Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

MIÊN MAN

Lắm lúc nghĩ cuộc đời dài như... một ngày. Một ngày duy nhất. Chỉ có thể đi từ sáng, qua trưa, chiều, rồi tối. Cuối cùng là đêm. Không có một bình minh mới nào hết.

Và nắng mưa. Nhiều lắm. Mưa nhỏ, mưa rào, mưa bóng mây. Nắng to, nắng dịu, nắng ấm vừa đủ để nồng nàn.

Mưa có thể là niềm vui dịu ngọt, có thể là bão tố, có thể là khát khao chờ đợi, lại có khi là tai hoạ vì không muốn, không còn muốn.

Hôm nay trời và con người quanh ta giống lắm. Trời đủ cung nức nở sầu, cung nắc nẻ vui. Người đủ từ buồn đến hiểu và chừng như mất mát.

Biết ngày mai là một bình minh có thật của đất trời và của ta. Vì đời là mặn ngọt đắng bùi rất thật. Không có cơ hội làm Từ Thức sống một ngày tiên giới bõ trăm năm bươn chải dòng đời. Không có cơ hội để sống giấc kê vàng, tỉnh dậy vẫn là đời nguyên vẹn chẳng mất gì đi.

Nói gì nhỉ. Không thể được đâu. Không thể...

Những giấc mơ vẫn thường tới bởi đêm dài lắm. Nhưng mấy mươi ngàn ngày đêm trong một ngày cũng chả đủ để học khôn ngoan mà làm lại tháng năm. Kungfu ao ước nhất là biết cách "dừng ý nghĩ" cũng vô cùng khó nhọc. Đừng làm mưa bóng mây mà khó phân minh giá buốt, ấm áp. Đừng làm mất. Không chung được tất cả đâu. Mình không thích, không muốn. Không muốn có mưa đâu. Ít nhất là  không còn muốn gặp mưa bất chợt giữa đường.

 

18 nhận xét:

  1. hix, có gì quan trọng đâu chị, chủ yếu là chị ko muốn, chị ko cần, chị ko dám, ko cảm xúc thì chả ai làm được gì, cứ kệ bọn mưa đi, nó rơi thì tự nó ướt hehe

    Trả lờiXóa
  2. Bravo môi đỏ, quá hay luôn!

    Trả lờiXóa
  3. Chính là vì k có cơ hội là Từ Thức, nên cứ chính là mình, hiên ngang mà "đấu" với mặn ngọt đắng cay của đời...

    Trả lờiXóa
  4. Mưa trong lòng người
    Đời là bể khổ, tự nó đã đủ khổ rồi, nên kệ mưa, kệ gió, kệ nắng đi chị ah

    Trả lờiXóa
  5. Trời đang nắng như đổ lửa, không khí xung quanh ngột ngạt, nhễ nhại. Trong khoảnh khắc, trời nhạt dần. Đi chưa hết một con phố, trời nổi giông quay cuồng. Và mưa đến. Bất ngờ. Có rất nhiều người không kịp tìm nơi trú ẩn. Không gian nhòa trong màn trắng của mưa hạ.
    Tôi lao xe vào quán cóc bên đường, vừa để tránh mưa, vừa để hưởng cái ngọt lành, mát mẻ của mưa đầu mùa. Cái quán nhỏ đã chật cứng người. Mưa mỗi lúc thêm nặng hạt. Và trời càng sầm sì báo hiệu trận mưa dài. Phải chăng, đã lâu không được trút xuống nhân gian nguồn nước vô tận, mà hôm nay mưa càng xối xả!
    Nhấp ngụm trà nóng. Tôi suy nghĩ miên man chờ mưa tạnh. Trong mớ suy tưởng hỗn độn, nhộn nhạo không đầu không cuối, một chút lắng đọng... những trận mưa quê của tuổi thơ chợt ùa về, hiện lên trong tôi rõ ràng, trong sáng và đẹp như cổ tích.

    Quê tôi ở vùng văn hoá Kinh Bắc. Cũng như bao làng quê Bắc Bộ khác, trồng lúa nước là công việc chính. Những việc mua, bán, sắm sửa, làm nhà, cưới hỏi... đều trông vào hạt thóc, hạt gạo, và một chút khoai sắn, con gà, con lợn. Chăn nuôi, trồng trọt, bên cạnh bàn tay chăm bón, săn sóc của con người, thì việc nắng, việc mưa đóng vai trò quan trọng.

    Tôi còn nhớ, mỗi lần khi trời đất vào độ tháng tư âm lịch, lúc những đồng lúa đang độ sung mãn nhất, hay như người ta thường gọi: lúa đang thì con gái, bà tôi và người dân quê lại ngày đêm mong chờ một trận mưa rào. Chỉ cần một trận mưa thôi, sáng hôm sau thức dậy đi thăm lúa, thật kỳ diệu, cả đồng lúa trở nên xanh mướt, những nụ đòng đòng tách ra khỏi lá vươn thẳng lên trời cao, để lộ những bông lúa non căng mẫm.
    Người dân quê tôi chắc mẩm: năm nay chắc được mùa to! Trận mưa rào đầu hạ đối với người nông dân quý giá biết nhường nào.
    Nhưng có đợt, khi đồng lúa đang trổ đòng đòng, trời không phù hộ mang mưa kéo dài đến cả tuần. Mưa lâu khiến bà tôi ăn không ngon ngủ không yên... vì mấy sào ruộng sẽ ngập đầy nước.

    Mưa... nước đọng tràn trề. Nước ở mương con tràn vào đồng. Con mương cái ngày thường to là thế, vậy mà cũng không đủ lớn để thoát nước nhanh ra sông. Mưa mãi rồi cũng tạnh.

    Hàng ngày, bà tôi, những người dân quê tôi đứng trên bờ ruộng buồn rầu, ngao ngán nhìn đồng lúa ngập trắng nước. Những ruộng lúa ngâm cả tuần trời trong nước đang thối dần. Một năm thất bát được báo trước. Tiếc của, nhiều người xắn quần, xắn áo dầm mình xuống đồng múc nước đổ đi, và cố chọn những cây lúa còn xanh, nâng niu trong tuyệt vọng. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má gầy gò, khắc khổ của những người nông dân quanh năm vất vả.
    Người lớn khổ sở là thế, ấy vậy mà lũ trẻ con chúng tôi vẫn vui mừng khôn xiết. Những ngày mưa, sau mỗi bữa cơm độn khoai sắn, hôm nào chúng tôi cũng mang rổ, mang dậm ra chặn đầu dòng nước để bắt cá. Chờ một lúc, quãng mười phút, nhấc lên, những con cá rô, cá giếc ngửa cái bụng trăng trắng nhẩy nhót trong rổ. Cả lũ cười hả hê, khoái trá...

    Tiếng chuông điện thoại vang lên làm đứt đoạn dòng hoài niệm. “Anh có bị ướt không?”... Lời hỏi thăm ân cần của người bạn khiến tôi thấy lòng ấm áp... “Cậu về đi chứ, mưa kiểu này thì lâu tạnh lắm”, bà chủ quán vừa sốt ruột cho tôi, vừa ngán ngẩm.

    Tôi lao ra đường, trong nháy mắt quần áo ướt sũng. Lạ thay, cái lạnh biến đi đâu hết, thay vào đó là sự mát mẻ, sáng khoái, có cảm giác những bụi bẩn, nhọc nhằn, toan tính... đã được mưa gột rửa. Lòng lại trắng trong, nguyên sơ như thuở nào; mà chắc không chỉ riêng tôi có cảm giác sảng khoái này. Mưa làm cho người nhẹ nhàng, “sạch sẽ” hơn. Mọi vật xung quanh như mới hơn, đáng yêu hơn. Những con đường đã hết bụi bặm. Những hàng cây được tắm mát. Những ao hồ ăm ắp nước sau mùa khô cạn...

    Trong mưa, lẫn vào dòng người vội vã, hối hả, đẹp nhất, vô tư nhất có lẽ là những cô cậu học trò thủng thẳng cùng chiếc xe đạp thong dong trên đường. Những đôi xăng đan được bỏ

    Trả lờiXóa
  6. Nắng mưa là việc của giời
    Miên man là việc của người...làm thơ!

    Mưa nắng thất thường thế này đang chờ thơ của AT đây!

    Trả lờiXóa
  7. Qua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng về
    Có một thời khóc than mới hiểu đời đá vàng
    (VTA)

    Này..này..đừng bảo với cool là "ta lần mò leo mãi không qua được vách sầu". Cuối tuần thảnh thơi nhé!

    Trả lờiXóa
  8. Mưa là cho chị AT tâm trạng nghia à!

    Em thích nhất đoạn này: "Những giấc mơ vẫn thường tới bởi đêm dài lắm. Nhưng mấy mươi ngàn ngày đêm trong một ngày cũng chả đủ để học khôn ngoan mà làm lại tháng năm. Kungfu ao ước nhất là biết cách "dừng ý nghĩ" cũng vô cùng khó nhọc. Đừng làm mưa bóng mây mà khó phân minh giá buốt, ấm áp. Đừng làm mất. Không chung được tất cả đâu. Mình không thích, không muốn. Không muốn có mưa đâu. Ít nhất là không còn muốn gặp mưa bất chợt giữa đường".

    Trả lờiXóa
  9. "...nhất là không còn muốn gặp mưa bất chợt giữa đường...."

    Hị hị, theo thông tin từ trung tâm khí tình thủy chung, những ngày đầu tháng 6 sẽ có mưa bất thường ở một số nơi, nhiều nhất là khu vực từ Huế vào đến Qui Nhơn...

    Cừng thựng, cửng thựng...

    :))

    Trả lờiXóa
  10. Bây giờ thì làm bộ làm tịch chê mưa bất chợt, chứ cái hồi mới yêu, đi chơi với người yêu, mong mưa bất chợt quá chừng chừng.
    :D

    Trả lờiXóa
  11. Đưa nhau về dưới cơn mưa
    Tháng sau em báo, em chưa... có rầu!

    Ối, sợ bỏ mẹ!

    Hà hà.

    Trả lờiXóa
  12. Mưa rơi trên đầu và nắng trên vai... Kiếp nhân sinh ngại gì mưa nắng, có nắng mưa, người ta mới thấy hết giá trị bình yên của bóng râm .
    Cứ tự nhiên nhi nhiên em nhé!

    Trả lờiXóa
  13. Mưa cứ rơi, người cứ đi và đời vẫn vậy...:))

    Trả lờiXóa
  14. Không tránh được, chỉ né thôi
    Chuyện mưa nắng ấy là Trời thử ta
    Biết rồi nên để thoáng qua
    Hìhì

    Trả lờiXóa
  15. Ngày nay có ok không chị? :D

    Trả lờiXóa
  16. Mưa làm ướt cánh chuồn chuồn rồi na chị. :)

    Trả lờiXóa
  17. Mưa cứ rơi cứ rơi...hồn ai đang chơi vơi!
    Lâu quá rồi hỏng gặp chị! Nhớ!

    Trả lờiXóa