Sức? Bao nhiêu sức khủng long (sức ngựa là cái đinh) thì đủ kéo nổi toa tàu ký ức chạy thì thụt từ xa lắc lư thời Napoleon cởi truồng về sáng mai nay (ấy là nói hồi còn ba ngơ lơ thơ tóc măng lắm, chả nhẽ bảo hồi mặc quần thủng đít nó mất sỹ diện, chứ mình quan tâm làm gì ông đấy) ?
Trước hết để có sức phải có cơm. Để có cơm phải có tiền. Để có tiền phải cày. Để cày phải có đầu óc tỉnh táo, thông thoáng. Để thông thoáng phải... quên những thứ vớ vẩn và không vớ vẩn nếu nó ám quẻ. Xong! Khen ai có trí nhớ tốt. Sao không khen có trí quên tốt?
Trí nhớ đã hay, thực ra trí quên tuyệt diệu. Nó cũng từa tựa như im lặng là đỉnh cao của âm thanh. Một đội ngũ các nhà tâm lý học đông gấp vài chục lần quân Nguyên, đã ra sức kiếm tiền từ việc nghiên cứu cơ chế nhớ, quên, lẫn, lú và lọc bỏ, giữ lại cái gì đáng nhớ với không đáng nhớ.
Não người và những phụ tá của nó có quy luật thật chứ không đùa. Chỉ khốn cái trót vứt vào thùng rác vì kém nhớ hay lọc vội rồi đến lúc cần cứ loay hoay lung tung bếp núc tìm cái bao diêm đang ở trong... tay cầm. Tương tự và tế nhị hơn là nhớ và quên những khuôn mặt người đi qua bên đời, trong đời và đối diện đời.
Lắm lúc muốn quên phứt đi cho rảnh mà cái đứa đáng vào thùng rác lại không quên cho và nó cứ thích mình cũng phải thoang thoảng hơi khoai thối như nó. Lắm khi lại nhớ cái đứa quên mịa mình rồi.
Đời thường mà thế đã tréo ngoe, yêu đương rơi vào cảnh ấy mới là đau bằng... phê. Quên sau quả là chả béo bở gì. Trí quên kém khổ chưa. Bức xúc quá bèn vọt ra thành thứ nghệ thuật rất ngọt ngào: "Em còn nhớ hay em đã quên". Quên trước vẫn hơn. Cùng quên càng tốt. Khổ thế, thế mà có lúc lấy "nhớ" làm tiêu chí đáng tin cậy nhất khi kiểm định xem mình yêu thật hay không. Nhớ vịn tường đi mà còn ngã. Cũng có lý thôi, bảo yêu là thứ không phải cố mà được thì nhớ cũng có bản chất y chang.
Cậu có nhớ cậu hứa là xxx, yyy, zzz không? Không là chính. Tớ chỉ nhớ là tớ cố gắng không hứa rồi mà lâu lâu vẫn hứa.
Cậu có nhớ cậu ... vay tớ bao nhiêu tiền không và hẹn đến hôm nay trả không? Hễ nói không đảm bảo ra rác. Bảo nhớ thì có khi thật, có khi dỏm. Một quy luật rất hay của não là lúc nào đã vay xong, tiêu xong, ai cho vay thì người ấy còn quyền lợi, sẽ phải nhớ, chứ vay rồi là đã xong... trí nhớ rồi. Thế nên đi chợ mà các bà hàng mời mua chịu là dặn chị chủ động nhắc nhé, em không nhớ đâu
. Các vị mà quên nữa thì quá tốt.
Cậu có nhớ đã... Xời ơi, tớ chỉ cố để sống có trước có sau khỏi mang tiếng bạc bẽo vô ơn trên đời là đã thấy cả một nỗ lực rồi. Khai thật đấy. Và với cậu, tớ nhớ tên cậu, nhớ một số thứ cơ bản về cậu nữa, tuỳ theo cậu là ai. Tớ không điều khiển được trí nhớ như ý muốn hoàn hảo nên quyết định không có nhu cầu biết những gì hoặc không liên quan đến tớ, hoặc làm cho tớ và cậu rối ren hơn, chỉ tổ lẫn.
Làm thế vừa tránh được mang tiếng tò mò soi mói, lại không mang hoạ vì nhớ lộn tên vợ cậu với tên bồ cậu lúc gọi điện đến nhà cậu. Đương nhiên, vì trí nhớ tớ tồi nên đã có phen đi nhậu tưng bừng mừng vợ cậu sinh mà rồi về đứa khác hỏi chả nhớ vợ cậu sinh con trai, con gái hay... con gì. Không phải vì tớ không chân tình, chỉ vì trí nhớ có những chỗ yếu khó tưởng tượng nổi thế đấy. May mà khi tớ siêu âm con tớ, bà bác sỹ rỉ tai... chồng tớ về giới tính và có ảnh con khoe hàng đúng lúc đúng chỗ chứ không khéo tớ cũng lẫn. Vì chồng tớ có quan trọng con gì không chứ tớ thì con gì chả được.
Việc tớ còn sống sót đến giờ trên đời chính là nhờ tớ có trí quên tốt.
Tiền tiêu lắm lúc cũng quên là còn bi nhiêu, đỡ đau đầu vì tiền mà dẫn tới vợ chồng lủng củng. Tên người yêu cũ thì dĩ nhiên nhớ hơi... lung tung. Có lúc nhầm tên người của chồng với người của mình. Haha. Thế là vợ chồng tớ chả bao giờ phải bận tâm về người cũ của nhau. Tớ không dám léng phéng vì nhỡ trí quên tốt quá kết hợp với nhớ đột xuất thì nguy cơ nhầm tên chồng với tên bồ đương kim sẽ gây ra sóng thần mất. Chưa kể cãi nhau chỉ 1 thời gian là tớ quên béng nguyên nhân, diễn biến. Ấn tượng bực bội cũng chả nhớ được lâu. Thế là quá tốt cho hạnh phúc gia đình. Chồng tớ chắc chả mong gì hơn. Đúng là một tiêu chuẩn quan trọng, sao hồi yêu không đọc được ở bất kỳ tờ báo nào nhỉ.
Đi đường, nếu có trí nhớ tốt sẽ suốt đời phải đèo người khác. Ôi đàn bà, thế thì làm sao thấm thía được câu "mất ví không đau bằng ngồi sau đàn bà" mà đám đàn ông nhớ nằm lòng chứ. Một tiêu chuẩn của nữ tính phải là trí quên!!! Nếu không có bẩm sinh (đa phần là thế, chuẩn như tớ... hiếm) thì luyện giả vờ đi nhá.
Và nữa, thế thì thất nghiệp tất cả ngành bản đồ, đồ bản à. Thất đức vô cùng nếu bạn có trí nhớ đường xá tốt quá đáng. Chưa kể ngành giao thông công chính còn làm các biển chỉ đường và hướng dẫn nọ kia cho ai xem? Hàng loạt công an giao thông cũng thất nghiệp vì những ông xế, bà xế thuộc vanh vách không những biển chỉ đường, biển cấm mà cả quy luật anh hùng Núp của các chú.
Bạn sẽ không có cơ hội để thấy những người dân địa phương nhân hậu thế nào khi chỉ đường tận tình, thậm chí còn tự cãi nhau để tìm ra đường đúng mà chỉ cho mình. Cũng không thể biết họ cũng có những người "hóm hỉnh" đến mức chỉ đường cho bạn rẽ trái, rẽ phải, rẽ lên, rẽ xuống rồi vào một khu WC to đùng đúng lúc bạn sắp... vãi tè vì oải chả hạn. Trí quên lại tốt!
Trí quên vô cùng tốt cho bạn, nếu bạn không muốn stress vì mất sỹ diện khi nhớ rõ ràng là đã dặn con, em, nhân viên làm cái nọ cái kia mà nó lại... quên. Không loại trừ chồng tớ hay vợ cậu cũng có trí quên tốt, ta khỏi mất công la hét mà sự cảm thông có cơ hội bộc lộ làm đối phương xúc động vô biên.
Trí quên cũng đặc biệt tốt khi bạn tham gia hoạt động giải trí. Hay ho gì việc đi hát karaoke mà nhớ vanh vách lời bài hát? Nhớ nhạc còn... khó. Hehe. Rồi mua vé đi chơi, giả tiền nước giải khát đắt bằng n lần ở nhà... lại về nhớ từng đồng xèng, từng tờ polime đến hàng năm sau vẫn còn như mới rời tay tuột túi. Tốt thôi, làm kinh nghiệm, nhưng thay vì giải thoát trí óc, bạn lại... nhớ thêm.
Trí quên mà không tốt á? Tốt đấy. Nhất là khi sếp bạn cũng có trí quên tốt đối với các lỗi lầm vô tình và đa phần là... hữu ý của bạn.
Nói chung. Mình gắng quên câu: khi nói quên là khi lòng nhớ thêm, mà không xong. Chấp nhận xem nó là chuẩn mực của đời sống hiện đại, khi mà lượng thông tin đập vào... mặt bạn mỗi ngày nhiều đến mức lộn đầu đuôi như số đề, và đương nhiên cũng trượt phăng phăng y hệt. Nếu bạn không muốn ra đê, ra... nghĩa địa quá sớm, hãy luyện TRÍ QUÊN.
(Rảnh quá, quên mất hôm nay phải hoàn thành việc gì, viết ẻn này vậy)
