Bài đăng tạp chí Gia Đình Trẻ, bịa đặt 5%.
Con mà cứ làm như ma tuý hay là cờ bạc ấy. Chả nhẽ chỉ vì ba yêu con quá lại mang tiếng “nghiện”.
Các cô bạn trêu là cuối cùng mẹ cũng có thể yên tâm thấy chồng mình biết nghiện một thứ trên đời. Ngày mới cưới, các cô túm năm tụm ba nửa đùa nửa thật rằng phàm là đàn ông dứt khoát phải biết nghiện thứ gì đó không thì con người nhạt nhẽo lắm. Nhưng mà nghiện cờ bạc, ma tuý nên tránh là hơn, nghiện thuốc lá thuốc lào, bia rượu thì tạm xét “uốn nắn” dần. Nghiện đá bóng không dở nhưng nguy cơ quên… vợ cũng cao. Mẹ chột dạ thấy trong những thứ trên chả có gì ba say lắm, và tệ nạn dĩ nhiên là không có rồi. Lúc ấy ba chỉ nghiện … mẹ thôi.
Chứng nghiện ấy trở thành nghiện hai trong một khi mẹ có bầu. Nhưng lúc ấy cứ nghĩ ba yêu cả hai mẹ con cơ, ai dè cán cân yêu mỗi ngày một nghiêng trĩu về con. Ba chăm sóc mẹ chu đáo đến mức các cô các bác ở cơ quan mẹ bầu là ông bố chuẩn nhất mọi thời đại. Từ lần đầu đẻ con gái đến lần sau ra con trai, mỗi lúc ba lại “nghiện” mẹ con mình nặng hơn. Sau này có lúc mẹ đùa tưởng thương vợ bầu bí do mình “gây ra”, hoá là chỉ có yêu vì “đẻ thuê” cho ba.
Ba đi đâu cũng cứ phải nhấc theo con gái hoặc con trai. Nghiện tới mức quên cả phân biệt yêu con trai hơn con gái như người ta vẫn hay nói. Ba đi đâu vắng nhà dăm ngày thì dứt khoát điện thoại về ngày dăm lượt chào con buổi sáng, chúc con ngủ ngon buổi khuya, rủ rỉ xem con có chuyện gì mới ở trường đã đành. Đằng này lắm hôm công việc rõ bận rộn mà đột xuất lên cơn nghiện thì dù buổi trưa mưa gió hay nắng nực cứ là phải về nhìn thấy con ăn, con chơi, con ngủ, ôm một tí, trêu một tẹo rồi mới thoả cơn để đi làm tiếp.
Nghiện đến mức đêm ngủ vắng con còn khó ngủ hơn vắng vợ. Con gái năm tuổi lên nhà bà ngoại chơi, đòi ngủ lại. Ba tần ngần nhưng rồi cũng đồng ý vì nhà bà chứ nhà ai. Thế mà về nhà chỉ chừng hơn tiếng đồng hồ sau, đến giờ đi ngủ, trơ khấc hai vợ chồng lại nghe chừng thiếu vắng quá. Lồng lên bà đón con về. May mà bà không tự ái. Hôm sau mẹ giả vờ than phiền với bà là ba chả lãng mạn tẹo nào, người ta gửi con đi mong tìm lại không gian riêng hâm nóng tình cảm mà ba thì cứ phải có con bên cạnh mới bình yên hạnh phúc. Dĩ nhiên là mẹ hiểu ba chỉ vì yêu mẹ con ta quá, cả nhà như một khối tình yêu mà vắng ai cũng vơi mất hơi ấm. Bà bảo mẹ còn đòi gì nữa, chồng yêu con, ghé một tay chăm con đến “hết” cả phần vợ thế là của hiếm. Đùa ấy mà, dù có lúc mẹ cũng hơi tủi thân. Người ta nhắc các bà mẹ đừng có chỉ biết ôm ấp con để các ông bố cảm giác bị ra rìa. Sao họ không nhắc là mẹ cũng không muốn ba chỉ nhớ con mà quên lâu lâu “nhớ ra có vợ trên đời” nhỉ.
Nhưng nhìn đi nhìn lại mẹ cũng phải công nhận là mẹ chịu “thiệt” một tý mà được ngắm cảnh ba yêu con thì thật bõ công. Cứ tưởng các bà mẹ trời ban cho bản năng giới chăm sóc con cái chu đáo nhất mực nhưng có nhìn nhà ta và những ông bố nghiện con khác mới biết đàn ông lắm khi còn đắm đuối vì con gấp mấy lần.
Nghiện con khéo mà tốn tiền cũng ngang… đánh bạc. Cứ thấy đâu quần áo đẹp là mua về chất đống, mỗi cái con mặc được đôi lần đã cộc hay là bị quên vì có cái mới. Mà ba mua có cái đẹp, cái xấu, chất liệu thì cũng lúc hợp lúc không. Trời nắng, quần soóc, áo đầm bằng vải nilon thì con cứ là rôm sảy tưng bừng. Thế nhưng hễ thấy đồ ưng mắt lại hình dung ngay con đang chạy nhảy tung tăng, đang gọi khoe ông, khoe bà áo đẹp thì lập tức không thể kìm chế cơn nghiện. Bất kể đắt rẻ cũng rút ví trả như bị thôi miên. Mẹ đành cười xoà thôi. Đến giờ, con lớn lại còn mở rộng phạm vi nghiện sang mua đồ chơi với xe ba bánh, xe ô tô điện. Thế thì còn tốn gấp mấy lần mấy ông hàng xóm nghiện bia rượu. Nhưng chỉ cần so sánh với một ông bố khác vì nghiện con mà liên tục nâng đời máy ảnh, tốn cơ man nào là tiền, chỉ để chụp con thật nét mọi nơi mọi lúc thì xem ra những lỗ thủng ngân sách nhà ta còn dễ thương ra phết.
Nghiện con quá lắm nhưng cũng có cái hay, ba sưu tầm la liệt các sách vở, kinh nghiệm về bất kỳ thứ gì liên quan tới con về mày mò thực hành. Từ trị rôm sảy, nấu bột, nấu cháo, hạ sốt, thay răng cho tới… dạy con những kỹ năng sống tối thiểu và nâng cao.
Từ khi có con, tay nghề nấu ăn của ba lên đẳng cấp mới. Bắt đầu là xui mẹ thực hiện những công thức mới “nghe đâu con sẽ đỡ rôm sảy, bớt táo bón, nhanh biết đi, ngủ êm giấc, mọc răng đúng ca…”. Mẹ chậm áp dụng vì bận rộn, lại lo con cứ bị thay thức ăn xoành xoạch sẽ lười ăn, thế là ba tranh thủ những ngày mẹ đi công tác xa, phối hợp tác chiến với bác giúp việc để cho con thay đổi khẩu vị tưng bừng. Riết rồi sau này mẹ đi vắng hoặc về muộn, bác giúp việc nghỉ, ba cũng một mình đạo diễn nhuần nhuyễn các thể loại cơm cháo cho con gái, con trai. Đến một ngày mẹ nấu con … chê. Mẹ chả dại gì mà tủi thân. Riêng vụ này thì ba nổi tiếng càng tốt. Mẹ càng có thời gian lo việc khác.
Rồi ba luyện cho con súc miệng buổi tối, đánh răng buổi sáng. Ba tính chuyện cho con lớn tập cầu lông khoẻ người, tập con nhỏ đi xe ba bánh để cứng cáp chân tay. Rồi nâng cao hơn nữa, ba nghĩ chuyện bày cho con vượt qua các khó khăn trong cuộc sống, các kỹ năng thoát hiểm. Con biết nói bập bẹ là ba tìm cách dạy con nói tên ba mẹ và địa chỉ, điện thoại để phòng khi đi lạc. Ba phối hợp với mẹ để bày cho con gái cách hoà nhập với bè bạn, dạy con trai nói năng lễ phép. Chỉ trừ những việc gì liên quan tế nhị quá tới phát triển giới tính con gái thì mới… tới phần mẹ. Ba làm mẹ nhớ tới một chú có con lớn hơn còn rủ còn cùng chơi trò “thoát khỏi đám cháy” sau khi chú ấy chứng kiến mấy vụ cháy nhà rất thảm thương.
Có biết bao việc mà một bà mẹ bận bịu không thể giúp con nếu không có ông bố quan tâm đến con toàn diện và chi chút như góp từng giọt nắng như thế. Nhất là với những chăm sóc ấy, con trai, con gái đều sẽ mạnh mẽ, tự tin lên vì ba truyền cho ít nhiều “nam tính” cần thiết. Nhờ vậy mẹ hiểu thêm vì sao con gái, con trai khi lớn lên hay xem ba là thần tượng, là “siêu nhân” có thực giữa đời.
Dù mẹ rất tự hào vì có ông chồng mắc “bệnh nghiện con” và mẹ chả buồn lòng gì khi vì thế thỉnh thoảng bị ba “quên”, nhưng mẹ nghĩ có lẽ ba cũng cần tự cảnh giác cơn nghiện để khỏi bị quá đi mà sinh bất lợi.
Có ai sinh con ra mà không yêu con, không xem con là ý nghĩa cuộc đời chứ. Nhưng nếu coi đó là toàn bộ cuộc sống và giá trị, sỹ diện của ba mẹ chỉ gắn liền với thành công của các con thì lại vô hình trung gây một một sức ép với cả ba mẹ và các con. Hậu quả là ba mẹ cũng sẽ như ai đó khó kiềm chế khi con có lỗi, con dại khờ mà xúc phạm con hoặc can thiệp quá sâu vào đời sống của con. Cũng có thể vì nghiện con quá mà cứ có xu hướng chia sẻ toàn bộ tình yêu cho con và hy vọng con đáp lại trọn vẹn rồi sinh ra stress khi con buồn hay kém thân mật với ba mẹ vì điều gì đó. Biết đâu rồi vì xót con, khi con có gì lệch lạc, thay vì chỉ cho con thấy giới hạn có thể chấp nhận và uốn nắn, thì chỉ cuống lên làm nguôi ngoai cơn hờn dỗi của con.
Nói vậy chứ dù sao tật “nghiện con” cũng khiến các ông bố, các chàng trai trở thành mẫu hình đàn ông “mặn mà” và “hấp dẫn” bất kỳ cô gái, bà mẹ và bà ngoại bà nội nào. Ngay từ ngày đầu gặp gỡ mẹ đã xiêu lòng ít nhiều vì ba dịu dàng bế một cô bé con người bạn tới cạnh mẹ để… làm mẫu mà.
Nghiện vợ ít mà " nghiện con" nhiều vậy là number one rùi chị ơi .
Trả lờiXóaThôi chết! Hình như mình cũng nghiện....con! hì hì. Cám ơn bạn giúp mình phát hiện ra điều này.
Trả lờiXóaHmm, chị phải "chấn chỉnh" thôi, đàn ông nghiện ít thế là...hiếm lắm
Trả lờiXóaNghiện 2 trong 1 như Ba bé An thì cũng nên nghiện chứ nhỉ... Không biết sau này ba bé An làm món giò heo đã ngon lành chưa ta, hay vẫn tay ngang như cái đận Mẹ An Thảo đi đập bầu Ba đã làm món giò heo hầm đu đủ nhưng cái giò heo cạo lông chưa sạch hay sao ấy, làm Mẹ An Thảo suýt khóc thét, nuốt không vô :)
Trả lờiXóaÔng bà nghiện cháu rồi, nên La dành phần nghiện ấy cho ông bà. Còn mình nghiện cái khác..
Trả lờiXóaNghiêm gi gỉ gì gi mới sợ chứ nghiện con là ổn rồi. Kể ra cũng hơi tức tức vì vợ bị bỏ ra rìa. Nhưng thôi thà thế còn hơn
Trả lờiXóaHà hà, tớ đọc bên 360 rồi.
Trả lờiXóaTớ ngoài nghiện con, còn nghiện bà hàng xóm nữa. Khổ ghia!
Nhất ông xã nhà AT rồi còn gì! Biết là nghiện thế sao em không sản xuất thêm 2,3 đứa nữa cho bõ công nghiện nhỉ! :D Tuần mới vui nhé!
Trả lờiXóamay, mẹ cháu ko viết vụ ngược lại :)
Trả lờiXóabáo cáo, em nghiện rất nhiều con mà chưa được con nào nghiện, huhu
Mình cho con quấn mình cũng khổ chị ạ, như gđ em không biết mai này như thế nào. Chả lẻ con lớn như thế mà mình cứ cho ngủ chung với bố mẹ. Những đứa trẻ ngay từ nhỏ ngủ chung với ông bà, lớn một chút có phòng riêng có lẽ hay hơn!
Trả lờiXóaĐoạn cuốn chị viết em ok lắm...
Nghiện con thì sanh tiếp đi em àh. Sanh đôi, sanh ba càng tốt.
Trả lờiXóaBài Nghiện này ẩn nick trên GĐT đúng không? Đâu có thấy tên Chuồn kí bên dứơi?
Trả lờiXóaTối ngủ chốt cửa cẩn thận!
Trả lờiXóaHàng xịn, khoe vầy dễ mất lắm đấy nhá...
"phàm là đàn ông dứt khoát phải biết nghiện thứ gì đó không thì con người nhạt nhẽo lắm. Nhưng mà nghiện cờ bạc, ma tuý nên tránh là hơn, nghiện thuốc lá thuốc lào, bia rượu thì tạm xét “uốn nắn” dần. Nghiện đá bóng không dở nhưng nguy cơ quên… vợ cũng cao?
Trả lờiXóaXét ra như thế này, Nghiện cái gì cũng dở, còn mỗi Nghiện con và Nghiện đàn bà thì hay vô cùng , AT nhỉ?:D
Em đang xem em nghiện cái gì cơ, ông ấy nghiện gì ..kệ ông ấy :D
Trả lờiXóaThảo thích entry này ghê, chúc bạn luôn vui, khỏe, hạnh phúc và thành đạt.
Trả lờiXóaMình đang nuôi 1 seri bài nghiện. Càng ngày càng độc hơn. Bà con chờ xem tiếp nhé :)
Trả lờiXóaHay quá, sẵn lòng đây. Cám ơn trước nhá.
Trả lờiXóaNghiện trong sáng lắm! :)
Trả lờiXóaChúc vui vẻ, sức khoẻ hén!
Trả lờiXóaGặp ông bố quên là mình có con và có vợ thì làm thế nào chị AT?
Trả lờiXóaThế mới biết không phải "nghiện" đều hư hỏng và đáng ghét chị nhỉ?
Thảo nào chị AT đi ọp vẫn nhớ đến kẻ nghiện "chưa thấy nhú"! Hú... hú... Hiểu roài... Yêu hai kẻ nghiện này ghê...
Đàn ông "mê" con thường khiến phụ nữ mủi lòng! Tớ thích hình ảnh người đàn ông dắt hoặc bế con đi chơi!
Trả lờiXóa