chịu tội cho bõ hờn. Ai dè nó mắc nợ phản đòn thật a? Khổ, ai báo oán đâu mà khổ. Bọ xít, tưởng là chuyện ranh con mà hơi hám âm ỉ. Lỡ lan ra rồi, mũi dính mùi rồi thì tỉnh táo cũng mơ hồ vướng vít. Bố sư.