Mưa trắng trời. Từng cơn thưa dày đan nhau. Cảm giác đất và trời chả cân bằng, cứ giao xéo xéo như tại gió vần vũ đảo các sợi mưa ấy.
Bình thường là ngồi nhà luôn, lúc làm việc, lúc ngủ lăn quay. Hôm nay lại không dám vì đôi ba hò hẹn mà cuối cùng cũng chỉ trúng 1 việc, còn thì lệch pha, huỷ hết. Bù lại, muốn ngồi yên ở cơ quan cũng không xong. Toàn đột xuất, những đột xuất kéo giật mình đi. Người ẩm ướt xì xì, tâm lý cũng đuối như con gián bợt màu. Chả có ý nghĩ nào trụ trong đầu cả, ai hỏi gì nói nấy, như robot trả lời theo lập trình. May là chả có gì hỏng hóc vì trạng thái vô cảm ấy của mình. Không trống rỗng, chỉ nhợt nhạt.
Anh bạn lớn tuổi cùng công việc bỗng tâm sự về thế thái loanh quanh. Ừ, gầm trời là đây anh ạ, khỏi ngạc nhiên gì. Ừ, phân tán năng lượng nếu cơ chế nó không cho anh chụm lại mà đốt thành ngọn đuốc trái tim. Lấp loáng những đốm lửa nhỏ bền bỉ trong lòng cũng đủ để anh thanh thản duy trì cuộc đời này mà. Khỏi luồn nhưng lách để thanh thản đâu có gì dở chứ. Nhân gian bao người tài ba gấp tỉ lần ta cũng chọn lối bớt thấy, bớt nghe rồi mà anh nhở. Hiểu và lựa chọn, thế là vui tươi. Chả bực, chả than, chả len chi cho mỏi gót. Bè bạn hiểu nhau, nói được với nhau thế, mừng rồi. Miếng cơm manh áo đôi khi hài hước thế đấy. Cuộc đời rộng hơn manh áo cơ mà.
Tết gần lắm rồi ấy. Tí quên đặt bánh chưng nhà bạn. Giả vờ trách nó không chịu nhắc mình, định cho mình ăn bánh luộc pin ung thư à. Nghe chúng nó té tát mắng lại mà... phê. Thời nay còn có bạn chịu khó mỗi Tết đong gói cả tạ nếp làm bánh chưng cho bạn bè, gia đình. Trời Nam này khéo có mỗi nhà nó - đôi vợ chồng cùng lớp, bạn học phổ thông của mình. Lòng bắt đầu tính toán vân vi trăm thứ bà dằn Tết nhất. Ớn !!!
Tết quá gần rồi hay sao ấy. Đã có lịch hẹn bạn bè phương xa về tới ăn tất niên với nhà mình chiều 30, hẹn off cafe với bạn SG ra tối mùng 1, hẹn chiều mùng 2 đến ăn phở gia truyền mỗi năm chỉ tổ chức một nồi ở nhà cậu em trai to xác. Năm nay Tết sẽ hơi đặc biệt đây. Thế là off suốt 30, mùng 1, mùng 2 ấy chứ. Lạy Trời cho tròn kế hoạch, cho Tết này hơn hẳn những Tết qua.
Nhớ khủng khiếp điều gì đó. Bố sư đời sinh ra ta với cái bệnh nhớ mãn tính, chả khác gì bị hắc lào bôi thuốc quanh đời không khỏi. Haha. Phàm đã thế, hễ gặp trời mưa buồn, ẩm ướt, không gian trĩu nặng là bệnh nhớ - hắc lào ấy nó bùng phát. Nấm xanh, đỏ độc địa lan tràn từ ký ức ra thế giới xung quanh. Mong nắng lên mà phơi!
Em giật tem nè....
Trả lờiXóaTết này em ở nhà
Trả lờiXóaMưa lạnh và nhạt làm buồn hết cả mề chị ạ
Trả lờiXóaNấm xanh, đỏ độc địa lan tràn từ ký ức ra thế giới xung quanh. Mong nắng lên mà phơi!
Trả lờiXóaNắng lại nhớ kiểu nắng, mưa nhớ kiểu mưa. Túm lại, lúc nào cơn hắc lão cũng khiến người ta ngứa ngáy. Hihi....
Còn trống bữa mồng 3.Bố khỉ đã ngủ chung với bà này mong là mình không bị lây lác,hắc làm và ti tỷ thứ khác.
Trả lờiXóaKhiếp đảm chửa chi đã nói đến tết. Em khiếp nhất nồi bánh trưng của mẹ. Huhu. Hy vọng năm nay mẹ gọi ít bánh, cô không gửi mẹ gói bánh như năm ngoái ngồi ằn lưng luôn.
Trả lờiXóaMà đầu năm đã lịch off kín mít thế thì gặp bà vào lúc nào hả, với lại định quanh năm đi off hử
Em ơi, ngủ một đêm, chưa lây ngay được, nó đang ủ mầm bệnh đấy. Em liệu hồn....
Trả lờiXóaHihi....
Mưa hay nắng anh cũng mang cái bịnh "Nhớ kinh niên". Ái chà, sao mà giống nhau thế!
Trả lờiXóaỪ nhỉ, cái bệnh nhớ kinh niên ấy nó chẳng tha người nào cả.
Trả lờiXóa:-)
@hoanghontim:ngủ 1 đêm sáng dậy em đau họng ngậm xong 4 viên thuốc nàng đưa em ho.
Trả lờiXóa@hoanghontim:ngủ 1 đêm sáng dậy em đau họng ngậm xong 4 viên thuốc nàng đưa em ho.
Trả lờiXóaTem nào thế. Hehe.lâu quá ế bữa nay choáng.
Trả lờiXóaThì chị cũng ở nhà, đặt lịch chủ chốt là ngủ chứ seo.
Trả lờiXóaỚn quá, sợ nhất món này. Ngồi nhìn qua cửa sổ phòng, trắng đục hết cả, kinh vì cảm giác trời sắp sập.
Trả lờiXóaNgứa chứ.
Trả lờiXóaRất sợ nhớ như sợ cơn cảm cúm
Chả thể nào giáu nổi trận hắt hơi
:))
lây rồi, xem lại đi
Trả lờiXóa=))
Thì không thế cũng off quanh năm rồi
Trả lờiXóaUí, mừng quá, thế là có liên đoàn nhớ - hắc lào rồi anh TT nhở.
Trả lờiXóaChít em rùi.... Bệnh hắc lào bắt đầu lây đấy... lây để Cần Thơ nhớ về Hà Nội đấy... Hihi....
Trả lờiXóaKhông tha ai cả. Ai không biết nhớ chắc cũng bị nhớ. Xong phim
Trả lờiXóa:D
Bạc bẽo quá
Trả lờiXóaHaha
BL biết vì sao có nick HHTím k0. Tím là thâm toàn thân vì hắc lào để sẹo nhớ đấy.
Trả lờiXóaNày chị, sao lại vạch áo cho người xem lưng thía... Em dỗi , em ứ chới với chị nữa đâu... Hihi....
Trả lờiXóaThật thà đi em.ở đây có luật
Trả lờiXóaLây cả bệnh chơi blog đêm
Trả lờiXóaTrước đây em thật thà như củ khoai củ sắn... Giờ chả biết lây...từ ai nữa đây?
Trả lờiXóahaha, đó là vì ham hiểu biết, mà bạn bè lại toàn post đêm
Trả lờiXóaAi biết truờng dạy điêu ở đâu thì chỉ cho Tím với
Trả lờiXóaCó người học qua trường đó rùi... bị hắc lào, muốn lây sang người khác đới.... Hihi...
Trả lờiXóaGởi khẩn dùm em 4 viên giải độc không thôi em lại có nick Lăng hắc
Trả lờiXóa:))
Trả lờiXóaLây cả bệnh chơi blog đêm
Trả lờiXóaChắc em uống giải độc trước khi trúng độc rồi
Trả lờiXóaTự có sẵn chứ bộ
Trả lờiXóahắc lào dùng chuối tá quạ 32 cm chữa khỏi hông chị?
Trả lờiXóacó cả vườn chuối cụ Bá chữa rồi mà chị? Ka ka
Trả lờiXóaTrời ui! BL và chị HHT lây chị CC ghê quá. Kiểu này GC chữa không có nổi. Phải gọi anh Gà vào chữa may ra mới được á
Trả lờiXóaka ka, nẻ ruột với chị
Trả lờiXóaVườn chuối nhà anh Chí chữa mới hiệu nghiệm... Hehe...
Trả lờiXóaThế mà sáng nay bạn đi cafe đấy!
Trả lờiXóaHễ truyền cho ai thì khỏi được bệnh chơi blog đêm hả chị?
Trả lờiXóaXem chừng Chuồn chuồn không có ý định chữa bệnh hay sao ý. Off và blog năm sau được mùa hơn năm trước :D
Trả lờiXóa