Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

THÌ TIẾP DIỄN, THÌ BẬP BÊNH

Quanh mình nhìn vào cái gì cũng đang bập bênh diễn ra. Con lớn ôn thi nước rút, con nhỏ chạy trường sát nút, việc cơ quan không thể buông lửng, việc cò riêng lập lờ giữ mánh cù cưa... và ba chúng nó cũng đang dở dang cái sự "chạy". Cảnh bập bênh đu quay trong công viên chóng mặt thế nào thì guồng quay dở dang này cũng làm mình hoa mắt không kém. Cứ thế thôi...

Bỗng thấy lệnh nghỉ việc 2 hôm vì phòng bị trưng dụng. Định ngủ vùi, ngủ tự nhiên hoặc vài viên rotunda cho giảm tải ý nghĩ vần vũ trong đầu nhưng lại nhớ ra phải đi lấy chứng minh thư làm lại. Lại xốc dậy mà đi vậy. Hôm trước đã mất công ngồi chầu cả buổi ở 90 Nguyễn Du để làm thủ tục. Kinh khiếp cái cảnh chầu chực hành chính giấy má. Nhưng quá hạn hai năm rồi, giờ đi đâu giơ CMT cũ ra cũng bị soi mói chằm chằm vào mặt như thể mình là tội phạm, rồi được ban ơn giải quyết... Hic. Thì đi làm cho xong để còn buôn tiền, để khỏi phải lấy bằng xe máy đi lái máy bay.

Hôm nay là 1.6 đấy. Con lớn vật vã đi học thêm. Con nhỏ bỏ trường nhớn về lớp tư cho gần nhà, cho tiện vài bữa nữa học thêm chữ cạnh đấy. Có mấy trăm ngàn tiền 1.6 cơ quan cho hai con, mẹ tiêu béng. Sáng nay lẩn thẩn nằm nghĩ mua gì cho con khỏi tủi nhưng thấy con vẫn chả ò e í é đòi gì. Nghĩ mà thương cái thứ tuổi thơ a còng này quá. Làm người lớn thì chán, làm người bé thì khó. Tính mãi chả biết hè năm nay có lúc nào lách độ dăm ngày cho con đi chơi thong thả con ơi!

Nắng lên rừng rực ngoài kia. Mình gần cháy hay gần chảy? Thì thôi, cứ thế đi, thì tiếp diễn đi. Nhìn nắng bập bênh đua với guồng của mình mà loáng choáng. 

Nhớ ra giờ đến chiều còn vài thứ nữa phải làm cho guồng quay đừng trục trặc...


Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

MỘT ĐỨA GIỐNG MÀ KHÁC MÌNH

Cùng  chung gầm trời nhiều khói bụi, lắm bê tông, lương bèo nhèo, công việc bạc nhạc. Cùng chung nguồn gốc học hành. Đôi bạn đẩy đít nhau tiến cả mười mấy năm. Thân đến mức bị soi mói. Soi mói đến mức chán chả buồn chối. Tưởng giống nhau lắm.

Tưởng giống nhau lắm. Thích lên là rủ nhau đi đâu đó ngồi. Ngồi rất yên. Chả cần nói năng hoặc đứa này nói gì cứ nói, đứa kia ngồi cổ vũ bằng sự lặng im cười cười. Quen đến mức nếu cần có ai bên cạnh là lập tức điểm danh nhau đầu tiên. Tưởng hiểu nhau tuốt.

Tưởng hiểu nhau tuốt. Nói năng văng mạng. Từ yếm thế yếu ớt đến tinh vi tinh tướng đều xả ra như xả lũ. Yên lành như thể có thế chứ vạch áo xẻ lưng nữa thì cũng chả sứt mẻ suy suyển gì cái cõi bình yên này. Tự nhiên như hơi thở. Tất nhiên như đương nhiên nó và mình sinh ra trên đời để mà thế.

Tất nhiên như đương nhiên nó và mình sinh ra trên đời để mà thế. Và để mà khi cần nhau thì hoàn toàn bình yên tuyệt đối rằng sẽ được đáp như ý. Nghĩa là như hai mà một.

Để rồi có ngày phát hiện ra như một mà vẫn cứ là hai. Là hai. Vì khác nhau lắm.

Hóa ra nó và mình khác nhau rất nhiều.

Cùng hít thở dưới cái gầm trời này, đầy áp lực và vô vàn bực bội. Mình  mơ khác nó. Cùng mơ về quê để hưởng gì đó yên lành chậm rãi (cái thứ quê của mươi mười lăm, năm mươi năm trước...). Nó toàn mơ vứt mịa nghề củ chuối bây giờ để nuôi cá rô ron, chế máy tuốt lúa, máy thái khoai. Mình mơ trồng rau, muối cà, trồng hoa mang ra phố bán. May là chả đứa nào mơ thả diều với hóng gió đê. Những thứ ấy không ra tiền nuôi miệng, ai mơ... dù có giàu tưởng tượng tới đâu. Tóc khối sợi bạc rồi thì vé về cũng chỉ đến thế là nhiều.

Làm nghề. Nó thiên về số má định lượng. Mình thiên về con chữ, cảm nhận, định tính. Hai nẻo may mà vẫn còn dung hòa trong một lối nghề. Có lần viết thuê chung, nó phang phần số má, mình vẽ vời phần chữ nghĩa. Hợp tay.

Hôm qua nó bảo đọc mãi sách của mình, blog của mình mà cứ mơ mơ hồ hồ con chữ. Nó bảo nó không cảm thụ được chữ nghĩa văn vở, tranh ảnh màu mè. Mình thì chả hiểu gì về tròn  méo số má của nó. Mình chán cái tính âm nặng cảm nhận, muốn được bù bằng tính dương số má tiền bạc. Nó lại rằng toàn số má thì sống đời khô khan lắm. Ôi, kết luận là có thế nào thì cứ thế mà sống. 

Gần đây thân hơn. Thân kiểu không nhìn nhau toàn cảnh mà hình như cận gần chi tiết hơn. Thế là cái khác nó chòi ra. Nhưng lại biết lặng im mà quan sát, mà hiểu. Thú vị. Rồi nhẹ nhõm hóa giải.

Thế cậu với mình khác nhau nhiều hay giống nhau nhiều?

Khác. Khác chứ. Nó là đàn ông. Mình là đàn bà. Chỉ giống nhau ở phần con người, đàn người. Thì cứ thế mà sống. Dễ gì có được bằng kia cái giống trong mênh mông khác biệt cõi này. Chắt chiu... Giữ gìn để còn mãi những giống nhau bắt đầu từ cội nguồn "Tử tế".


ẢO ẢNH RỚT





@ Bạn tôi ở xứ xở xa xôi, 

nơi dòng chảy mây trời cồn cào trong lặng lẽ... 




Không có gì đâu

Giữa mây trời và gió


Chỉ lung linh ảo ảnh tháng ngày đã có

Mặn

Ngọt

Đắng

Cay

Bùi



Đã đến

Đã đi

Đã khóc

Đã cười


Đã giữa vòng tay

Đã vời vợi chảy



Còn lại thói quen đầy giữa hiện thực vơi

Nên ngỡ rỗng đấy thôi

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

LỰA CHỌN UNG THỦ

Hôm nay là một ngày sém xỉu vì lựa chọn - được và không được, trúng và trật, đáng nói và trớt quớt.

1.
Vật vã 4 tiếng qua hai cuộc họp phụ huynh liên quan tới kỳ thi lớp 10 ở trường con gái. Rồi suốt trưa hai vợ chồng lơ mơ ngủ, lơ mơ lo lắng, lơ mơ chọn lựa. 

Hết buổi chiều ngồi viết hồ sơ cho con sau khi quyết định chọn một trường nó sẽ an toàn đậu mà không cần "với" hoặc bấp bênh. Thôi thì... Chọn cửa nào có nhiều đường bước tiếp là hơn.

Cũng thấy nhẹ hẳn gánh nặng lựa chọn. Trước mắt là 5 tuần quyết chiến ôn tập. Nhìn lại mới thấy cố gắng đến lê lết suốt năm qua cũng có tí ti kết quả.

Hình như đây là lần đầu tiên nếm cảm giác lựa chọn ung thủ vì tính quyết định tương lai của con. Bấy lâu chọn lựa cho mình toàn như đùa. 

2.
Ông ngoại lũ trẻ làm một pha choáng váng con cái. Ông không cho lũ con một đường chọn nào hết. Ôi cái sự tự tin kinh hãi của người già còn trí tuệ dồi dào.

Ông về Vinh sáng qua, đi hội thảo gì đó về sử học. Đến nơi là vừa... đau. Thì ra u tuyến tiền liệt lại gây tắc giải. Cấp cứu ở Vinh. Đặt ống sông thông giải.
 
Rồi ông... tự lên tàu ra Hà Nội. 5h sáng về nhà lấy đồ đạc. Không cho bà đánh thức con cái. Tự lên taxi vào Việt - Xô cấp cứu tiếp. Con cháu cả bầy ở Vinh mà ông chơi quả độc hành với bạn ống sông này thì quá là... là...

7h30 sáng các con biết. Nháo nhào và kinh hoàng.

Đêm nay ông vẫn đòi tự ở viện. Không cho đứa nào vào canh.

Mấy tháng qua bà mổ sỏi thận, ông chăm không rời. Giờ ông nằm viện, bà không chăm được, cũng tự tin không cho con chăm. Không cho đứa nào lựa chọn gì hết.

3.
Lúc tối thấy nhà hàng xóm có cò vào mua xe máy cũ. Ông con đi đâm tóe cái mũi xe nên bán vội cho khỏi cáu dai đau diều. Thấy cò điêu quá, nháy bà chủ để em gọi đứa bạn cũng chuyên luộc xe vào mua cho.

Hí hí. Bà chị OK. Ối trời. Mình cả đời không cò, chỉ chuồn. Đứa bạn kêu trời vì cò hớ. 

Thế là mình lựa chọn trớt quớt làm bà chị chọn theo hỏng xôi.

Ngại khiếp. Giờ khấn thầm có đứa nào mau vào rước con xe cho bả nhờ và mình khỏi áy náy.

4.
Chọn đi ngủ hay viết ẻn xả? Lăn tăn mãi cuối cùng cái tay tự rớ bàn phím. Mình không được chọn. Huhu

Giờ mình quyết đi ngủ mà không chờ gặt còm. Cũng phải được lựa cho thoải mái một lần chứ!

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2011

LÝ DO VÀ NÓI DỐI

1.
Từ lâu lắm thiên hạ đã vui vẻ thừa nhận ai cũng có lúc nói dối và lý do lý trấu. Đám đông thừa nhận rồi, giờ ai khoe luôn nói thật là: 1. kẻ nói dối; 2. có vấn đề về đạo đức hoặc tâm lý.

Khỏi bàn về lý do phải nói dối, mình cũng vui vẻ thừa nhận là từng nói dối và mỗi tuần không đếm được số lần nói dối vì đủ mọi lý do. 

Có lúc chợt tự hỏi bản năng gốc của con người ta là nói dối hay nói thật. Và chưa bao giờ nghĩ ra lời đáp.

Duy một điều, mình không nói dối nếu gây hậu quả không hay và vì mình sợ cảm giác bị "lật hàng". Bẽ lắm, dù là lật miếng to hay miếng nhỏ.

2.
Rất chán ngán hoặc hãi hùng khi quan hệ tin nhau tự nhiên như hơi thở bỗng được bù đắp vết nứt nào đó bằng những lý do khó tin, không tin được, tức là những điều nói dối từ nhỏ nhỏ đến to to.

Nỗi buồn điều đó mang tới cứ âm ỉ lớn trong sự câm lặng. Nói gì đây nếu nỗi đau vì mất đi sự chân tình, thân mật, niềm tin vô điều kiện - thứ làm cho quan hệ và cuộc sống thật nhẹ nhõm, thật ấm áp, lại lớn hơn cả nhu cầu làm "ra ngô ra khoai" vì "bị dối". 

Làm ra trắng đen những lý do thì cũng chỉ là việc của lòng sỹ diện chứ vết nứt đau thì có khỏi đâu. Thì im lặng cho khỏi phải giả lả. 

3.
Điều luôn lúng túng là làm gì để vượt qua, bình gốm rạn lại long lanh nước men màu ngọc. 

Nhưng xu hướng cứ vẫn là muốn lặng im trong bảng lảng rỗng, bảng lảng quạnh quẽ.

Buồn thế nhỉ. Chờ đợi thì cũng có thể qua sự, có thể thôi, khó lắm. Bình có thể mịn men lại. Nhưng chờ đợi ấy thật phí phạm thời gian kiếp người quá. Sao cứ phải làm nhau buồn vì những lý do, biện minh.

Rất nhiều khi khao khát mình có thể hững hờ.


Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

GIÁ NHƯ ĐÂU ĐÓ CÓ NGƯỜI ĐỢI TÔI

1.
Đó là tên một cuốn truyện ngắn nước ngoài. Đọc xong, cái mình thích nhất, nhớ lâu nhất là tên cuốn sách. Rồi thấy đây đó, người nọ, người kia đặt tên bài, bung những câu note hay trong lúc trò chuyện cũng dùng đoạn câu này để biểu đạt xúc cảm. 

Tên sách đặt và dịch ra đắt nghĩa quá, chạm thẳng vào bản năng kết mạng của con người ta. 

Ai có thể đứng chơ vơ bên đời mà sống? Chưa nói đến những sẻ chia cơm áo. Sự đơn côi tinh thần cũng đã quá khiếp khủng và tàn phá con người.

2.
Giá như đâu đó có người đợi tôi.

Tuổi kết bạn, tuổi nhơ nhỡ, chớm lớn và lớn mà chưa già dặn... Tuổi ấy bắt đầu một nỗi đơn độc khó gọi thành tên. Cái nỗi cần một người khác, nhiều người khác ngoài mẹ, ngoài gia đình rất trong sáng và trĩu nặng. Có thể bước qua cả tình yêu thương của người thân để "mua" sự "đồng ý sẻ chia" của bạn. Dại dột và làm đau mẹ, đau máu mủ nhưng tuổi khờ nó thế. Lắm khi cái kẻ choai choai ấy không hề biết mình làm tổn thương, thậm chí đánh cắp cuộc sống của người thân thế nào. Ôi cái kẻ choai choai lạc phương hướng, đúng hơn là đang mò mẫm tìm hướng, định vị giá trị giữa biển đời.

Những người chịu trận chờ đợi kẻ choai choai có lớn mà chưa có khôn ấy có chồng, có vợ để khôn ra, chờ nó có con để hiểu lòng mẹ. Thực ra con đường khôn dại ấy còn kéo dài xa tít tắp, xa hơn những cột mốc hôn nhân rất nhiều. Tháng ngày choai choai chỉ mới là sự bắt đầu của ý thức rõ ràng dần về khát khao mang tên "giá như đâu đó có người đợi tôi".

Chủ động tìm đến với thế giới bao la, ấy là một con đường ngắn. Không ngồi chờ bạn tới rủ. Có lần hồi nào đó, mình xin phép mẹ mở cuộc trung thu mời các bạn tới. Không ngờ từ đó con đường mở ra. Từ đó rất ít khi còn phải ám ảnh bởi cảm giác "giá như đâu đó có người đợi tôi".  

Giờ đôi lần thấy ám ảnh đó lộn về khi chứng kiến con gái phải trải qua xúc cảm này.

3.
Hồi Mây cưới xong chừng một tháng, nó nói với vẻ mặt hạnh phúc tràn trề: "Giờ mới biết lúc trước tao cô đơn cỡ nào. Lúc ấy đi không ai ngóng, về không ai chờ. Lúc đi thế nào, lúc về phòng vẫn cứ nguyên vẹn thế. Nghĩ tới về mà nản vì không ai chờ mình". Có chồng, nó có người chờ nó về, sốt ruột vì nó chưa về...

Mình không phải trải qua cảm giác của nó vì mình ở với ba mẹ. Có lúc thấy còn bị "kìm kẹp" mà không hề biết có đứa còn khó sống vì bị thả rông ra đời thế kia.

Nhưng câu nói của nó, dù không là lý do thúc đẩy mình đi lấy chồng, thì hóa ra vẫn ám ảnh mình rất lâu, tới tận bây giờ. Chạm vào tên sách kia, thấy sao mà con người ta cần nhau thế. Cái sự cần mạnh hơn hay sự yêu mạnh hơn? Hạnh phúc của Mây bây giờ, ngoài phần mình hiểu về tính cách vén vun của nó, thì do sự yêu nhiều hơn hay sự ý thức rõ ràng về "cần" nhiều hơn? Có phải ý thức về "cần" rất rõ ràng và tình yêu của vợ chồng nó, mình được chứng kiến từ đầu, đã quyện vào nhau mà bội sinh năng lượng thành ấm áp giờ đây? 

4.
Những người con gái đi lấy chồng rồi mọi việc không suôn sẻ, li hôn. Bản năng đầu tiên, nếu nàng có phúc, là quay đầu về với cội, với nhà mẹ. Những vòng tay mở ra vì xót xa máu mủ.

Nhưng đó chỉ mới là khúc đầu của chặng đời đau đáu đến vô cùng nỗi "giá như đâu đó có người đợi tôi" - một nỗi trống vắng kép. Cảm giác thoát khỏi bất ý trong đời sống chung với người đàn ông nào đó là có thể nhưng nỗi đơn côi, khó sống cũng to đùng như không gian sau vụ nổ big bang. Và không gian nhà mẹ giờ đây không hẳn là không gian ngày con gái trong nỗi chờ đợi ngập tràn ngày con lớn, con xuất giá... Những yêu thương ở đó quá đượm màu xót xa. Trong đáy mắt người thân lẩn khuất nỗi thương xót dễ khiến người đàn bà đơn côi ngỡ là thương hại. Thấm thía "giá như đâu đó có người đợi tôi".

Thương Nàng quá. Nàng đang vật lộn với con đường ấy. Tình yêu máu mủ chưa đủ để nàng dễ dàng hòa vào đoạn đời mới ở không gian cũ. Những người trong không gian cũ cũng mang những cảm nhận thương tổn riêng sau việc của Nàng. Rối bời ứng xử càng rối hơn khi tâm hồn không sáng suốt chi. Đi về đâu? Đọc thấy câu hỏi ấy trong mắt Nàng, trong âm thanh Nàng rỉ rả kể, ào ạt trào... Nào Nàng ơi, cố nào... Đừng nản, đừng nản...

Thương bạn nữa. Hóa ra ở riêng hẳn và với các con cũng chưa đủ để thoát cảm giác "giá như đâu đó có người đợi tôi". Người ấy không chỉ là một đàn ông. Người ấy trước hết vẫn cứ chính là sự đón nhận nhẹ nhàng nhất, không mắc mứu mặc cảm về sự "không giống người ta dù vẫn giống khối thiên hạ thời nay" của số kiếp đàn bà. Nghe thấy trong giọng mẹ bạn nỗi buồn và sự chua xót quá rõ ràng khiến mình còn phải chạnh lòng khi bà đùa đùa thật thật về nỗi "con gái thông minh quá cũng làm khổ bố mẹ, làm đau bố mẹ". Mình hiểu ý bà. Sinh đứa con gái "độc lập tới bứt phá", dẫu nhân gian không nặng nề dòm ngó, miệng lưỡi thì nỗi xót xa của mẹ vẫn rất giống ngàn xưa, không gì thay đổi nổi. Ừ, kể ra nếu xuôi chèo mát mái, đôi vai đàn ông của bạn đời sẽ gánh những nặng nhọc trong nhà chứ không phải để mẹ và người thân ghé sẻ. Yêu thương tràn đầy chứ, nhưng nỗi xót xa làm khó trong lòng chúng ta. Thương quá đàn bà, những đàn bà đứt gánh và đàn bà làm mẹ... Nhớ những gì bạn bày tỏ bằng con chữ, bằng lời nói, thấy một tầng xúc cảm nữa lặn chìm trong đó. Giá như đâu đó có người đợi bạn ta.

5.
Có những lúc mình cũng đơn độc quá thể dù ngay chính lúc ấy vẫn thừa biết không phải thế. Thực ra có vẻ là thời điểm mình cần sự riêng tư tĩnh lặng hơn là những vòng tay nhân gian nắm chặt, xiết chặt dù thấy rất khát khao hơi ấm. Rồi rất nhanh, lại quay về với mạng lưới cuộc đời mình.

Rùng mình nghĩ tới những trái tim người thực sự quá cô độc trên đời. Rất có thể họ không còn cả ý thức về cảm giác "giá như đâu đó có người đợi tôi".

Nhói nỗi khát mong Nàng và Bạn sẽ tới những cân bằng mới, những nhẹ nhõm mới trong cuộc đời.

Thương và cảm thông đến vô tận nỗi đơn côi chiều chiều của cậu nữa cậu ơi. Chúng ta gắn bó thật nhiều. Dù có thế nào xảy ra tớ cũng đồng ý với điều cậu lựa chọn và hiểu cậu rất nhiều. Cả cậu cũng mau vượt qua cảm giác nặng nề vì khát khao "giá như đâu đó có người đợi tôi" nhé. Tớ mong lắm lắm...

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

CHÂM CHÍCH NHÂN NGÀY CỦA MẸ

1.
Bày tỏ tình yêu với mẹ của con anh là hành vi sinh lợi không chỉ cho đời anh mà cả đời con anh. Nó sẽ học được cách yêu vợ nó từ anh. 





2.
Sớm muộn gì anh cũng yêu Mẹ của ai đó. Nếu anh không yêu mẹ của con anh thì anh đang hoặc sắp yêu mẹ của con người khác. 







3.
Anh không liên quan gì đến Ngày Của Mẹ nếu anh không có rốn. Tức là anh không có dấu hiệu gì của con người có Mẹ.



P/S: Vì yêu đàn ông quá nên tôi sinh ra một đàn ông mới tên Quốc An.


Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

NHỮNG TÀ ÁO DÀI...

Trang phục mình thích nhất vẫn luôn là áo dài. Mặc kệ nó không tiện dụng và mình không có bộ sưu tập áo dài nhưng xúc cảm khi mặc nó luôn khiến con người mình trở nên nữ tính trọn vẹn.

Bộ áo dài đầu tiên mặc trong lễ diễu hành dịp Quốc Khánh thời sinh viên sư phạm chính là bộ đồ cưới gấm hoa dâu màu xanh ngọc của mẹ. Thời đó mẹ chít lại chút cho vừa với mình. Mặc nó và ngủ vạ vật một đêm ở điểm tập kết trên đường Thanh niên, ven hồ Tây, cùng lũ bạn. Tiếc cực kỳ là ngủ say, bị chuối đứa nào ăn dở vứt bừa làm dây nhựa lên vạt áo. Mẹ không trách câu nào. Giờ nhớ lại thấy cứ đau lòng khó tả. Sau này mẹ bị "cướp" mất bộ đó vì một bà thím có nhiều điểm tệ. Giận ghê! Không biết có dịp nào để lấy lại cho mẹ không.

Tới nay nhìn lại mình qua tổng cộng năm bộ áo dài. Số còn lại trong tủ là một bộ.

1.
Bộ áo dài đầu tiên là suýt lạnh trắng vẽ hoa dây tím hồng. Khoảng năm 1992, đã đi làm, bạn của ba từ Sài Gòn gửi ra mấy miếng áo dài cho con gái ba. Mình chọn miếng này vì thích dây hoa trầm lắng ấy. Mọi người ở cơ quan chê hơi già nhưng từ trước cả ngày đó mình đã thích những hoa văn kín đáo và màu sắc trầm mặc, riêng tư.  Cổ áo cao 3 cm, đầu cổ vuông. Nhẹ nhõm.

Bộ trắng mềm mại này theo mình đi đám cưới bạn, đi hội thi nữ công, đi hội diễn văn nghệ nhưng kỷ niệm đáng nhớ nhất vẫn là lần mặc nó ở Huế hè 1994. 

Đến tận giờ, mỗi lần nhìn lại ảnh vẫn nhớ nó quá,  nhớ những ngày nguyên đoàn anh chị em họ, dì cháu, cậu cháu sàn sàn tuổi nhau rong ruổi khắp kinh thành. Đêm thì thả hồn hưởng gió biển Thuận An, đánh bài ai thua thì phải ăn ba bốn con mực trứng luộc rổ bự bên chiếu. Chỉ vài năm sau  đó là tan hội. Chị Xuân mất vì tai nạn giao thông ngay trước ngày cưới. Các anh chị và mình lần lượt chui vào lồng có cái tên "xe hoa". Rồi lũ cháu cũng đi học tứ tán. Không bao giờ còn nữa, chỉ 10 ngày đó là vĩnh viễn trong nhớ nhung. Sau này những dâu rể của hội đôi lần hỏi về 10 ngày đó với giọng hơi tò mò, ghen tị khiến càng thấy nhớ vô cùng. 

Nhớ nhất buổi chiều qua cầu Tràng Tiền. Tất cả con gái trong hội đều mặc áo dài trắng, chị Xuân mặc áo dài xanh biển. Ở Huế ngày đó toàn áo dài vải thường, hơi cứng tà. Áo chị Xuân và áo mình bỗng dưng thành lạ và đẹp hơn chút. Không đủ tài xế nên xe nào cũng đèo ba. Đèo ba không dám qua chốt công an. Mình và bé Ny xuống đi bộ từ phía Đông Ba qua phố mới. Áo dài thả tà lộng gió sông Hương. Bỗng dưng hơi ngượng ngùng vì ai cũng nhìn theo. Ny nói áo dì tà bay đẹp quá. Thấy mình là một thoáng mây...

(Chị Xuân áo xanh ngồi cùng mình. Chị Hạnh tóc ngắn, đứng. Bé Ny áo dài trắng đứng. Chị áo xanh đứng không nhớ là ai)
 
2.
Viện Xã hội học năm ấy kỷ niệm tròn 10 tuổi. Mỗi chị em may một bộ áo dài. Theo mốt, mình may bộ suýt lạnh tà nối lượn chữ S, hồng và trắng, vẽ hoa hồng leo, mặc với quần suýt lạnh trắng. Cổ cao 4 phân, đầu cổ tròn. Lúc ấy mốt là cổ cao 5-7 phân nhưng mình không đủ dịu dàng và trang nghiêm để giữ cái cổ được nẹp cứng đờ cao thế nên theo mốt chỉ một đoạn thôi. Hihi.

Giờ vẫn chưa tìm lại được bức ảnh tóc hơi bông xù, đeo bờm, áo dài hồng trắng đứng với ba bốn chị ở hành lang viện.

Bộ này cũng chỉ mặc vài lần đi hội diễn, đám cưới bạn nhưng không nhiều ảnh.

Nó và bộ trắng hiện để ở tủ nhà mẹ.

3.
Bộ thứ ba may cuối 1995 nhân dịp "chống lầy". Lụa đỏ cả bộ, có vệt sao chổi lượn mềm trên tà bằng kim tuyến vàng. Cổ hình như cũng vẫn chỉ 4 phân, lượn tròn đầu cổ. Mặc lễ ăn hỏi.

Sau đó suốt tuần mình mặc nó đi đưa thiếp. Hồi đấy chả ai làm thế nhưng mình thì cứ mặc. Đến các nhà dù đi với chú rể hay tự đi một mình cũng vẫn mặc.

Một vài ánh mắt nào đó, của vài ai đó hơi cháy chút. Mình hiểu nhưng lơ như trong dạ không có vệt ngậm ngùi nào. Biết làm sao. Ngày đó nó thế, biết làm sao.

Và nó đi vào một tự truyện nho nhỏ. Sau này một nhân vật trong truyện đọc và nói rất nhẹ nhẹ "sao viết đúng cảm giác của mình khi đó quá, nhất là về tà áo...".

Cô bạn gái mượn áo đi hội diễn. Nàng để trong giỏ xe tưng tưng thế nào mà rơi mất. Nghe tin, hơi lặng đi vì đó là kỷ niệm không bao giờ lặp lại được. An ủi nàng đừng băn khoăn, đừng đền bù nhưng thực ra là vì có đền gì chăng nữa thì cũng không nên có gì thay thế nó trong lòng mình cả.

4.
Sinh Hà An xong, cần một bộ áo dài để đi hội diễn. Bộ đỏ khi ấy chưa mất nhưng không vừa nữa vì đẫy người ra. 

Tiện mẹ có miếng vải gấm hoa dâu Thái Tuấn, tím hoa xoan nhạt, may cả cây tím theo đúng kiểu áo dài xưa. Vạt chùng, cổ 4 phân tròn đầu, cúc vải kết. Tà hơi hớt gọn để trẻ một chút. Gấm, dù mỏng vẫn không đủ nhẹ để tà bay. Bù lại cách tà thả chùng sóng sánh theo bước chân lại cho thấy mình như con sóng nhỏ lượn đi. 

Không có một bức hình nào với bộ này cả nhưng giờ mỗi lần nghe hoặc hát bài Tiếng hát giữa rừng Pác Bó là lại nhớ nó.

Sau đó cái Bích, bạn thân từ thời sư phạm, mặc vừa nên tặng luôn vì nó còn là giáo viên thì sẽ dùng hết công suất hơn mình. Buồn cười thật, nó tự may thì mặc luôn hỏng nhưng cứ mặc áo mình may thì vừa in. Một vài bộ sau đó của Bích cũng là  đưa mình đi đo cho chắc ăn. 

5.
Sau thời kỳ may áo dài bằng các tấm vải chỉ để may áo dài ấy mình chuyển sang thích may bằng những miếng vải dệt bình thường nhưng có hoa văn mềm mại phù hợp. May vải kiểu này thấy áo dài bớt vẻ "hộp, lễ nghi" dù biết rằng dẫu thế thì áo dài vẫn không phải là thứ có thể mặc thông dụng được. Nhưng những dịp lễ lạt mặc một tấm áo dài hoa đơn giản, thanh thoát thì vẫn thấy mình cởi mở hơn, thoải mái hơn. Có lẽ do tới lúc ấy tính tình và ứng xử của mình cũng đã đi vào giai đoạn tự tin hơn so với thời con gái nên thích  trang phục phù hợp với mình như thế. 

Bộ áo dài thứ năm bằng suýt cát màu đỏ, hoa dây vàng màu tơ tằm rơi từng chùm mảnh dẻ đều trên mặt vải. Hoa đủ để nổi rõ trên ảnh nhưng không thành đóa lớn. Quần phi bóng vàng đồng, tiệp với màu hoa. Cổ cao 3 phân (may quá, mốt đã hạ thấp), viền phi màu quần. Nút vải phi kết kiểu tàu. Tay loe nhẹ.


Bộ này do chị Hạnh, một thành viên của hội Huế năm xưa, ra Hà Nội mở tiệm may cho. Chị không chuyên may áo dài nhưng bộ này quả là hết ý. 

May để đi đám cưới cô út Dế. Sau đó sinh Quốc An, lại không mặc vừa, chuyển cho Bích. May quá, vài năm sau lấy lại dáng, vừa, lấy về đi hội diễn và vẫn ở trong tủ áo đến giờ.

Vẫn còn bức ảnh chụp nó nhân kỷ niệm 20 năm thành lập viện Xã hội học.

6.
Lâu lâu cứ thấy tấm vải hoa, voan nào hợp với may áo dài và hợp ý là mua. Không may cũng mua. Dì Dế được hưởng tấm  voan xanh biển có kẻ loang xéo. Bích được tấm voan hoa tuy líp vàng rực.


Năm ngoái tự dưng thích kiểu áo dài phá cách, vạt ngắn, tay cộc rất tiện để mặc ngày thường, đi chơi. Có tấm voan lụa trắng, hoa văn lượn những vòng rối màu tím sim nhạt. Mê quá nên chộp luôn. Mua nó cũng tình cờ là vào một chiều giờ thành kỷ niệm dẫu một vài góc của kỷ niệm đó đã bị sạt lở trong cõi người ta. 

Mua rồi để đó. Tối mai có một sự kiện liên quan đến chuyện chữ nghĩa hơi bất ngờ với mình. Muốn có một bộ nào đó nhẹ nhõm nhưng trầm lắng để mặc. Thế là mang đi may. Chiều nay hẹn lấy. Hơi hồi hộp. Lần nào may áo dài cũng hồi hộp. Lần này tim xốn nhiều hơn vì mình yêu miếng vải quá. Đã dặn chị thợ may là em không thể mua lại nó được đâu đấy.

Ôi, những tà áo dài, dẫu không thành bộ sưu tập, không bao giờ muốn... nhưng sao mà yêu, mà say nó quá chừng.

Nghĩ đến chuyện hè năm nay tìm vải trắng may bộ đầu tiên cho Hà An. Nó mặc chắc chắn đẹp ngay.