Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

SÁNG CÓ SƯƠNG

Sáng có sương. Chắc là thế. Chắc là thôi vì khi mở mắt ra thì mặt trời đã rực rỡ tới mức mọi thể loại mù sương đều phải biến đi. Rực rỡ tới mức nếu không có dự báo thời tiết và cơn đau đầu của cô bạn rất nhạy với gió mùa Đông Bắc thì hôm nay lại mặc phong phanh đi làm. 

Mùa này sương chưa đủ nặng kết trên cỏ, trên mi mắt người qua, nhưng đủ để chờ đợi, để mong manh yêu điều gì đó sắp lung linh  hiển hiện. Vẫn mơ màng thế từ thuở học trò vỡ lòng, vỡ ruột men rệ cỏ đi học trường làng, qua thời sinh viên sư phạm lao vào màn sương sớm dọc đường Láng, tới nay.

Nhớ đêm kia sương tràn phòng ngủ trong nhà cô bạn. Mở tung cửa chính hướng ra cánh đồng. Gần sáng tỉnh giấc, sương ngập, liêu trai. Những liên tưởng mơ hồ khiến giục bạn ra đóng cửa. Sợ lạnh âm lẫn lạnh dương nhưng không có cảm giác hãi hùng. Chỉ là một sự hoà nhập hồn đất, hồn làng, hồn người vô cùng dễ chịu. Dễ có mấy năm mới lại một đêm hít thở không khí trong lành đến thế. Tâm tĩnh hẳn. Động thái bình lại của tâm rõ từng giờ một.

Khi nhân gian mờ mịt sương giăng thì là lúc thánh thần lên ngôi. Khi tâm bấn loạn vì thập cẩm vui buồn, sinh lão bệnh tử mà thân mỏng trần ai không níu nổi, thì dựa lòng vào mơ hồ. Tin hay không tin? Tín hay không tín? Tuỳ, nhưng thả lỏng ra, dựa vào... Và sương nhẹ dần, nhẹ dần. Đang trong một màn sương lúc mỏng, lúc dày, nhưng đã cháy niềm tin sẽ vượt qua tất cả. Chờ đợi, đi tới, nhẹ nhàng kẻo xáo động những mong manh...

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

HAY LÀ ĐIẾC CHO VUI NHỈ

Trong lúc nặng trĩu, có những khắc nhẹ tênh. Rồi nặng, rồi nhẹ. Thế là mình không bình an. Biết thế. Nhưng mối lo mình mới biết hoá ra lại do chính cái tính cả nghĩ của mình âm ỉ tích tụ tạo nên. Thế là học cách gạt bớt thật nhiều thứ đi. Gạt cái gì? Để yên xem nào.

Thanh lý bao giờ cũng khó khăn. Không dễ như đồ đạc, quần áo, tiền bạc, thậm chí là quan hệ xã hội. Lo âu và cả nghĩ là thứ rất kỳ quặc. Thường khi nó chả giúp gì hơn so với đừng lo, chỉ lên một kế hoạch và tiến tới. Nhưng vẫn thế, vẫn cứ là lắm khi kế hoạch dài, khó, to... cũng lại làm lo chứ.

Bạn mình cứ bảo "đừng lo nữa", nàng có biết cách nào để không ưu tư không? Chị thì bảo "em phớt đi, học cách tỉnh bơ màu xanh lơ".  Dạ, tỉnh bơ, lơ lơ lơ... đơ. Hì.

Em đang thanh lý này chị. Theo đúng nguyên tắc: quần áo rét không mặc suốt 1 mùa đông thì tức là nó chả cần nữa; đồ đạc không dùng sau 6 tháng (trừ vật kỷ niệm) thì tức là nó không nên chiếm không gian; quan hệ nào tự nó trôi đi mà không thấy lấn cấn hay nhoi nhói thì tức là nó đã xong "nhiệm vụ lịch sử" trong đời mình.

Mỗi tội đừng lo theo kiểu cấp cứu thì kungfu dừng ý nghĩ của em còn thậm kém. Em chỉ có thể hơi tách mình ra để "chiêm ngưỡng" nó diễn ra, trôi đi như một quy luật mà thôi. Không nuôi nó, không tiếp năng lượng nữa, cho nó đuối đi, nó hết đi. Nhẹ nhàng như hơi thở, không cưỡng lại. Nhưng có lẽ hơi lâu. Biết rằng cách hay nhất để thoát khỏi nó là bắt tay ngay vào gỡ nó nhưng mà cũng mất thời gian thắng sức ì rồi tiến nhè nhẹ, tiến mành mạnh, ít còn dám mơ tiến vùn vụt như một thời đã qua.

Qua mấy ngày choáng váng rồi. Chưa thể nào vứt hết nợ nhân gian để sống chỉ vì mình với những điều mình muốn, nhưng đúng như em đã buột miệng nói với anh lúc đó: em quy hoạch lại cuộc đời đây, em không thử sức nữa đâu. Ý nghĩ này thấp thoáng từ 2-3 năm nay, song tới giờ này, em dọn dẹp đây anh ạ. Bảo già mà nghĩ thế thì không phải, song đến lúc sắp xếp rồi. Những gì có được tới lúc này cũng tạm đủ cho một kế hoạch không quá tệ. Dọn hết những thử sức phù hoa, những dò dẫm tìm kiếm kỹ năng hay gì gì đó. Chấp nhận chấm dứt quá trình mò mẫm tìm tòi kiểu thanh niên nhá. Tức là cái gì biết rồi thì làm, cái gì dở thì theo nốt. Nếu thế, bớt mông lung. Khoẻ nhỉ. Sống thế chơi.

Xưa rày ít biết tính toán, kém tậm tịt về con số, giờ càng khỏi tính. Yêu mình bao nhiêu ta càng yêu đời bấy nhiêu. Ít nhất cũng thả lỏng tuân theo luật nhân quả tự nhiên trong vài tháng cho khoẻ. Món đó gọi là nghỉ dưỡng tại chỗ, chữa bệnh theo phương pháp AQ. Kaka.

Chợt nghĩ, điếc có cái hay, khỏi sợ súng! Rất phù hợp với quy luật lão hoá. Và nếu ai trong đám anh chị em bạn lân cận tuổi hỏi Chuồn có bệnh gì không thì ít nhất cũng khai: Tớ điếc. Phải có tí bệnh chứ, bằng này tuổi không bệnh tật gì người ta cười cho chết.

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

GIAI THOẠI THẦY TRÒ (vuốt đuôi ngày 20.11)

Chuyện đời xưa, không phải chuyện thời nay:


Thầy và trò cùng đi ăn cỗ ở làng bên.
Bánh nhiều, thầy có ý muốn lấy phần đem về nhưng ngại gia chủ nên giả vờ lấy bánh bỏ vào túi trò:
- Này, Cho mày...(ngầm ý: cầm về cho tao)...
Trò không hiểu ý, lại tưởng thầy cho thật nên ăn ngấu nghiến đến no bánh...
Trên đường về, thầy rất giận trò nên không nói không rằng.
Thấy trò lẽo đẽo đi sau, thầy bảo:
- Tao có phải tù binh đâu mà mày đi sau áp giải tao thế hả?
Trò sợ quá vội bước nhanh đi trước thầy. Thầy lại bảo:
- Mày có phải là bố tao đâu mà lại đi trước tao thế?
Trò lại sợ quá, bước chậm lại đi sóng đôi với thầy. Thầy lại bảo:
- Mày có phải bạn bè với tao đâu mà dám đi ngang hàng với tao thế hả?
Đến nước này thì trò sợ quá bèn vội sụp xuống lạy thầy:
- Bẩm: con có tội gì mong thầy chỉ bảo?
Thầy bực quá gắt:
- Bánh của tao đâu?

(Ngày nay, thời hiện đại, chắc là chả còn những thầy đồ ngang ngược như thế nữa, hoặc có thì chắc là tinh vi hơn, thời nào thì làm học trò cũng ráng chịu nhể)

Đọc câu chuyện trên ở blog bạn, ngẫm cảnh mình vừa dang dở nghề thầy, lại chưa hết phận làm trò. Cười hay khóc cũng đều khó, hoạ đoạn văn vần thế này:

Thưa thầy, dạ, bánh... trên cây
Thân con cánh mỏng lượn ngay hái về
Dâng thầy một khúc đam mê
Sông sâu, sóng cả, đò chê mặc đò
Trò con lỡ phận cốc cò
Mò trong nhân thế chữ lo, chữ mừng
Thầy trao một bánh lưng chừng
Trách chi trò dại tửng tưng đói lòng

Làm thầy còn lắm khúc mong
Làm trò một khúc qua sông cùng thầy
Lỡ bước vơi, lỡ bước đầy
Kính xin cảm tạ, mai này bước lưng
Hiểu ra đời lắm ngập ngừng
Lửng lơ phận cá, dửng dưng phận rồng
Lựa tơ "bánh trái" mông lung
Hiểu lòng thầy giả phát "khùng" chút thôi
Là trao bài học làm người
Sông trên núi xuống, bánh thời ngược lên
Kiếp này trò chẳng dám quên
...



THỰC ĐƠN CHIỀU ĐÔNG


Địa điểm: Bếp nhà. 
Đạo diễn: Mẹ Chuồn
Khói lửa:
Con & Bu (hay A&AT)

Món rau: Bắp cải luộc, nước trong vắt, có hơi gừng. Chấm cà chua sốt thịt nạc xay, tỏi.
Món mặn: Cá kìm kho khô 3 lửa, đủ ngấm (không kho trước giờ bu cháu đi làm. Hàhà)
Món chua: Dưa cải ngồng tự muối trộn cay, chua, ngọt...
Món đột xuất: Miến cua bể do  Lã Bố mang về nịnh A-A & AT.


Trình bày: Tuỳ con gái sắp xếp. Toàn bộ các món đựng vào bát đĩa trắng tinh. Nổi bần bật.

Thành phần tham gia dòm ngó và nếm náp: Bu cháu bỏ việc về sớm, Lã Bố linh cảm bỏ học theo về. Con gái càu nhàu vì mẹ không chịu hộ con nấu miến (ngon dở cũng con ăn, mẹ tự ái Lã Bố roài, biết mẹ kiêng mà còn trêu ngươi). Con trai đang hỏi con cua to có cắp đau hơn con cua nhỏ không.

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

ĐƯỜNG TRẦN (thứ n)


tình cờ một kiếp nhân gian
sinh lão bệnh tử chứa chan mệnh người
xa xăm chi ngóng khóc cười
phút này phút thực ngậm ngùi sẻ chia

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

RỬA BÁT KÝ

Khi lớn lên mới có chuyện các bà kẻ thích nấu ăn hơn rửa bát, kẻ thích rửa bát hơn nấu ăn. Vì khi có cỗ bàn, lịch sự ra thì phải chọn một trong hai thứ ấy mà làm mới đỡ... xấu hổ.

Nghe nói ở đâu đó, tục lệ cô dâu về nhà chồng, việc đầu tiên là một mình chiến đấu với toàn bộ sân bát đĩa cưới ngổn ngang.  Chết khiếp, quyết định yêu ai sẽ phải lén dò xem quê anh có lệ ấy không để em còn... té lẹ.

Có lẽ vì kém khoản rửa bát mà đành gắng giỏi đoạn nấu nướng ấy thôi chứ chả phải đảm gì cho cam.

Không bàn về chuyện dốt giỏi nội trợ ở đây.

Bạn sẽ không hề cô đơn trong nhóm "bỗng dưng ghét rửa bát", còn nhóm đông là khác, nếu thật lòng nói ra. Chứ sao, đâu phải các cụ vô tình có câu "căng da bụng, chùng da mắt", ăn xong là muốn kềnh kang khò khò. Ghét bất chấp thời tiết chứ không phải trời lạnh mới ngại rửa. Tất nhiên nhiên ghét thì ghét, việc rửa cứ phải rửa thôi.

Ấy là nói chuyện lớn lên chứ lúc nhỏ đảm bảo 100% trẻ con không thích rửa bát.

Hễ được cho tự nhận phần rửa bát, đứa học sáng sẽ nhận rửa buổi sáng. Hàhà. Có mà rửa! Ăn xong nó sẽ cuốn giò chạy cho kịp học, đứa học chiều tha hồ hậm hự rồi cũng phải rửa thôi.

Có đứa tập sự nhiệm vụ rửa bát. Suốt bữa ăn, nó nhìn chằm chằm, không cho mọi người chan canh vào bát. Ai lỡ tay chan thì chỉ có nước bữa đó đi rửa thay nó cho xong. Vì nếu chan thì cái bát lem mỡ, chỉ chết công nó cọ thôi. Thời lâu lắm rồi chả gì ra có xà phòng rửa bát chan chứa như giờ. Nó toàn ra sức lấy xơ mướp kỳ cọ ấy chứ. Kỳ hết hơi cho đến mức đạt ISO như mẹ bày: khi nào con miết mà bát kêu rin rít thế này mới là sạch này.

Có đứa lên cơn láu cá. Rửa bát là chỉ có bát thôi, mặc kệ nồi niêu, đũa thìa, mâm. Mẹ nó cũng chỉ còn nước tủm tỉm thương con mà làm mẫu dọn nốt bãi chiến trường.

Có đứa mỗi lần rửa không hao đũa cũng hao bát. Chỉ sau vài tháng là mẹ la làng đi sắm bát mới, đũa mới.

Có đứa chỉ hơi xước nhẹ da tay đã lu loa lên để tránh rửa bát. Có đứa giả vờ sốt với ốm để đùn việc rửa bát mùa đông.

Có đứa hồi thế giới đồ nhựa chưa lên ngôi mà dám mơ giấc viễn tưởng: ăn xong vứt luôn bát đĩa khỏi rửa. Mẹ bảo thế thì lấy lá đa mà làm bát. Hàhà. Giờ đi siêu thị, nhìn đống bát đĩa nhựa, giấy dùng một lần, nó lại chả mua. Chỉ tổ vứt rác.

Có đứa hồi bé y chang những đứa khác, lười và trốn rửa bát với đủ thứ mánh khoé, giờ ngó con nó lặp lại như đúc khuôn.

Một lít nước rửa bát con nó rửa chỉ một tuần là hết bay, như vừa rửa vừa uống trộm không bằng. Lão đồng tác giả nhà nó la hét con thấu trời vì tội ham nghịch nước rửa bát, cứ mở toẹt nắp ra rót cho sướng tay, sủi tung bọt, chứ không chịu làm đúng bài bản hướng dẫn.

Nó chả đủ tự tin để mắng con vì nó đang nhớ ngày xưa. Hàhà.

Nhớ hôm vào Huế, dì doạ cháu: ăn bánh bèo là phải rửa bát xong mới được đi. Úi trời. Mỗi đứa ăn cả ba bốn chục bát bé như lưỡi mèo. Rửa đến bao giờ! Nó phì cười nhìn con đang nghẹn họng vì lo lắng và nghĩ thầm, nếu phải rửa thật mẹ cũng cai bánh bèo suốt đời mà chả cần cố lắm vì ngại rửa bát.

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

NHỚ THỨ ĐÁNH RƠI

Nghề là nghề nhiều khi như không mà có. Nghề là nghề nhiều lúc có như không. Nghề trôi đi như chả nhớ nhung chi, nhưng thực tình lắm lúc nhớ trầm tim.

Năm nào thì năm, rồi tháng 11 cũng qua đi ngay sau ngày... 20.

Từ cuối tháng 10 đã réo rắt gọi nhau hội khoá K18 khoa Nga sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội. Thành nếp, chủ nhật đầu tiên của tháng 11 (thường hay trùng với ngày kỷ niệm Cách mạng Tháng 10 Nga), toàn thể lũ còn dạy và mất dạy tụ tập ở hai đầu cầu Hà Nội và Sài Gòn để buôn bán tưng bừng. Mỗi năm mỗi thêm đông bạn về tề tựu. Như năm nay đã lên tới hơn trăm mạng trên tổng số 176 cựu sinh viên khoá. Tỷ lệ này là "ngon" gần nhất khoa Nga đấy.

Trưa nay vào chúc mừng các thầy cô của Khoa, thấy đời là giấc chiêm bao.

Thầy Bùi Hiền 80 tuổi tới nơi vẫn lên sân khấu, như nghệ sỹ công huân, giọng dày và vang vọng bắt nhịp bài Nước Nga - Tổ quốc tôi.

Các cô mới về khoa hồi mình nhập trường - 1984  vẫn rất nền nã một phong cách "Nga" dù không còn trẻ nữa.  Cổ tay cô Hạnh Phúc (đi cặp với cô Thanh Xuân đấy) vẫn lấp loáng dáng tròn lẳn đến nổi tiếng ngày xưa. Cô Tuyết Nga quý phái đến kinh điển.

Thày Hùng dạy dịch ngược vẫn doạ: mày đổi Zavtra (ngày mai) sang 12 cách số ít số nhiều cho thầy xem. Ấy, trò của thầy chưa quên vụ thầy lỡm hết cả lớp, lần lượt từ cán bộ tới lính quèn, bắt đổi trạng từ có cái đuôi quá giống danh từ giống cái sang 12 cách. Thế mà lũ sinh viên năm thứ hai, qua một mùa hè đã chữ thày trả xong thầy, thi nhau lên đổi như thật. Vĩnh viễn nhớ: không ai đi đổi trạng từ cả, nó là bất biến. Hàhà.

Cô Cơ hỏi dạo này em nói... tiếng gì. Hì, thưa cô em vẫn tiếng Việt. Số là hồi cô dạy môn Văn học Nga, khoá mình thí điểm dạy bằng tiếng Nga, khó học thôi rồi. Lên trả bài thi miệng phần thực hành. Nhờ làm con mọt truyện từ bé nên thuộc hết các tác phẩm trong chương trình học. Vốn tiếng Nga không đủ để diễn đạt, may mà cô thương : Cho em nói tiếng Việt trả thi. Ưu ái số một nhé, vì tình yêu văn học đới. Thế mà cô nhớ tới giờ.

Thực ra chần chừ mãi mới đi với trưởng khối vào khoa, vì cảm giác sợ đứng trước khung cảnh trường đã quá thay đổi sau hai mươi năm. Những không gian cũ tràn nắng gió vui buồn kỷ niệm đã không thoát được sức lấn của thời buổi tấc đất tấc tiền. Sân B4, khu UNICEF... những địa danh chỉ thoáng nhắc đã lung linh hiển hiện trong tâm trí lũ chúng mình, giờ phải định thần mới nhận ra. Hết thảy đều được chuyển hoá mục đích sử dụng rồi... Khu tập thể giáo viên lẫn trong khu giảng đường. Tùm lum. Biết chỗ lưu dấu kỷ niệm xưa mà không dám đi tìm là thế này đây.

Thấy quyết định của lũ bạn: đừng bao giờ họp khối ở trong trường, là hoàn toàn đúng đắn. Vì muốn nhìn thấy nhau không ngọng mồm khi buột câu cửa miệng là "vẫn thế nhỉ".

Ừ, vẫn thế, các cô hôm nay cũng nhận xét, sinh viên những khoá cũ về với thầy cô vẫn tình cảm ấm và ... hồn nhiên như xưa. Dân "Nga" nó thế, chả cần đồng môn, đụng ngoài đời hay trên blog là tự nhiên đã thấy gần và hầu hết, gần như 99% bỗng "hoàn toàn tử tế" với nhau.

Vẫn thế ấy mà, lứa "chuột kẹp" giữa thế hệ sinh  viên thời bao cấp còn nhiều phần mọt sách, lãng mạn và lứa thị trường sau này. Chúng hầu như không tài gì hết được chất "Nga ngố" trót nhiễm. Lâu lâu lại lãng mạn rất bất thình lình. Và chỉ khi về ngồi với nhau thì cứ việc xả láng thể hiện, chả ma nào nó soi là "dở hơi rơi thịt" như ngoài kia.

Chỉ khác tý thôi, như Hùng Dô hôm hội khoá nhận xét: lũ con gái giờ mới biết thật thà là gì. Haha. Chúng nó thi nhau... khai là ngày xưa thích mỗi Hùng Dô (dĩ nhiên chả có lý do vì có lý do thì đã... thích thật). Chúng nó hè nhau đút súp cho be bét mặt mày cậu. Chúng lại chửi bới nhau loạn xạ vì đứa nào cũng lăm le khăn vào lau mặt cậu cho bõ lòng "yêu... quái".

Lũ con gái lại nhận xét, lũ con trai bây giờ mới học được chiêu "dùng mắt cắt cuống tim" thì muộn hết cả rồi. Ngày xưa cứ chê con trai sư phạm, lại sư phạm ngoại ngữ ái trăm phần trăm. Giờ hoá ra tụi ấy cũng đã lăn lộn với đời, biết cách soi cho các nàng bằng quay đi thì thôi. Hàhà. Đảm bảo hôm ấy vài đứa con gái về nhà với đôi giày... cháy mũi vì ngượng lúc bị trêu, cứ giấu ánh mắt nhìn chằm chằm xuống chân thôi. Nếu thế thì... vẫn thế. Còn lâu mới đủ đẳng để lăn ra trường đời.

Vào trường, nhớ quá ngày xưa. Nhớ từng bữa cơm tập thể với canh gì vớt mãi mới biết dưới đáy nồi có cuộng rau muống già. Nhớ bát canh rau dền gai nấu lẫn mùng tơi tụi nội trú ăn trộm từ đêm để trưa sau đãi mình. Nhớ cô bạn "khổ về đường tắm giặt" vì cứ định tắm thì lại mất nước. Nhớ lung tung cả.

Và rồi nghe tụi bạn còn đi dạy nó kháo nhau chuyện trường lớp, ngắm thầy cô lại nhớ nghề. Nhớ từng gương mặt học sinh đầu đời giờ đã già gần bằng mình. Nhớ những mùa khai trường, mùa kỷ niệm ngày Nhà giáo đầu tiên sau khi bỏ nghề. Hồi ấy tim cứ thắt lại vì cảm giác bơ vơ, mất đi niềm yêu mến nào đó chỉ vì miếng cơm manh áo lỡ thời.

Giờ vẫn biêng biếc tiếc nghề, vẫn lăm le hễ có cơ hội lại lên bục giảng cho mà xem.

Nghĩ đến cùng, chất sư phạm, chất "Nga ngố" mà đã lỡ ngấm là khó mờ tịt đi được. Nên ngoài About Me của mình chỉ là "ít chửi bậy" chứ không thường xuyên được. Hàhà.

Vào khoa, tha hồ nghe bài hát Nga do các thầy cô biểu diễn. Tiếc tiếc vì lớp sinh viên đàn em nó chỉ hát tí tiếng Nga lấy lệ theo giọng... nhạc trẻ, rồi xoay ra hát những Mắt nai cha cha cha, nghe mà lạc lõng cả tình.

Cô Hoà hỏi: em còn thuộc bài Người giáo viên nhân dân không? Còn cô ạ. Còn chứ. Em vẫn thuộc hết các bài ngày xưa. Tiếc là hôm nay chả có dịp nghe những khúc tình nghề ấy rộn rã vang lên như tháng năm chưa xa.

Ước muốn ngày nào, ôm ấp trong tim, mai đây là cô giáo...

Tâm hồn em tươi mát xanh như bóng lá bàng, trái tim em đỏ nhiệt tình như hoa phượng thắm...

Em sẽ lớn lên, như tôi đã từng khôn lớn. Và sẽ bay cao bay xa hơn tôi, tới những đỉnh cao mơ ước của loài người...

Tháng 11 khắc khoải nhớ nghề nên chỉ sau 20 là hết. Hết vì có nhớ tới đâu cũng phải lấy đà khẩn cấp lao về cuối năm và dồn tâm lực để tháng 11 sang năm lại tiếp tục chịu đựng nỗi nhớ Nghề đày.


 

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

TÂM SỰ VỚI CHỒNG VỀ GIA SẢN (nhảm tối đa)

Em chả giấu anh làm gì đâu. Trước thì chỉ có một cái nhà bên YH 360 thôi. Sau này, lúc thiên hạ nhốn nháo giao thời, em cũng tranh thủ chớp thời cơ cơi nới địa ốc, tậu già chục miếng khác. Ồ ạt quá, chả có vốn mà xây nhà cao cửa rộng, đắp điếm tạm ít nhà cấp bốn cấp năm. Sau rồi vì mình không có kinh nghiệm quản lý, thu vén nên  quên đường đi nước bước, mất luôn cả chìa khoá vào nhà. Mỗi lần hồi tưởng tiếc nuối, em lật mòn ngón tay, ngón chân chả ra hết danh sách.

Thực tâm giờ ngoài Multiply, nhà mình còn hai miếng tạm tạm nữa là Facebook và Plus. Hàng xóm láng giềng cũng xôm tụ.

Facebook thì nghe tin lại sập tiệm rồi. Té ra đất ấy chỉ xóm liều đua nhau, em chả hiểu gì về quy hoạch nên mới chuyển ít đồ đạc sang đó, giờ họ lên kế hoạch hốt trọn ổ anh ạ.

Thiên hạ rảnh ranh họ trồng rau, nuôi gà, buôn bán trộm cắp tùm lum bên đó. Em còn tối ngày bận bịu lo việc nước việc nhà, lúc nào rảnh lên lụm ít kim cương găm thôi. Mình tổn thất chả ăn nhằm gì. Chỗ kim cương ấy xem như của đi thay người anh nhỉ.

Bên ấy sập đi cũng tốt. Bữa trước em tình cờ biết cái giấy khai chủ quyền của em chưa được cấp sổ đỏ sổ hồng thì đã bị lũ buôn người vác đi cầm cố kiểu gì, bán thân em qua 5-7 lượt khách. Đến nhà chủ cuối cùng, cũng không quá tệ mạt, không ép em đi cuốc ruộng, gánh phân trâu bò... chỉ bắt đi hò hẹn hôn hít gì ấy. Thân con Chuồn dần già cũng tích cóp ít vốn liếng trời ơi đất hỡi cỡ sém trăm triệu đô. Giờ em chả tiếc. Tiền ấy là tiền một thời đau đớn bị buôn bán mà mình không hay. Riêng món này em chả muốn anh biết cho chạnh lòng thêm. Facebook sập đi là đáng kiếp. Cho lũ buôn người chết bẹp!

Hôm nay lần lượt bạn bè nháo nhác than van vì lệnh từ trển ban ra cấm FB và các doanh nghiệp truyền thông đóng dần mạng này ở VN. Em cũng thôi, chả oán hận là bao. Thua game này bày game khác. Giàu nghèo có số, lo chi.

Miếng Plus, em tậu hồi quân ta quyết cơi nới theo mô hình Tàu khựa. Nó ậm ạch, chuyển đồ hai ba lượt cũng chỉ được 90% từ YH360 qua. Được cái nhóm bạn cũ mới ngày càng gắn bó. Giờ miếng ấy hơi loạn về tình hình cơ chế liên kết mạng bạn, cũng hay sụt đất, hở khoá. Nhưng xem ra hễ mà cứ mảnh đất hàng ngoại nào ngon ngon tí lại bị truất quyền sử dụng như FB thì sớm muộn Plus cũng thành cái neo cuối cùng cho quân dân ta. Lúc ấy thì nhà ta khéo cũng thành thổ dân có số má rồi, lo gì.

Còn miếng Multi này, thực ra đất cũng chả lành cho lắm. Địa ốc gì mà nay cổng làng đóng ngả Đông, mai ụp ngả Tây. Bà con bạn bè xa gần réo rắt trèo tường, đằng vân để vào chia sẻ.

Tuy thế, đây vưỡn là cơ ngơi ổn nhất của nhà mình đới. Vẫn là láng giềng thân ái xưa xưa từ YH360 cùng về đồng cam cộng khổ. Chức năng tiện ích ngày càng hay ho hơn.

Xóm vui lắm, chỉ một cú nhảy tưng lên blast cũng có đủ chiếu để cả làng phi vào cày xới cho bằng rộn rã chưa thôi. Ở đây, hễ anh rít một hơi thuốc lào thì lập tức khói lan say chung cả xóm qua Inbox, chả khác là bao so với Home thời YH360, không khó khăn ngăn rào cấm cổng như Plus.

Em chỉ hơi run là dù có mua sổ đỏ chính hãng cũng chả biết bị truất quyền sử dụng lúc nào. Thế nên em còn chưa dám mua quyền. Mạng lại bé, ngó mỏi mắt chả thấy thằng nào nó thèm cạnh tranh kéo quân đi cả. Tuy thế, giờ trong muôn nẻo khó thì chỗ nào có cộng đồng bao bọc là ta trụ vậy. 

Gia sản nhà mình tới giờ có chừng đó. Em mừng là đột nhiên anh ngỏ lời muốn chơi blog cho biết vợ mấy năm nay lăn lộn sướng khổ ra sao mà tít mít thế. Thuận vợ, thuận chồng, bể Đông tát cạn. Về đây anh sẽ thấy thuận bè, thuận bạn, tát cạn bể Đông luôn. 

Anh ạ, nhà mình mở thêm blog mới làm gì. Giờ em xin lùi một bước để anh lên làm trại chủ trại Chuồn. Chỉ xin anh đừng nổi cơn nuôi thêm hậu cung bướm màu cho mệt công em phun thuốc xịt. Chả báu gì đâu anh. Lũ bướm ấy mà kết được ổ ở trại anh, nó cũng lượn đầy trại khác. Chúng là giống loè loẹt phô phang, chả bao giờ mỏng mình trong suốt, à trong sáng như Chuồn vợ anh cả.

Anh cứ lấy cái Mul của em chơi tạm, tha hồ đi cmt bung bét. Vợ chồng mình là một, sao blog lại phải hai? Hai blog riêng lẻ, rồi nếu cứ khăng khăng giữ pass "hộ" thì lại thành ra không tin tưởng nhau, vi phạm khoảng trời riêng. Tốt nhất đi đâu cmt anh cứ ký thêm chữ nhỏ phân biệt: Chồng ưu tú của Chuồn. Thế là ổn cả.

Đêm nay em tâm sự công khai gia sản thế. Chả mong gì hơn từ đây vợ chồng ta thuận đường blog, tiến tới quậy cho dậy sóng giang hồ. Cũng mong anh đã có gan chơi thì có gan nghiện, đừng có bắt em cai mà... vô vọng.

 

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

ĐÀN ÔNG? BÉ TẸO!

Biết sớm muộn gì hắn cũng sẽ khăng khăng rằng đàn ông KHÔNG bé tẹo. Không đàn ông nào sinh ra trên đời lại nhận rằng mình bé bỏng. Đặc biệt là đàn ông không bao giờ chấp nhận mình bé tẹo, dù là bé tẹo bất kỳ thứ gì hay toàn thể con người hắn - từ thể chất tới tinh thần. Đàn ông sinh ra để lớn lao và hùng dũng. Tốt thôi. Biết thế thì cố đi!

 

P/S: Xin lỗi các cô dì chú bác vì sự chậm trễ quá đáng này. Bu cháu giật cái sapo để diễn bài về đàn ông chíp hôi Quốc An 4 tuổi thể hiện bản lĩnh siêu nhân nhưng vì mải lặn lội kỷ niệm ngày sinh, tụt sạch cả ý tưởng.

Hắn 4 tuổi, hắn đã làm đủ trò bộc lộ chân tướng đàn ông từ hay tới ít hay. Hắn luôn luôn mở miệng là "Quốc An lớn rồi" để biện minh cho mọi trò quái chiêu của hắn. Có lẽ hắn lớn rồi thật. Nếu hắn còn bé, hắn đã không bắt mẹ bế ngửa trong lòng rồi mới tu cạn bình sữa Pediasure pha đầy hự, đóng vai em bé mà.

Không hiểu khi hắn lớn bằng cây bằng cột như thiên hạ, hắn còn trò này nữa không hay sẽ chứng minh đàn ông không bé tẹo theo cách nào nữa.

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

VUI BUỒN GÌ ĐÓ

 

1.

Một chuyến, một chuyện vui buồn gì đó hình như đã trôi qua đời mình.  Vui và buồn đủ cả.

Một thế giới khác đầy kỳ ảo, khơi gợi khát khao khám phá, thấu hiểu đã xuất hiện, đã xa đi. Lý do là x, là y, là z... Băn khoăn nào ích chi. Đừng nhé những băn khoăn. Chả có gì bỗng dưng, song cái sự ấy chả quan trọng nữa đâu. Nếu thực quá quan trọng thì đã giải quyết rồi mới đi.

Biết rằng làm gì có chuyện chân ngựa phi qua, bụi đường lắng xuống thì tuyệt nhiên không hằn dấu vó. Chả bao giờ y hệt ngày xưa dù tha thiết muốn, dù cố tới đâu. Một bàn tay vỗ nên tiếng reo hoan hỉ là điều khó khăn. Không nghĩ gì nhiều khi đã làm những gì có thể, dù dường như chưa đủ. Điều đó ít nhất cũng làm năm tháng an nhiên, bắt đầu ngay từ lúc này.

Vui lắng lại, những gì khác nó thường không có cơ lưu vết trong lòng. Làm gì có  không gian ký ức cho chúng. Chỉ có thể sống bằng năng lượng từ những niềm vui, luôn là thế. Không quên, không quên những niềm vui ấm áp, những trải nghiệm dù chả trọn cung đời nhưng luôn  thú vị và đáng nhớ theo cách của nó.

2.

Hiểu ra rất nhiều điều từ những ngày qua.  Hiểu ra và hiểu ra... Hiểu ra có những điều giản dị vô cùng trong cuộc sống mà lại chả biết để vươn tới. Hiểu ra có những cách thức rất giản dị để giữ gìn và vun đắp niềm vui.

Hiểu ra rằng ở trên đời, điều tuyệt vời là chả nên nợ ai những món nợ về tinh thần cả, những món nợ về sự tổn thương dành cho ai đó. Dù ta chưa đủ giỏi giang để làm hoàn hảo, nhưng trong thẳm sâu lòng mình, ta thành tâm mong điều đó chẳng xảy ra. Kể cả khi lý do là gì, từ phía nào ùa tới.

Những vương vất tâm tư, nếu có ấy mà, tung lên trời xa xanh đi. Giữ lại những trầm ấm nhé.

3.

Hôm nay viết một bài, theo đặt hàng thôi, về những buồn vui rung động đầu đời của tuổi teen. Dựa thuần tuý trên câu chuyện có thật của cô chủ nhiệm con gái kể năm nó học lớp 6. Cô đã thực hiện một "điệp vụ tình iu" để dẫn dắt lũ trẻ nhẹ nhàng vượt qua những trải nghiệm khó khăn khi va chạm rung cảm giới tính. Càng viết càng thấy phục cô.  Giá cô giáo nào cũng quan tâm đến những điều thầm kín tế nhị của chúng như cô Ngọc. Phụ huynh phải học cô dài dài.

Viết xong, đọc lại, thấy hình như những khó khăn ấy tuổi nào rồi cũng đụng phải, nói chi học trò học troẹt mới qua tuổi vắt mũi.

Chúng được một lần có bàn tay cô tiên ấy nâng niu dìu bước, ắt cuộc đời chúng sẽ cực kỳ may mắn lối thương yêu.

4.

Học cách yêu thương. Học cách công bằng với trái tim mình. Học cách công bằng với trái tim người khác. Có chừng ấy mà cứ mới mãi, ngơ ngác mãi...

 

 

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

TỔN THẤT VÔ BIÊN

Sau một chặng vòng vèo cả tiếng trên đường hết điểm này tới điểm nọ, cũng yên vị ở cơ quan.  Thở vật ra. Mở máy tính. Online. Hạ quyết tâm xong đoạn abc mới yên thân một ngày.

Bỗng như sét đánh nhoằng một phát trong đầu. Chân tay tê đờ. Không còn trật tự không gian.

Rên rỉ rất yếu ớt: Gái ơi, chị quên tắt nồi cá kho trên bếp ga!

Sáng nay dậy sớm, gửi con vào lớp trẻ, lượn lờ khắp chợ. Hí hớn tưởng tượng mâm cơm chiều có canh nọ, cá kia. Cả mấy tháng mới vớ được mẻ cá thèn tươi rói thế. Con gái chiều nay tha hồ mà chết khát vì ăn lạm cá kho.

Tỉ mẩn xếp nồi cá. Gia vị nêm nếm nâng niu. Tổng đầu tư 25k. Đun sơ một lửa để chiều về lửa nữa là mỹ mãn. Ngửi hơi gừng quyện mắm muối lan khắp nhà. Điếc mũi.

Thế mà... thế mà... thế mà...

Chị về đi, đi cẩn thận nhá.

Cẩn thận vào, thật cẩn thận vào. Đầu toàn chuyện gỉ gì gi. Lơ mơ tự ảo giác chắc chả cháy đâu. Ở đây có mùi cá cháy đâu. Rồi lại tỉnh, cách những 8km thì mùi nào tới. Giờ này chắc cả khu đã điên cuồng phá khoá dập lửa nhà mình rồi ấy chứ.

Tiên sư đứa nào nghĩ ra đèn đỏ nhá. Lại còn bắt dừng mỗi chỗ cả phút đồng hồ. Cá nhà tao đang cháy, nghe chưa, nghe chưa!

Vào tới khu Thanh Xuân Bắc. Hình như phía xa mờ là khói cá cháy chứ không phải bụi phố! Loáng thoáng mùi. Chắc cá nhà mình khét chứ không phải của quán cơm bình dân vừa đi qua. Ôi chao.

Quẹt xe đứa nào ấy. Đứa nào chửi thì đứa ấy mỏi mồm. Tao vội lắm. Cá nhà tao đang cháy nghe chưa!

Vứt xe ngoài cổng. Vừa chạy vào, vừa lục chìa khoá. Mũi tập trung cao độ bắt tín hiệu mùi. Thế là thế nào, khu phố rất yên tĩnh. Mùi không khí quá trong so với nỗi hoảng hốt hình dung.

Vào nhà, muốn đổ vật ngay bậu cửa. Giải thoát, giải thoát, giải thoát. Hoá ra bản năng đã nhắc mình tắt nồi cá từ trước khi ra khỏi nhà.

Vậy là không mất. Không mất giấc mơ cơm cá, không mất 25 k đầu tư, không mất 100k cái nồi hợp kim, không mất 50k tiền ga đốt nhà...

Lần túi, tìm điện thoại gọi cho gái cơ quan mừng. Chả thấy đâu!

Xỉu! Chỉ tỉnh dậy khi điện thoại bàn réo điên cuồng. Gái gọi xem chị về đến nhà có yên không.

Chết cha, xe vẫn ngoài cửa chưa rút chìa.

Thấy anh hàng xóm xênh xang ngồi trên yên chờ ra lấy xe. Lần sau mày thế này nữa mày chết nhé. Điện thoại với xe vung vãi giữa phố thế à. Té ra, điện thoại rớt ngay chân cầu thang.

Tổn thất vô biên về tinh thần! Tụi cơ quan réo về. Trưa đừng tới nữa, mai chuẩn bị tiền khao. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Khao chúng một bữa thì đi tong một cụ xanh lơ rưỡi là nhẹ!

Từ nay không kho cá trước khi đi làm. Thề.

11:04 AM, 12.11.09 

LẶT VẶT VỀ LẶT VẶT

1. May mắn là: hết xăng ngay trước cửa hàng xăng, thủng săm ngay gần chỗ vá (bất kể là thằng cha vá có phải thằng rải đinh không)...

2. Xui xẻo là:  mơ thấy số mà không đánh đề ai dè nó về; được mời đi ăn phở lúc vừa ăn no cơm rang...

3. Hạnh phúc là: không cầu mà tới, không đợi mà xuôi, không lên cơn điên vì tiền rớt trúng đầu, không đổ bệnh vì vàng lên giá mà không dám đầu tư trước đó...

4. Tréo ngoe là: nhận ra biết khéo léo vào lúc muốn chân thật hơn bao giờ hết; muốn sống chậm mà sếp giục sống nhanh vì sắp hết năm...

5....

6...

7...

P/S: Bịa thử xem thía lào...

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

MÙA RỚT

Chả nhẽ mùa hạ có thể rớt sâu đến thế trong lòng thu. Nhưng hai ngày nay oi ả thật ấy.

Nắng không nhiều, không óng ả mật ong tràn mênh mang như đáng phải có trong những khắc cuối thu này. Hanh hao phất phơ như né tránh điều gì đó quá nồng nàn nơi cõi thế. Thế là ngập ngừng. Áo len mỏng treo bán ở các cửa hàng bỗng hơi lố. Nóng thế này mà thử áo len thì nàng Bân khóc thét. Hừng hực quyết tâm đi may đồ veston, giờ vứt lắt lẻo xó nhà chả vội giặt. 

Nhớ những năm về trước, cứ chớm mùa thị là mít đắt. Thường lệ luân hồi trời đất, hễ thị ngát hương thì mít sượng. Ăn cố đôi bữa rồi khép lòng chờ mùa sau. Giờ thì cũng lộn rớt như thời tiết, chả hiểu vì thông thương thị trường mà mít khắp thiên hạ đổ về hay vì gì, thị đã qua mùa cả tháng mà mít vẫn ngọt mướt mải. Tương tự, hồng ngâm, hồng trứng đã như cạn mùa, cốm đã cứng hạt, thế mà mía tím vẫn nhạt phèo vì thiếu hơi heo may. Chuối tiêu, nhân tình truyền kiếp của cốm cũng chưa hề thấy đốm trứng quốc. Trời chả thuận, cây khế chua ngoài vườn bữa trước hoa giăng kín cành mẹ cành con, bữa nay nhìn quả non vương vãi khắp sân mà xót.

Trời chả thuận, cõi người lủng liểng đủ thứ ốm đau. Sổ mũi hắt hơi là chuyện vặt. Âm dương bệnh mỏng bệnh dày đổ về khắp xung quanh những người quen biết. Riêng có sái cổ tay phải mà cơ quan tính cả mình cũng là hai mống.

Trời chả thuận nên người ta gặp lắm điềm xui hay sao ấy. Sáng qua tới cơ quan, em gái cùng phòng mắt mũi sưng húp vì những chuyện gỉ gì gi. Chuyện nhẹ nhất là nàng mất cái điện thoại thứ hai trong vòng một tháng. Vẫn hoạt cảnh mất đồ ở bến xe buýt. Rất quen thuộc. Em khác thì rú lên, dạo này em cứ ra đường là... ô tô đâm. Đầu giờ chiều, gái mắt chưa kịp xẹp lại oà khóc : em về đây, ông ngoại em đột tử chị ơi.

Như con gấu hạ nhịp sống để qua đông, chợt chầm chậm tất cả, vô tình và hữu ý. Cứ như làm thế thì sẽ hoá giải được những ngược ngạo cho buồm nâu xuôi gió.

 

CHUYỆN CỔ TÍCH VỀ GIÀN MƯỚP

Ngày xưa có một... giàn mướp.

Ong bướm vo ve khiếp lên được. Bông hoa có chửa, sắp thành quả rồi mà cứ con ong nọ, con bướm kia cãi là thành công của mình.

Giàn mướp cáu lắm, quyết định ... viết entry. Giàn mướp ngộ ra con mình mình nuôi, liên quan tới đêk đứa lào đâu. Thế là con bướm nhởn nhơ nó cười phá lên. Con ong tức điên châm một phát vào quả non, teo tèo.

Rõ khổ, sống làm giàn gì chả làm đi làm cái giàn mướp rối ren cơ chứ. Lúc hớn hở, khi ơ hờ. Rốt cuộc hỏng bét cả. Làm cái giàn ăng ten thôi, nhậy cảm, bắt đủ thứ tín hiệu rối lung tung nhưng giống sắt thép nó cũng lành lặn hơn.

tì té to

P/S: Đứa nào chửi Chuồn đứa ấy... teo.

Cmt ở nhà một ông bạn đang hơi bận rộn vì bị hiểu vẹo. Mong : 1. Ông bạn mau bình an vui vẻ. 2. Không vì cái vụ cmt bị treo này mà xoá nick Chuồn. Cười đi ông bạn. Blog vui ấy mà.

 

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

LỘN TRÁI XEM CHƠI

Giật cái tít thế. Thấy... xong. Tự lộn trái mình ra xem chơi. Chả còn muốn viết ra nữa. Hì.

Cả tối nói chuyện với chị bạn yêu mến. Ừ, em sẽ chả hơi đâu lấn cấn vì những hiểu xuôi ngược của mọi người từ cái blog này mà lại tự hạn chế mình viết lách chị nhỉ. Em là em ấy mà, vẫn hay ơi là hay (tự thổi) và dở ơi là dở (tự đày đoạ) cùng trập trùng những nốt giữa.

Em thích thả rông  suy nghĩ về một vấn đề gì đó, cho nó chảy lộ thiên trên dòng chữ. Xem ra em không hướng tới cái đích khoe để ồn ào cuộc sống, cũng chả than trời đất để có tiên bụt cứu nguy. Nói chán, cười chán, khóc chán thì lại bưng bát cơm có thật lên để và ào ào. Rồi no bụng thì khò khò cho sướng đời. Yêu những gì làm em dễ chịu, chia sẻ với em và cần em. Không ghét, chỉ bỏ qua những gì em không hiểu nổi và không ưa em.

Đi tong tẩy trong đời này như thế cũng được rồi chị nhỉ. Nhân gian bao la những hờn hiểu, đúng sai, em chả tài gì giang tay ôm hết. Nặng lắm. Em lớt phớt nhớ quên, quên nhớ. Cái còn lại là yêu mến, là chấp nhận nhau đúng như có thực. Cám ơn chị và bạn bè, cám ơn ai đó hiểu em và mến yêu em.

Tự lộn trái mình ra, lần chỉ gụ, chỉ hồng, nhìn lại hồn mình vẫn những nay khờ, mai dại, ngày kia đỡ đỡ. Lắng nhớ xem khi mình 30, 35, 40 mình thay đổi thế nào, có lệch, có cong? Trải nghiệm, con đường ấy dù gì cũng thật thú vị dẫu khấp khểnh sướng khổ, thăng hoa, giày vò. Cứ thế mà tiến. Tự tin mà tiến. Chả biết thiên hạ hay cỡ nào, mình, mình cụ thể, được vầy vậy cũng quá là hay so với tự thân mong đợi rồi. Dở còn thì từ từ tính tiếp, tự lo mà tính, ai giùm mấy khi. Líu lo huýt sáo đường dài nhân gian. Vừa đi đường vừa lượm lặt, chắt chiu. Sống vầy cũng thấy vui quá, quá phần mình đáng được hưởng rồi.

Mấy đêm rồi đấy, những xáo động chập chờn kỳ lạ hoặc kỳ ảo. Lâu quá mới có cái kiểu ngủ vài tiếng lại thức dậy, nhớ điên cuồng điều gì đó rồi lại thiếp đi.

Hôm nay, gió se se, con trai ôm mẹ thơm liên tục. Da con mịn mướt. Ấm áp, món quà cuộc sống cho mẹ. Con gái khóc oà vì một nỗi lo rất... con gái. Thương thế là thương.

Thế thôi. Quên biến mấy cái món gì bác sĩ nhắc. Tự hạn hết tuần tới tớ tính.

Ngủ đây, ngủ để chờ ngày mai tới.

 

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009

ПОДМОСКОВНЫЕ ВЕЧЕРА - CHIỀU MATXCƠVA

Mình học tiếng Nga. Yêu bài hát này như máu thịt cả lời Nga và lời Việt.

Hôm nay nghe tiếng Anh, hơi một cảm giác tủi hờn như người yêu dấu đi... ngoại tình mất. Hihi. Nhưng quả là âm thanh của bản tiếng Anh cũng kỳ diệu như bản Việt vậy. Tuy thế, những đặc điểm ngữ âm, cách chơi chữ trong bản tiếng Nga, tạo hiệu ứng âm thanh tha thiết diệu vời thì chưa bản nào đạt tới.
 
 
 
Lời tiếng Nga:

ПОДМОСКОВНЫЕ ВЕЧЕРА

Слова М.Матусовского
Муз. В. Соловьева-Седого

Не слышны в саду даже шорохи
Все здесь замерло до утра
Если б знали вы, как мне дороги
Подмосковные вечера

Речка движется и не движется
Вся из лунного серебра
Песня слышится и не слышится
В эти тихие вечера

Что ж ты, милая, смотришь искоса
Низко голову наклоня
Трудно высказать и не высказать
Все, что на сердце у меня

Но рассвет уже, все заметнее
Так, пожалуйста, будь добра
Не забудь и ты эти летние
Подмосковные вечера
 
 
 
Bài hát tiếng Nga:

 

Bài hát tiếng Anh

 

Bài viết giới thiệu về bài hát tớ yêu:

Nguồn: http://tuanvietnam.net/2009-11-06-matxcova-trong-chieu-vang-thanh-binh-

Nhộn nhạo, mệt mỏi trong cuộc cạnh tranh để giành một chỗ đứng trong nền kinh tế toàn cầu, nước Nga nay không còn như xưa. Nhưng trái tim những người từng yêu mến nền văn hóa của xứ sở này vẫn mãi lưu giữ hình ảnh nước Nga tươi đẹp, như trong câu hát năm xưa về “chiều ngoại ô Matxcơva”.

Nhắc đến nước Nga, hầu như không người Việt Nam nào không biết tới ca khúc kinh điển Chiều Matxcơva.

Không chỉ nổi tiếng với nhiều thế hệ người Việt Nam suốt hơn nửa thế kỷ qua, Chiều Matxcơva còn là một trong những bài hát Nga nổi tiếng nhất và được biết đến nhất trên thế giới, cùng với những Triệu bông hồng, Kachiusa, Kalinka...

Bài hát nổi tiếng đến mức đã có rất nhiều nghệ sĩ trình diễn nó bằng những thứ tiếng khác nhau và do vậy, có nhiều phiên bản Chiều Matxcơva bằng tiếng Anh, tiếng Pháp, Tây Ban Nha, Trung Quốc... và dĩ nhiên chúng ta có bản Chiều Matxcơva tiếng Việt, từng được trình diễn thành công bởi nhiều ca sĩ gạo cội: Trung Kiên, Quang Thọ, Quang Huy...

Xuất xứ "tầm thường" của một ca khúc kinh điển

Điều thú vị mà ít người biết, là Chiều Matxcơva thật ra là một ca khúc "com-măng", tức là được viết theo đơn đặt hàng. Ban đầu, nó có tên Leningradskie Vechera (Đêm Leningrad), được viết làm nhạc cho một bộ phim tài liệu về cuộc thi điền kinh Spartakiad - sự kiện thể thao lớn của Liên Xô.

Chiều thanh vắng là đây... Ảnh: Lê Thế Vinh - VNN
Bài hát là sáng tác kết hợp của nhà soạn nhạc Vasily Solovyov-Sedoy (1907-1979) và nhà thơ Mikhail Matusovsky (1915-1990). Khi bộ phim ra mắt, bài hát - trên nền cảnh các vận động viên nghỉ ngơi ở vùng ngoại ô Matxcơva - chẳng mấy gây chú ý; chuyện này khiến nhạc sĩ Solovyov-Sedoy rất phiền muộn.

Tuy nhiên, điều tuyệt vời là sau đó, bài hát lại cực kỳ được yêu thích trên làn sóng phát thanh, qua sự thể hiện của Vladimir Troshin, ca sĩ Nhà hát Moscow. Bộ Văn hóa Liên Xô yêu cầu đổi tên nó chính thức thành "Подмосковные вечера" (phiên âm quốc tế: Podmoskovnye Vechera), tức là Buổi tối bên bờ sông Matxcơva, và thay đổi một chút ở phần lời.

Năm 1957, trước sự ngạc nhiên của hai tác giả, bài hát giật giải trong một cuộc thi ca khúc quốc tế và giành giải nhất tại Festival Thanh niên và Sinh viên Thế giới tổ chức tại Moscow.

Kể từ đó, Chiều Matxcơva trở nên nổi tiếng không thể tưởng tượng được. Podmoskovnye Vechera lan truyền khắp thế giới, được đặc biệt ưa thích ở Trung Hoa đại lục. Năm 1958 - năm đỉnh cao của Chiến tranh Lạnh - nghệ sĩ piano người Mỹ Van Cliburn cũng trình diễn bản này trên cây dương cầm, càng làm tăng sự nổi tiếng của nó trên phạm vi toàn cầu.

Ở Liên Xô, Podmoskovnye Vechera là một trong những ca khúc được đề nghị phát thanh nhiều nhất theo thư yêu cầu của thính giả. Giai điệu của nó được lấy làm nhạc hiệu của Đài phát thanh Tin tức và Âm nhạc Mayak (Hải đăng) kể từ năm 1964.

Ở phương Tây, nhóm nhạc jazz Anh Kenny Ball đạt một hit với bài hát (tựa đề tiếng Anh lúc đó: Midnight in Moscow) vào năm 1961. Đầu năm 1962, tại Mỹ, bản tiếng Anh của ca khúc đứng thứ hai trong bảng xếp hạng Billboard Hot 100.

Và cách đây chưa lâu, năm 2004, ca sĩ người Bỉ Helmut Lotti (sinh năm 1969) đã gây ấn tượng với thế giới khi anh trình diễn bản tiếng Anh của ca khúc kinh điển này, dưới tựa đề Moscow Nights, trong album From Russia with Love.

Bài hát Nga kinh điển trong trái tim người Việt

Từ Festival Thanh niên và Sinh viên Thế giới ở Moscow, Podmoskovnye Vechera đến với công chúng Việt Nam và cũng mau chóng chinh phục trái tim người yêu nhạc, với các tên gọi Chiều Matxcơva, Chiều ngoại ô Matxcơva, Chiều ngoại thành Matxcơva.

Có nhiều bản dịch tiếng Việt của ca khúc, trong đó, bản sau đây được coi là hoàn hảo nhất, hòa hợp với giai điệu một cách không thể ngọt ngào hơn:

Chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào
Rừng cây chim muông lắng suốt canh thâu
Hỡi em thấu chăng tình trong lòng bao trìu mến
Mátxcơva trong chiều vắng thanh bình.

Dòng sông lướt nhẹ trôi xuôi về phía chân trời
Màn đêm lung linh sáng ánh trăng soi
Vời xa thoáng đưa về
bao lời ca nồng thắm
Chứa chan vui, trong chiều vắng yêu đời.

Rất tiếc là đã nửa thế kỷ qua, tên người dịch bản tiếng Việt của Chiều Matxcơva vẫn là một bí ẩn và bản dịch, dù được rất nhiều người thuộc lòng, cho đến nay vẫn bị coi là khuyết danh.

Con đường Nga. Ảnh: Nguyễn Hồng Hải - VNN
Từng có nhiều ý kiến cho rằng ca sĩ, NSND Trung Kiên là tác giả phần lời tiếng Việt, song chính ông phủ nhận. Dịch giả Dương Tường thì đoán đó có thể là Ngô Vĩnh Viễn (1924-1994) - người có mặt tại Festival Thanh niên và Sinh viên Thế giới tổ chức tại Moscow năm 1957. Ông Viễn, bút danh Nguyễn Vĩnh, từng dịch một số tác phẩm văn học nổi tiếng của thế giới sang tiếng Việt, như Chuông nguyện hồn ai, Truyện ngắn O.Henry...

Tuy nhiên, ông Viễn đã mất nên cũng không có cách nào kiểm định lại phỏng đoán của dịch giả Dương Tường. Thêm nữa, cho dù ông có mặt tại Festival nhưng điều đó không chứng tỏ ông là tác giả của bản dịch hoàn hảo nhất. Chiều Matxcơva có nhiều bản tiếng Việt khác nhau, không chỉ của các nhạc sĩ mà còn của các lưu học sinh hay những người từng công tác bên Nga.

Do vậy, có lẽ cuối cùng chúng ta đành phải chấp nhận những lời ca Việt đầy ám ảnh kia là kết quả của một sự sáng tạo khuyết danh.

Cho dù thế nào thì bản dịch tuyệt vời đó cũng đã nâng tác phẩm gốc thành một Chiều Matxcơva tiếng Việt hoàn hảo, góp phần lưu giữ mãi sức sống của bài ca Nga kinh điển ấy trong trái tim người yêu âm nhạc Việt Nam.

Nguồn:http://tuanvietnam.net/2009-11-06-matxcova-trong-chieu-vang-thanh-binh-

NHẢM NHÍ Ở VƯỜN THÚ

Loáy toáy thế nào mà một con chuột lại lấy con dê làm vợ.

Chuột thích nuôi những con chim thập cẩm giống loài và nguyên một bầy mèo, chó. Thú vui của con chuột là đổ tiền vào mua lồng lớn lồng bé nhốt chim, huấn luyện chim hót. Điếc cả tai con dê. Chưa kể chuột còn bóng bẩy gợi ý dê nên biết cách phân biệt đâu là việt vị, đâu là penalti với cả bàn thắng vàng trong khi dê chỉ thích karaoke, online với blog chả hạn.

Con dê, như tập tính loài lâu đời của nó, thích hoa lá cỏ cây hơn. Hoặc để ngắm, hoặc để ... chụp ảnh chơi, và đa phần là để... ăn chín, ăn sống các thể loại theo cách nó muốn. Con chuột thì chỉ thích cơm - rau muống luộc. Vỏn vẹn thế. Con dê cũng phát chán vì con chuột chả bao giờ thích cơm nước bày vẽ tùm lum. Đi ăn hàng thì chuột ta càng không khoái, trừ khi hắn đàn đúm với lũ chuột cống, chuột chù, chuột đồng nhà nào đó. Chuột lâu lâu cũng rên rỉ vì dê cứ bảo đi cafe với bạn bè, nhưng đích thực là đồ... đồ dối trá. Dê ta cấm có phân biệt được đâu là cà cứt chuột, đâu là cà cứt chồn, cà phê gói, cà phê xay pha, toàn cắm ống hút vào nước cam, nước vối, nước lọc. Trong khi Chuột đã đi uống bia là bia, rượu là rượu, lỡ có pha nhau thì vẫn là cồn hết.

Nhiều phi vụ hậm hự vì chuồng chim chóc treo lấn dây phơi, ỉa vung lên quần áo sạch. Cây cối con dê trồng bị lũ mèo chó quần nát ngoài sân. Hoa hoè nở ra chuột ta cắt nghéo vào cắm khi thích, bất kể dê rên rỉ vì nếu cắm thì ra chợ mà mua, cần gì mất công hôm sớm chăm chút hóng hớt. Còn ra điều vì chiều dê mà cắt vào chưng nữa chứ. Chả biết dê phải be be kiểu gì lúc miệng mồm méo xệch vì chuột tốt bụng kiểu "tàn bạo" thế.

Chuột rền rĩ nhớ lộn dê với đứa chuột cái nào đó từng hứa sẽ cùng chuột thức thâu đêm suốt sáng canh me các giải bóng đá tròn méo, cho là dê... lừa đảo. Dê cũng ấm ức vụ tay chuột nào giả vờ "dê đực" hồi xưa tỏ ra các thú vui ăn chơi nhảy múa hát hò trên đời rất giống mình chứ không tréo ngoe như  con chuột quơ nhầm này.  

Rốt cuộc, cãi và làm hoà vô số lần là hoàn cảnh đưa đẩy từ bộ đôi ban đầu  mọc thêm một con chuột nhắt cái và một gà nhép trống. Vườn trại trở nên loạn xạ gấp bội.

 Trước tình thế đó, để chống chọi, sống chung với lũ "giặc" mới, chuột và dê buộc phải ngấm ngầm mỗi lúc một tý thực hiện thoả hiệp toàn diện trên các lĩnh vực có thể. Tuốt tuột, từ mấy vụ thâm căn cố đế kể trên và vô số thứ phát sinh khác.

Từ đó, con dê ít còn chú ý đến hoa hoè ngoài sân vườn, càng lờ tịt vụ học lỏm bóng tròn bóng méo. Chuột cũng chán vì xem bóng một mình thì dở ngủ dở thức chập chờn còn ra quái gì là fan bóng đá chuyên nghiệp.

Bù lại, chuột chấp nhận đã dê thì phải ham blog, cafe - cam, đàn đúm bè bạn hết ngoài đời đến trên net, cốt là lành mạnh và đừng để chuột lây nghiện blog là được. Dê cũng dịu dàng chấp nhận sáng ngày ra chim chóc hót rầm rĩ như báo... bão ngoài sân, giục cả làng dậy sớm dù đêm đã phải online quá khuya. Hehe.

Chuột đôi lần "tập" cùng dê và đôi giặc mới kia lê la hàng quán với bộ mặt rất... kiềm chế nỗi chán chường vì đồ ăn không phê bằng mồi nhậu. Chuột cũng sẵn lòng học hành đôi món luộc xào cháo lão để đỡ đần mỗi khi dê mải leo núi chơi hay làm gì đó về muộn. Dê ta chẳng hé nửa lời than vãn mặn nhạt mắm muối và bấm bụng cười thầm khi chuột hớn hở phũ phàng rằng "mang tiếng dê cái mà nấu ăn không ngon bằng chuột đực". Cãi kiểu gì? Thà nhịn mà được tiếng trong nhà có "chuộc đực ưu tú" còn hơn.

Bù lại chuyện có lần nổi khùng cắt net vì dê quá chăm chỉ tập đánh máy và quan tâm đến thời sự bốn phương thể hiện trên hệ thống blog toàn cầu, chuột thửa cho dê một con laptop cáu cạnh, bàn phím rất hợp với bộ móng búp măng cụt của dê. Thấy thế, dê cũng ra sức khen chim hoạ mi hót gì mà hay như... quạ, còn chích choè thì rõ ràng là thánh thót gấp một tỷ lần vịt đực.

Chuột dần dà khai ngày càng sát giá các linh kiện phục vụ đám chim chóc nhố nhăng, làm dê vô cùng ân hận nhớ lại có lần chỉ vì ham tân trang nhà bếp nhưng ngại chuột bần thần vì túi xẹp mà "nói láo" giá bộ nồi inox, khiến chuột bẽ mặt với hàng xóm.

Chả là lần ấy thấy gà mái hàng xóm bưng về bộ nồi i chang dê mới sắm trước đó 2 tháng, chuột mon men khen ngợi hàng xóm chắc mua ở siêu thị mới đắt thế chứ dê nhà em nó mua chỉ hết non nửa giá. Gà sống, gà mái hàng xóm bật ngửa lông với cựa, phi đến siêu thị xem lại giá cả có bị tính điêu không. Kết quả là dê đã nguýt chuột suýt đứt môi dưới vì... cả tin vào bảng giá vợ phán. Từ đó dê rút kinh nghiệm, mua gì cũng khai đắt gấp đôi cho chuột giờ hồn mà lo lắng đời sống gia đình. Kaka.

Túm lại, cái nhóm hỗn hợp thập cẩm bách thú ấy sống cũng không đến nỗi năm ngày ba trận vì dần dần dê noi gương chồng, không soi mói nhau bừa bãi, chung được gì thì chung, còn thì chấp nhận cho riêng, trừ "cơi nới bất hợp pháp" thêm chuồng trại dấm dúi ở đâu với bất kỳ con mèo, con hổ, con rắn, con rồng nào khác.

Một ngày khá đẹp giời hiếm hoi trong lẫn lộn những khoảng mưa bão, nắng nôi, chuột phát biểu xanh rờn bí quyết "tề gia": thằng mèo mướp ở cơ quan anh nó bảo mày trót lấy con dê đinh, nó bướng, nó nãng mạn, nó cầu kỳ, nó xyz dưng mà nó ... không đồng bóng, nó biết nghe lời khi nó... thoải mái và khi loài chuột biết... nghe lời nó (có qua có lại). Hễ chuột mà làm mẫu thì dù nó là dê nó cũng gắng làm theo cho mà xem. Nó nhẹ tính lắm, nhất là khi nó làm mẹ rồi thì nó sẽ còn dễ nghe lời hơn nữa. Chuột nên gắng nhịn vì hậu vận của chuột trong phi vụ lấy dê này sáng sủa hơn nhiều so với dê khi lấy chuột. Nghe xong, dê nghĩ nhất định phải kiếm anh mèo ấy để tạ ơn vì đã trị chuột giùm dê tài thế.

Thế là ở nhà đó, tới nay, bốn con vật vẫn ngày ngày đàn đúm. Lâu lâu con dê nổi hứng còn vác đủ thứ sự kiện lôi thôi lếch thếch giương lên cho blog đỡ mốc. Nó phập phồng lo một ngày dở hơi nào đó mà lão chuột biết chơi blog và dùng nick giả add vào kiểm soát thì chết nó.

Đến hôm qua thì khẳng định chắc chắn chuột chưa biết chơi blog, vì hắn gọi dê ra chụp ảnh hoa khế nở giăng lên blog khoe với thiên hạ công hắn giồng khế chua lấy lá tắm rôm cho con, lấy hoa cho vợ lãng mạn và lấy quả cho hắn... nấu canh chua.

Dê chột dạ, hay anh mèo ma kia lại bày cho chuột chiêu gì mới ?????

ĐƠN XIN VAY TIỀN!

Cộng hoà xã hội nọ kia
Hạnh phúc, buồn vui đủ cả
----

Kính thưa Tướng Gà Thúc Giáp!
Nhà Chuồn xin tỏ nguồn cơn

Bữa nay ngậm đắng nuốt hờn
Thiếu 300k tiền net

Lương còn đang mùa giáp hạt
Tướng lòng nhân từ bao la

Xin vay mỗi 300k
Bao giờ có tiền trả gấp

P/S: dù không thế chấp
cũng không thề nọ thề kia
Chuồn không như Chổm đầm đìa
Đã vay kiếp sau khắc trả!
 

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

MỘT GÃ KHÓ HIỂU

Chực nhớ một tay đàn ông đầu trọc, to cao như cái cây lớn, bằng hoặc hơn - kém mình một tuổi. Hắn không phải dân HN, chả hiểu yêu hay ghét HN, nhưng thuộc, hiểu ngang dọc HN đến kỳ quái. Hắn có thể tận hưởng những khoảnh khắc HN mà người ở HN cũng phải kính vái hắn.

Này là một chấm nắng mai di chuyển trên hè phố có viên gạch đỏ lát đường bị lõm do lớplớp chân qua. Này là góc ngắm hồ Gươm tuyệt hảo từ nách một căn phòng ven phố. Này là đám người ham cảm giác thời bao cấp, mê mải xếp hàng phở Bát Đàn. Hắn cũng ham cảm giác đó, rồi bê bát tái khen miếng chín và chốt hạ: quả bò ngố là ngon nhất. Hắn hỏi mình ăn phở bò ngố bao giờ chưa. Hắn rú lên khi mình ngơ ngác hỏi đó là bộ phận nào trong con bò. Hoá ra hắn ăn phở HN xịn và liếc sang đường khen em nào mặc quần bò ngố đang khoe bắp chân nõn nà.

Hắn  lắm mồm, siêu đẳng về buôn những chuyện con cái, trai gái, lỡm đời. Hắn vừa đụng hàng nghề mình, vừa lai căng nghề đứa khác. Hai tay chả hiểu bắn được mấy súng nữa.

Hắn hot và lãnh đủ mưa bom bão đạn từ hậu cung. Đến mức mình định không bao giờ thèm gặp hắn cho mang vạ oan gia. Blog hắn mình cũng lúc cmt lúc bỏ vì sợ chết cha đi được. Hắn mò qua add, cmt vài cái là FL mình vọt lên ào ào những hoa hậu, á hậu bướm xanh đỏ tím vàng trắng nâu đen đen. Sau này phát hiện ra, xoá cương quyết, giết nhầm hơn bỏ sót. Và rồi vài hồn bướm than van, đúng là ta đã xử nhầm trong cơn phát ớn. Báu gì thằng cha hot ấy chứ. Chữ nghĩa vốn là thứ ma mị nhất cõi người, tin có mà ăn cám!

Mình cười khẩy trong bụng. Hắn quả là quá ảo tưởng về độ hot của hắn. Hắn có đào hoa, đôi lúc mình bị ẻm nào đó mời đi uống nước và hỏi han về hắn chứ chả quan tâm gì đến mình sống chết thế nào cả.  Nghe hắn buôn chuyện nọ kia, ngó cách thức ai đó xì xào về hắn liên quan tới bướm trắng bướm vàng, mình nghĩ lại thêm một đực rựa bị blog làm cho lệch chân, lệch mắt, lệch tim gan đây.  Mình sẽ còn tin thế lâu và chả bao giờ nói ra nếu không gặp hắn.

Hắn ra HN. Mình nghe hẹn cũng hơi lơ đơ sợ. Báu gì. Giờ G, nhập nhoạng tối với sáng, rủ thêm một nàng tới cho an toàn. Thấy nó như đại gia, phát ghét vì láng coóng. Nhưng công nhận, buôn một lúc là thoải mái khủng khiếp. Mọc ngay ra tua du lịch đêm HN: đi bộ qua cầu Long Biên.

Tay lái taxi tưởng gặp phải đám hồn ma đang diễn lại cảnh bóp cổ người trên cầu. Khổ thân ông tài xế chết giấc vì hắn rủ vứt xe đó cùng đi bộ ra giữa cầu cho đủ... 2 cặp. Haha. Tài xế quyết trả khách cách đầu cầu bên Gia Lâm tới mấy chục mét, đúng dưới bóng sáng đèn đường. Khách đi bộ lên cầu mà rũ rượi cười. Hắn bao nhiêu tuổi ấy nhỉ? Mấy? Mười mấy? Hăm mấy? Không, chỉ mười mấy thôi.

Đủ trò hoang đường nhất có thể đã diễn ra trên cầu.

Hắn giảng giải cho hai đứa HN nghe về nguồn gốc cầu Long Biên, về từng núm sắt hoa cam trên lan can cầu, về đủ thứ bà dằn mà sống ở HN bao lâu nữa cũng chả có lúc nào để quan tâm. Chán cảnh đi theo luật ưu tiên tay trái ở đoạn giao thông bộ duy nhất VN này, hắn chờ có đoàn tàu qua xong, rủ mình đi bộ thi trên đường tàu giữa cầu. Lạy trời, run khủng khiếp vì sợ tàu nào đó sắp tới chẹt, vì hoa mắt nhìn sóng sông Hồng cuộn dưới chân, vì lọt chân liên tục xuống kẽ ray.  Không chịu nổi, mình đòi trèo  ra, đi đúng hành lang đi bộ. Hắn tiếc tưởng chết đi vì hoá ra đi hết cầu vẫn chưa thấy đoàn tàu mới đuổi.

Hắn rú lên tức tối khi tụi ôn con hăm mấy tuổi không biết thả đèn trời, làm rách hết cái này tới cái khác.

Hắn đòi xuống bãi giữa sông đen ngòm lau sậy cho biết cảm giác bãi giữa kỳ ảo văn chương ngợi ca, bốc phét bao lâu.

Hắn ... hắn...

Và hắn hỏi: Cậu có nhớ hẹn tớ gì nếu đi qua sông Hồng không? Hẹn gì, ai mà nhớ mấy cái cmt láo lếu từ bao giở bao giờ!

Hoá ra... Trời ơi, hắn làm thật. Hắn còn cho mình tiến trước, động viên mình đang mắt tròn mắt dẹt. Lên tinh thần khủng khiếp. Không nghĩ cả đống tuổi trên đầu còn làm trò "dở dại". Nhưng rồi cơn bốc cũng cuốn hết đi, cuốn phăng bờ bãi. Mình nể hắn. Nhổ toẹt một phát nhẹ hều xuống sông.

Hắn la rầm, đồ dở hơi, phí nước bọt. Nhìn đây!

Hắn, nách cắp con laptop, nhảy dựng tấm thân bồ tượng suýt bay qua lan can cầu. Tưng tưng, tưng tưng... Và công nhận nhà vô địch bắn búng nước bọt xa chừng... 4 mét có dư. Sông Hồng quằn sóng hình vảy rồng đón bãi nước bọt khủng khiếp ấy. Hắn chính thức chết danh "Chủ tịch hội Nhổ nước bọt".

Hắn xúi mình nhổ xa hơn hắn. Trời đất, nãy giờ há hốc mồm ngó hắn, khô cong, lấy đâu ra nước bọt mà đua nữa.

Thế là hắn hể hả tiếp tục cuộc đi bộ. Sau mới biết, giấc mơ nhổ nước bọt ấy có từ khi hắn còn bé lóc chóc, nghịch như quỷ lên đồng. Và dù hắn cứ to đùng ra ngoài ý muốn, cứ hoành tráng dần ngoài ý muốn, thì giấc mơ chưa thoả cứ nhoi nhói không trôi đi. Hèn chi hắn bắt mình trẻ con trở lại cho có đồng bọn.

Đang chột bụng nghĩ con mình mà biết vụ này thì còn dạy dỗ nó kiểu gì, hắn đã rỉ rả hả hê: Tụi bướm màu mà biết tớ với Chuồn đóng "Titanic" thế này thì Chuồn chết toi nhỉ. Haha, bố sư thằng trẻ con ăn nhầm bột nở!

Và cứ thế hớn hở quên chân mỏi, quên xa lạ, quên sợ thằng cha hot... Lê về tới đầu cầu Hà Nội mới nhận ra khát khủng khiếp mẹ ơi. Ngã vào hàng trà chén vỉa hè góc phố Hàng Đậu - Hàng Than. Uống như lấy được. Sau lắm mới nghe thiên hạ bảo đó là quán trà ngon nức tiếng Thủ Đô.

Không còn sức đi bộ nữa, lạy cậu, lên taxi về bãi gửi xe máy.  Lúc này, dường như biết rõ chất nhau rồi, hắn tuôn rào rào những điều lấn cấn dở hơi dở hồn sau blog, những đồn thổi điên rồ về quan hệ blog giữa hắn và... mình. Thề là mình choáng. Cười như rút ruột mà cười.

Thành bạn, thứ bạn trong suốt, buôn be bét đủ thập cẩm giang hồ đời gần đời xa  từ đó. Và dặn nhau cảnh giác kẻo ăn đòn blog oan gia.

Từ YH 360 vỡ, mỗi đứa biến đi ở một lưới. Mỗi đứa kiếm một chùa, tiếp tục đường tu blog và mò sang đọc nhau. Mỗi lúc một hiểu hơn, một quý hơn thứ tình bạn kỳ lạ như phi giới tính. Hắn muốn được xem là con người với đầy đủ ý nghĩa, mang giới tính nam, chạy trốn những cánh bướm xem hắn là "đồ đạc, trang sức giống đực" của họ (nghe hơi kinh nhưng là  hắn nói đấy). Nghe hắn nói, hiểu khát khao chia sẻ bạn bè, không còn thấy hắn là thằng cha ảo tưởng về sức quyến rũ giới tính.

Cứ lơ mơ chả hiểu hắn hơi... rồ hay hắn thực sự là kẻ lãng mạn nhất thế kỷ? Thứ lãng mạn thuần tuý chả liên quan gì đến xúc cảm yêu đương như thiên hạ vẫn đôi lúc nhầm nhọt và mải mê kiếm tìm.  

YÊU ANH HÀN QUỐC

Bài viết của con gái Hà An nhân cơn bão hâm mộ nhóm F4 càn quét lớp 8B trường THCS Việt - An (HN), đăng trên tạp chí Gia đình trẻ số tháng 11 năm 2009. Cám ơn bác Diễm Xưa đã khuyến khích cháu!

 

LTS: Đó là nhan đề “tham luận” mà Hà An đã hì hụi viết suốt một buổi chiều. Cô bé dự định sẽ trình bày nó tại buổi sinh hoạt lớp hôm sau.

 

Chẳng là đám con gái lớp Hà An đang dấy lên trao lưu “trồng cây si”các chàng Hàn Quốc nhóm Boys Over Flowers (F4) sau khi bộ phim Con Nhà Giàu được chiếu trên tivi và kéo theo đó là một cuộc tranh luận “tóe lửa” giữa hai phe trong lớp. Tin tưởng mẹ là dân viết lách, Hà An mới đưa cho mẹ...duyệt.

 

Mẹ đọc và ngạc nhiên hết lớp này tới lớp khác. Hóa ra một cô nàng “gà tồ” như Hà An mà cũng biết phản ứng với những biểu hiện “si mê” thái quá, biết “đấu lý” ra trò để bảo vệ quan điểm của mình.

 

Được sự đồng ý (và khoái chí) của Hà An, mẹ đem “tham luận” đến cho tạp chí Gia Đình Trẻ.

 

Mẹ muốn chia sẻ với các bậc phụ huynh của đám “ổi ương” rằng cái lũ tin tin tuy cũng dễ a dua, mơ mộng hão thật đấy, nhưng chúng cũng có những suy nghĩ rất chín, rất tỉnh. Và bởi vậy, cách nhìn teen như một lũ toàn non nớt dại khờ, cách áp đặt lối giáo huấn một chiều đã đến lúc phải “xem lại mình” rồi thì phải....

 

Dưới đây, là “toàn văn” bản “tham luận” mà Hà An ngẫu hứng viết ra. Cha mẹ teen hãy đọc và chiêm ngưỡng những mầm măng đang lớn với cả khôn ngoan xen lẫn “gà tồ” để còn “lựa gió mà uốn măng”nhé. 

 

Các bạn à, tôi biết không ít bạn trong lớp mình đã phát ghen khi các chàng F4 có những cú “khóa môi” trong phim Con Nhà Giàu với các nữ diễn viên. Cùng lắm bạn cứ tắt béng tivi, nhưng lại chả cam lòng vì sẽ hình dung chàng còn đang làm gì với cô kia nữa...

 

Các bạn sẽ tức tối nói tôi là đồ giả vờ giả vịt, cũng yêu chàng nào đó trong phim chứ hơn gì! Đúng là tôi cũng hâm mộ các anh ấy lắm chứ. Nhưng có điều là tôi không thích cái kiểu thần tượng đến mức yêu rồi phát ghen lên như thế. Cũng chỉ vì cái kiểu thần tượng này mà bọn con gái 8B chúng ta đã tranh luận sôi nổi cỡ cơn bão cấp mười mấy.

 

Có mấy bạn do đeo đuổi tình yêu với nhóm F4 nên kết quả học hành sụt xuống trông thấy. Như là ăn F4, ngủ F4 và giờ học cũng… F4 luôn. Bên người nhiều bạn kè kè poster ảnh các chàng. Rồi mua đủ thứ tạp chí tuổi teen mà chưa chắc đọc vì chỉ nhăm nhe cắt ảnh thần tượng dán vào sổ tay gối đầu giường. Hễ thứ gì có ảnh các chàng lọt vào mắt là y như rằng phải tìm mọi cách ky cóp tiền quà sáng để mua cho được mới yên lòng. Bộ sưu tập poster, móc chìa khoá, đĩa nhạc bài hát trong phim ngày càng dầy lên nhưng khéo mà mất thói quen ăn sáng, ảnh hưởng sức khoẻ luôn đấy nhé. Khéo mà có món gì đó có hình ảnh các chàng mà giá cả vượt quá tầm tay thì lại phải noi gương bạn trường bên bớt tiền học thêm để mua lắm.

 

Các chàng chả biết các bạn lớp ta là ai cả, thế mà khối bạn bỗng nhiên không nhìn mặt nhau nữa chỉ vì phát hiện ra “nó” cũng kết chàng “của mình”. “Nó” lại sưu tập được nhiều đồ vật có hình chàng độc đáo hơn mình. Tức chết mất. Bớt giờ học thêm, tự học để đi lùng mua bằng được thôi. Hễ nó có mũ lưỡi trai hay đôi tất có hình chàng mà mình không có thì nó cười khẩy vào mũi mình.

 

Bạn Ly có đủ mọi thứ đồ linh tinh về nhóm F4 mà mỗi thứ phải có mười mấy cái. Các bạn khác tìm cách lấy trộm hết thứ này đến thứ khác của Ly cho bõ tức. Nghi ngờ, không dám cãi nhau trong giờ học thì chờ giờ ra chơi để…chiến đấu.

 

Giá mà các chàng F4 chỉ thích những cô nàng học giỏi, chắc các bạn sẽ lao đầu học ngày học đêm, học đến mòn sách để lọt vào mắt xanh của chàng. Nếu thế thì thần tượng rất là có ích, cô giáo và bố mẹ chúng ta chắc còn lập quỹ cho chúng ta “chăm sóc” các chàng ấy chứ. Nghe đồn anh Jihoo sắp tới sẽ lưu diễn ở Việt Nam. Hôm nào anh ấy sang, tôi sẽ cố chen chân giúp bạn nào mê chàng lấy chữ ký và tranh thủ hỏi xem anh ấy có thích bạn gái Việt Nam học giỏi không. Hễ không phải, thì chắc các bạn mừng húm, khỏi phải lo học hành gì cũng có thể đạt ước mơ…

 

Tất nhiên các bạn ấy nói rằng: Tớ cũng có quyền yêu thần tượng chứ. Nhưng Hàn Quốc xa thế. Các lớp trong một trường cách vài cái cầu thang còn chẳng biết nhau nữa là. Vậy thì bao giờ gặp được để mơ tới chuyện yêu đương chứ?

 

Tôi biết khá nhiều các bạn nữ mê hoàng tử gốm Kim Sang Bun. Anh ấy có nụ cười thiên thần nhỉ? Vì trong phim anh ấy thật hào hoa, đẹp trai, giàu có, lại tốt bụng tuyệt vời. Nhưng đấy chỉ là ở trong phim Con Nhà Giàu thôi. Trong phim Dream thì anh ấy trở thành một chàng xấu xí nhọ nhem, là đại ca của nhóm móc túi. Nếu các bạn muốn nhìn thần tượng của mình một cách đầy đủ nhất, thì hãy nhìn anh ấy ở nhiều góc độ khác nhau chứ đừng vội vàng đánh giá.

 

Các chàng trai trong nhóm F4 đều cao từ 1,8 mét trở lên mà chúng ta mới lớp 8, bạn cao nhất cũng chỉ có 1,56 mét là cùng. Chiều cao cọc cạch quá!

 

Tuổi tác của các anh ấy cũng sẽ không thể nào chờ đợi chúng ta. Người trẻ nhất còn hơn chúng ta đến 8-9 tuổi. Chúng ta mới 14 tuổi, còn bận học hành chứ chưa đến lúc yêu đương. Thế thì các anh ấy sẽ phải yêu trước chứ làm sao chờ bạn được. Và tha hồ bạn vỡ mộng, đau khổ mà anh ấy chả bao giờ biết được. Bao nhiêu fan nữ của anh ấy cũng vỡ mộng y như bạn mà anh ấy thì chỉ có thể mỉm cười với bạn trên… tivi mà thôi. Một nụ cười rất chung chung chứ nào có dành cho riêng bạn như bạn mơ mộng.

 

Các anh ấy quá đẹp trai nhỉ! Nhưng bạn quên rằng lên poster là đã phải qua photoshop chỉnh sửa khối ra rồi. Tập cuối của bộ phim Con Nhà Giàu có cảnh hoá trang cho Goo Jun Pyo để chuẩn bị quay quảng cáo đấy. Gương mặt thật của các anh ấy ngoài đời thì làm sao chúng ta biết được. Khéo một anh F4 âm thầm đến thành phố chúng ta với gương mặt bình thường thì ta cũng chả nhận ra mất thôi.  

 

Tôi cũng thần tượng nhóm F4. Tôi cũng sưu tầm những thứ các bạn mê. Lúc nào rảnh tôi cũng nghiền ngẫm đĩa các bài hát của phim với những trích đoạn tuyệt vời mà họ thể hiện. Nhưng qua cuộc tranh luận kéo dài mấy ngày trời của chúng ta, tôi ủng hộ phe nghĩ rằng chả nhẽ quá mê mẩn những anh chàng Hàn Quốc xa xôi mà làm cho cái tuổi 14 trong sáng hồn nhiên bị tổn thương chỉ vì một tình yêu ảo?

 

Các anh ấy đẹp, hát hay, đóng những vai ấn tượng và chúng ta chỉ yêu quý vì thế thôi chứ không có nghĩa là dệt nên hình ảnh hoàn hảo, xa lạ với chính họ. Lại còn tưởng tượng yêu đương cùng chàng để cho ảo giác ấy khiến mình bê trễ học hành, mất bè bạn thì thật là “bệnh” mất rồi.

 

Chả nhẽ những người thành đạt và nổi tiếng rực rỡ như thế lại chấp nhận xì căng đan yêu một cô nàng học hành bê bối, tài sản chỉ có một đống poster và đồ dùng quảng cáo cũ kỹ, dù đơn giản vì cô ấy mê họ quá?

 

Và điều cuối cùng: chỉ vì những thần tượng mà chúng ta đâm ra cãi cọ, bất hoà với nhau thì quá là kỳ cục, đúng không? Cho nên, chúng ta hãy dừng cuộc tranh luận ở đây, các bạn nhé.

 

Hà An