Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2009

TÌNH và TIỀN kiểu Ù XOẸ

Ta thời bao cấp nặng máu cửa quyền và rơi rớt làm mầm cho thời nay, thậm chí là mầm bự tổ chảng. Tưởng nói thế thì Tây, xứ học và làm theo hiến pháp pháp luật là thứ ngấm vào máu từ mấy trăm đời rồi, thì không cửa quyền kiểu làng xã. Té ra không phải mô. Nếu xỏ lá chút thì sẽ rằng: Tây rắn đầu, Tây bệ vệ cỡ nào vô tới xứ này thì bệnh cửa quyền cũng dính là thường.

Yahoo 360 là một thí dụ ngon lành đó. Nó miễn phí. Nó cuốn hút. Đại diện của công nghệ cao vút. Sản phẩm của nền kinh tế tiên tiến bậc nhất thiên hạ. Riết rồi nó cũng không thoát được thói ông kễnh. Đành rằng có ảnh hưởng từ suy thoái kinh tế gì gì đó... nhưng lối xử sự với người tiêu dùng của các chủ Tây Yahoo 360 quả là khinh miệt. Nói tới cùng, cách thông thường, dân Việt nghĩ rằng đã đồ "phát không","xài ké" thì hay dở khỏi luận, "ăn mày" gạ "xôi gấc" vốn bị coi là không biết thân biết phận.

Ai za, phàm trong giao tiếp thì cám ơn, xin lỗi, chào nhé... là những thông báo tối thiểu để thể hiện mình và sự tôn trọng đối tác, kể cả khi cuộc giao lưu chả đem lại lợi lộc gì, nếu phát... ớn cũng phải rút lui sao cho "đẹp từng mi li mét".

Đằng này, đến kẻ dốt nát nhất về kinh doanh như nhà Chuồn cũng có thể nhận ra chiêu "miễn phí" của Yahoo không gì hơn là thả con săn sắt, bắt con cá sộp. Không chỉ mình Yahoo xài chiêu tung sản phẩm miễn phí cho dùng, tập hợp một cộng đồng lớn người sử dụng, từ đó thu hút các quảng cáo vào và ... lợi nhuận là có thật.

Công chúng đã tới xài phương tiện truyền thông, cá đã cắn câu, đã vào rọ vui vầy, say tít. Ông chủ phương tiện làm ăn được, thua, huề, hỏng. Tình tới một ngày lục đục, riết rồi ly thân. Ai không thích thì đi thôi. Đi đâu thì đi. Ừ, kiện củ khoai à mà cãi.

Những giá theo lối ứng xử thông thường có lời thông báo rõ ràng, tôn trọng khách hàng như trước từng ứng xử với các nhóm sản phẩm khác thì cũng đỡ thấy bẽ bàng và dù thương hiệu toi rồi người tiêu dùng, dù hiện là "ké" vẫn thấy lưu luyến, ấn tượng tốt về "miền đất Yahoo 360" từng rất yêu thương, mặn mà lưu luyến, say đắm khám phá.

Lúc trước mình nghĩ YH 360 là tập đoàn viễn thông lớn, hàng Tây, có tiền lệ ứng xử đàng hoàng, mấy tay "đại diện Đông Nam á" nay mở mồm tuyên ngôn thế này, mai đảo lưỡi thế nọ mà toàn tin vịt thì chỉ là rận cắn xe tăng. Người xài YH 360 bình tĩnh chờ đón thông tin chính thức từ trang YH 360 cộng đồng là hơn. Thế nhưng bữa nay, dù tin do Rận tiếp tục đưa ra dỏm nữa mà YH 360 vẫn im re không phản ứng thì quả là kém tự trọng thương hiệu, cửa quyền và coi thường khách hàng (cũng là tài nguyên của chính YH 360). Nếu tin do Rận đưa ra là thật (kể cũng hơi khó tin lối làm việc sớm nắng chiều mưa, trưa chờ dự báo khác)  thì YH 360 cũng... cửa quyền và quá ít tôn trọng khách.

Buôn cho vui chứ trên đời không có anh Zà vẫn có anh khác. Chắc nói câu này là trúng ý mấy anh tư bản chỉ nhìn thấy lợi nhuận mà quên "nhân quyền" kiểu ta đang "đoán" là YH 360 cũng mới gia nhập băng. YH 360 một khi là mạng xã hội thì vấn đề con người phải đặt lên đầu rồi, chắc họ quên. Ông dẹp quán thì cũng có nhời mời khách ra cửa cho đàng hoàng vui vẻ chứ cứ đùng phát mang máy xúc giải toả hoặc đốt quán phi tang mất tiêu như "đại diện" đang công bố thì "lịch sự nhẩy!". Bà con Việt quen cảnh chịu đựng cơ chế rồi, chả than thở chi mô, ắt tự cứu trước khi Trời cứu. Cộng đồng bầy đàn rồi cũng dắt díu nhau ổn thoả cả. Chỉ có điều nhìn lại kỷ niệm với ông mà thấy kém "hậu" một cách lãng xẹt. 

Trong lĩnh vực sản xuất kinh doanh thời buổi toàn cầu hoá, trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp đang được quảng bá và đề cao ngất ngưởng, góp phần quan trọng để xây dựng và giữ gìn thương hiệu. Thế mà có vụ YH 360 ngộ ghê!

Ta mới cửa quyền chứ Tây xịn mà cũng vậy. Thêm một kinh nghiệm nữa học được từ YH 360.

YH 360 có phải Tây ba lô đâu mà coi thường nó?

YH 360 cũng không phải Tàu khựa đâu mà quen thói nước lớn khinh người?

Thôi. Dẫu sao mình cũng hai năm gá tình với blog 360. Một ngày còn nên nghĩa.  

Chỉ thấy rằng văn hoá kinh doanh "ù xoẹ" của dân ta có sức lây mạnh thật. Trời vào đây cũng nhiễm nói gì Tây Yahoo 360.

Ấy, các cụ nghe thấy lại nhớ thời Tây Lê dương đổ bệnh "tim la" vào xứ ta chửi cho đứa vừa khờ vừa "tự đại dân tộc" ngược đời thì chết!

Ai biết đường nào mà lần nhỉ. Thời buổi công nghệ thông tin mà trùm tư bản thông tin lại có lỗ hổng to thế cơ chứ.

 

(3 total) Post a Comment

Lần này thì em tin YH360 về chầu ông vải thiệt rồi chứ không phải tin rận nữa,đã có mail gởi cho từng account và ở trang home hôm nay có cảnh báo rồi đó thôi,nó làm ăn như thế này thì chấp nhận được.Còn trước giờ mấy thằng đại diện "đu theo mác YH"thôi,phát biểu tào lao phát ghét.

Saturday May 30, 2009 - 08:41am (ICT) Remove Comment

Dù sao Yahoo nó cũng "thông báo hành lang" trước cả năm rằng Yahoo 36o chỉ là bản Beta và nó đã xây dựng Yahoo Plus cũng trên dưới nửa năm nay cho bà con 360 rồi AT ạ. Chỉ phải cái tội là nó không thông báo đến từng người dùng.

Trước đây đã có tin đồn là đến tháng Tư Yahoo sẽ đóng cửa. Đến tháng Tư vẫn không đóng. Nay thì lại có thông báo "có vẻ chính thức này", chẳng còn biết đầu cua tai nheo ra sao nữa.

Có một điều nên lưu ý là: Việt Nam đang ráo riết mua lại Yahoo từ hai năm nay rồi! Việt Nam tìm mọi cách mua lại Yahoo để nhằm kiểm soát blog, ngăn chặn và "tóm gọn" những "em" thông tin theo lề trái! Yahoo vài năm trở lại đây kinh doanh không khá, nghe nói cũng hơi xiêu lòng trước những lời gạ gẫm của phía Việt Nam.

Nhưng dù sao họ cũng đã xây dựng Plus để thế chỗ rồi. Chỉ thương cho "đám blogger" Việt vốn có hơn 90% gắn bó với Yahoo 360 hơn 3 - 4 năm nay bây giờ phải tan đàn lẻ nghé! Híc!

Sunday May 31, 2009 - 07:35am (ICT) Remove Comment

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

Mưa chi lắm rứa Chó?

MƯA và CHÓ

Mưa tí tách dai nhanh nhách. Nể lắm, nể Trời lắm mới giật cái tít này đó chứ thật ra bữa nay thấy mưa dầm dề thế này là rất ghét.

Thế là còn tử tế và lịch sự hơn cái câu "Mưa như... chó!" mà bà chị bán lòng lợn ở chợ Thanh Xuân văng ra kèm theo khuyến mãi nước bọt xuyên tạt cả mưa. Choáng váng vì  vừa quặt vào cổng chợ đã gặp đối thủ nặng ký của Thiên Lôi, ngẩng lên nhìn, bà chị lập tức kịp uốn đôi môi xăm rực rỡ hơn cả... tiết đang bày bán theo một tiết tấu rõ ra là người nói với người: Mua gì cho chị đi em, mưa ế quá. Em chị cụp ô để tỏ lòng kính sợ chị và cười rất cầu tài: Em có thức ăn rồi chị ạ. Không mua gì của chị nhưng câu chửi mưa của chị thì cứ bám lấy trong đầu. Chó mưa thì thế nào nhỉ?

Ghét cái gì thì ví với chó.  Yêu cái gì cũng ví với... chó. Trút như xả đạn vào "chó" rồi lại phang chó ra làm 7+n món đặc sản cầu xả xui. Kiếp chó là kiếp sang trộn hèn. Hùng dũng trộn hèn mọn. Bạn trộn thù. Ấy là do con người định vị nó thôi chứ chó nó chỉ là chó như chính nó có trên đời. Vai trò của nó là đích thực trong cả hệ sinh thái lẫn đời sống xã hội... người. Hôm nay bà chị lại mở rộng phạm vi câu chuyện kiếp chó sang tận lĩnh vực "đối ngoại với Thiên đình".

Mưa thế này thực ra hai món được đưa lên hàng "đệ nhất khoái khẩu" từ quê đến phố đời xưa đời nay là ngô rang bếp củi và thịt chó thui rơm. Bữa nay mới mùng 6, thông thường mùng 10 thị trường thịt chó mới nhộn nhịp. Ấy là thông tin tình cờ biết được nhân dịp cô bạn quý ở xa mới mùng 2 đầu tháng đã nhờ tìm cách đặt 1 con cầy luộc để chuyển tới làm quà cho một tổ chơi thân ái. Lâu rày có thấy phơi trước mắt mới thèm đôi miếng và dù hóng hớt biết được khẩu vị chó Bắc chó Trung khác nhau từ nêm nếm đến chế biến ra sao nhưng tự tay chưa làm bao giờ, cũng chưa bao giờ đủ năng khiếu nếm hết 7 món nói chi cộng "n". Thế nhưng bữa nay đụng bà chị khẩu ngữ bất ngờ làm cứ lan man nghĩ phận "chó" thế kia.

Mưa và Chó. Mưa cũng tội vạ chi mô? Nắng mưa là chuyện của Trời, Yêu đời hay Chửi đời là việc trần gian. Chó lúc cắn lúc ve vẩy. Mưa lúc thuận lúc nghịch. Hôm nay em cũng chả thích mưa vì trở trời làm con em ho cả đêm, sáng ra phải chờ tạnh mới bưng qua lớp trẻ được. Muốn làm vài thứ ngoài phố thì lại mắc mưa. Quần áo chả khô kịp để tối mai mẹ con em cuốn gói đi du lịch tí. Mưa mát tí thì lại oi ẩm tí. Em chả thích nắng to, chả thích mưa dài, em thích râm mát. Em khó chiều ghê.

Em lại chả thích ăn nói "chuẩn mực" từ sáng đến chiều, em sợ chị "thô bạo" nhưng lại khoái chí về cách chị tự do tự tại xả cáu. Thế là em viết entry. Chị chả bao giờ vào blog mà đọc nhỉ. Em cũng chả dại gì ra chợ khoe blog. Hìhì. Đi chợ mua lòng lợn với chơi blog nó cũng xa nhau như Mưa với Chó, thế mà có lúc nó lại gần nhau như lúc này này.

Ừ, cáu thì chị văng ra nhưng chắc cũng chả nghĩ sâu xa gì. Cửa miệng thôi, em nghĩ chi lâu thế nhỉ.

Kết thúc ẻn nhá!

Mưa tạnh rồi. Hay là chị chửi làm trời nể?

 

(5 total) Post a Comment

Em cũng là đứa thuộc loại nắng không ưa,mưa không chịu,ghét gió,kỵ mùi sương ra đường nhảy mũi đây ạ nhưng vì không ăn thịt chó nên thấy mưa không liên tưởng thịt cầy.Thông tin thêm như buôn chuyện ở chợ cho "đỡ ghiền" là chiều tối qua(28/05)CT mưa to ơi là to mà mà em không làm ở đài khí tượng cũng chưa cập nhật được là bao nhiêu ml hihi.

Friday May 29, 2009 - 02:05pm (ICT) Remove Comment

Ướt hết người, thèm thịt chó

Friday May 29, 2009 - 02:06pm (ICT) Remove Comment

Em cũng là đứa thuộc loại nắng không ưa,mưa không chịu,ghét gió,kỵ mùi sương ra đường nhảy mũi đây ạ nhưng vì không ăn thịt chó nên thấy mưa không liên tưởng thịt cầy.Thông tin thêm như buôn chuyện ở chợ cho "đỡ ghiền" là chiều tối qua(28/05)CT mưa to ơi là to mà mà em không làm ở đài khí tượng cũng chưa cập nhật được là bao nhiêu ml hihi.

Friday May 29, 2009 - 02:07pm (ICT) Remove Comment

Khi ghét, người ta mắng nhau "Đồ chó!". Khi yêu, người ta cũng nói yêu, gọi yêu là "Đồ chó [cưng]!"... Cũng là chó cả AT nhỉ, khi thì được dùng/ được ví để mắng, khi thì lại được dùng tuy cũng để mắng nhưng là mắng... yêu!

Saturday May 30, 2009 - 05:53am (ICT) Remove Comment

An Thảo ơi, bạn dời đi đâu thế? Cho biết để còn ghé thăm nhé!

Tuesday June 2, 2009 - 08:34am (PDT) Remove Comment

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2009

MÓNG HỒNG

Vớ vẩn, bài hát ca ngợi hoa hậu ai chả biết là GÓT HỒNG, còn tớ không nhầm đâu, tớ viết bài MÓNG HỒNG đấy.

Bữa nay là ngày Giết sâu bọ. Tết Đoan Ngọ í mà. Nghe bảo Tết này làm gì thì làm, ý nghĩa hàng đầu vẫn là bảo vệ sức khoẻ. Các tục lệ như ăn quả chua, chát, rượu nếp cái, bôi vôi rốn, hái lá thuốc, đeo bùa trừ tà các rau củ có tinh dầu... thảy đều để phòng bệnh, nhất là phòng cho trẻ em. Vì là tập tục dân gian, những hành vi đó vừa mang màu sắc y học truyền thống, vừa phảng phất nét tín ngưỡng tâm linh. Nhìn từ định nghĩa Sức khoẻ của Tổ chức y tế thế giới thì quá ổn. Những tập tục đó góp phần bảo vệ và nâng cao cả sức khoẻ thể chất lẫn sức khoẻ tinh thần.

Ngoài mấy vụ ăn trái cây, say rượu nếp, tắm sớm... thì trẻ con khoái nhất là nhuộm móng. Nếu tục ăn trầu là để đỏ môi và trừ sơn lam chướng khí, thì tục nhuộm móng tay, móng chân bằng thảo mộc (lá móng) để trừ tà ma và để làm đẹp.

Ngay trong tập tục này người Việt cũng thể hiện một tư duy phát triển bền vững. Làm đẹp, bên cạnh ý nghĩa văn hoá, ý nghĩa tâm linh,  cũng còn phải phù hợp với mục đích bảo vệ sức khoẻ, thích nghi với môi trường tự nhiên, bằng sản phẩm tự nhiên.

Hồi còn bé xíu, thời bao cấp, một sớm mai vừa mở mắt, mẹ đưa ngay cho mấy quả mận bảo ăn. Chà, bữa ấy mẹ thoáng đột xuất. Bình thường vụ rửa mặt đánh răng khi còn ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở với lũ trẻ là rất cực nhọc. Hoá ra mẹ tin rằng dậy là phải đánh tập kích lũ sâu bọ giun sán ngay chứ mình cựa quậy, hoạt động nhiều hay mùi thuốc đánh răng làm nó tỉnh táo quá lại khó ra. Lần đầu tiên biết đến Tết Đoan Ngọ đấy. Thời khốn khó, chỉ thế thôi, chả có rượu nếp. Chuyện nhuộm móng nghe như cổ tích trên mây cho trẻ con phát thèm chứ làm gì có thật.

Mẹ kể rằng khi mẹ còn nhỏ, cứ đến đêm trước Tết Đoan Ngọ, bà cố lại xin nắm lá móng bên vườn hàng xóm để nhuộm tay xinh cho khắp lũ trẻ trai trẻ gái trong nhà. Mấy năm nhà hàng xóm chặt cây mất rồi thì phải mua ở chợ. Lá móng xinh xinh, dáng thuôn dài hứa hẹn móng tay con trẻ sẽ óng nuột như dấu hiệu của tài hoa khéo léo. Con gái thì hớn hở là dĩ nhiên vì bản năng làm đẹp, con trai mà phụng phịu sẽ được dỗ ngọt là nhuộm móng đi để mai tay hồng ăn mận, ăn rượu nếp mới ngon. Ấy chà, đánh trúng vào tâm lý ham hơi men của đàn ông tương lai nhé.

Lá móng giã nát mịn ra. Bà cố nhúm phủ đầy đầu móng bé xíu của cháu. Sợi rơm mùa mới quấn giữ mẩu lá mướp hay lá sen non bọc đầu ngón. Giá có dây chun vòng với băng dính chặt như bây giờ thì lũ trẻ sẽ tha hồ say giấc mơ về móng hồng chứ không thấp thỏm sợ bung dây, tuột lá. Có năm mẹ thức cả đêm vì thói trẻ con hồi hộp. Bà cố dỗ đứa nào ngủ ngoan móng mới ăn màu chứ cứ ngọ ngoạy thức với mở trộm xem thì sẽ ... trắng tinh thôi. Đẹp và thiêng liêng tin cẩn, những giá trị lung linh hoà quyện khiến con gái mẹ không được nhuộm móng thì cũng phải thức  vì thèm chết đi được. Thèm cả mận lẫn móng xinh của một sớm mai thơ dại khát khao thánh thiện tâm hồn và mượt mà nữ tính.  

Mẹ bảo cứ chăm rửa tay cho móng trắng hồng là xinh nhất rồi. Rửa... suýt mòn móng. Sau này mỗi lần rửa tay, già rồi vẫn thích dốc xuôi hai bàn tay cho những giọt nước lóng lánh đầu ngón như... móng dài của mấy cô thanh nữ. Thèm lắm nhưng trường lớp kỷ luật nghiêm khắc, đứa nào xoè tay trước khi vào lớp mà bẩn thì ăn đòn thước kẻ hoặc úp mặt góc lớp ngay, kể cả là cắt móng hoặc rửa tay lập tức rồi vẫn cứ phạt cho nhớ. Bữa nào nghỉ học, cứ thích bôi móng bằng...bút dạ đấy. Dù bút dạ, thuốc đỏ hay mực đỏ thì cũng rửa hết hơi mới sạch để đi học. Nghịch dại, tội danh là thế chứ mấy khi được xem xét giảm trừ là bởi nó ham làm điệu. Người lớn ơi, em mong sao ngày nào cũng là Tết Giết sâu bọ để tha hồ mà làm điệu cơ.

Thời mới, sơn móng tay, móng chân đủ thể loại mầu. Thích bôi lúc nào thì bôi, bất chấp Xuân Hạ Thu Đông. Nghe mấy tờ tạp chí Thời trang bẩu đó là "di sản" văn hoá Đoan Ngọ cũng nên. Dưng mà có bổ tý sức khoẻ tinh thần kiểu ám thị cho tự tin chứ còn nghe khối pha sức khoẻ thể chất thiệt hại vì sơn dởm làm nhiễm chì ăn móng sần sùi. Mấy kẻ rón rén thì chỉ bôi nước bóng phớt tí hồng lơ mơ, chắc định giả vờ mới rửa sạch tay.

Mà nữa, tục lệ là chỉ nhuộm móng cho có màu hồng và trừ lại ngón trỏ - ngón chỉ thiên. Đằng này mốt thời trang không những sơn màu, vẽ hoa xanh đỏ tím vàng trắng đen nâu nâu đủ các ngón mà còn nối cả móng giả nữa cơ. Trẻ con xưa nhuộm móng để trừ tà quấy nhiễu sức khoẻ còn nể ông trời. Người nay tiện sơn, tiện nước xoá, bôi tùm lum chỉ vì nghĩ là... đẹp, độc, sành điệu. Miễn phê phán. Rất nhiều tập tục ngày lễ đã lan toả vào ngày thường rồi chứ, dù khi ấy có thể ý nghĩa tâm linh gốc của nó phôi phai hoặc biến đổi dần đi vì những nhu cầu nào đó. 

Kế hoạch sáng nay là dậy sớm tắm, rửa tay mẹ, tay con xinh vào và ăn mận hậu. Nước mận dây ra móng tay cũng giống màu sơn Dulnhil lắm đấy. Mai mua cả rượu nếp cẩm. Nước rượu cũng đỏ thắm. Thế là vừa móng tay hồng xinh lại còn đỏ lấy hên. Hà Nội chả mua được lá móng để nhuộm thử. Giá nhớ ra sớm có phải đặt cô hàng lá thì hay biết mấy. Mà đặt hẳn cây trồng cho chắc ăn chứ đặt mỗi lá thì năm sau lại cuống lên tìm mất. Bao giờ cho đến mùa sau.  Học người xưa chắt chiu trồng cây lá móng, cây mận, cấy nếp để tự tay chuẩn bị nguyên liệu làm lễ vật thiêng liêng nào bà con ơi.

Cây lá móng là loài thực vật khá quen thuộc ở miền nhiệt đới. Nó còn có công dụng làm bóng mượt tóc nữa. Thói quen dùng nó để làm đẹp không chỉ có ở ta với tàu mà dân Ấn Độ mới là vô địch về nghệ thuật dùng màu cây lá móng để trang điểm, nhất là trang điểm cô dâu. Màu chủ của lá móng là đỏ hồng nhưng họ còn pha phách các màu tự nhiên khác thế nào mà ra lắm gam ghê, lại thấy bảo bền màu cả tháng cơ. Các hiệu thẩm mỹ, beauty salon nhà mình mà học được bí kíp này thì chưa chừng mốt làm đẹp lại được nắn dòng sang đúng theo xu hướng hoà nhập với thiên nhiên, an toàn cho sức khoẻ.

 

(6 total) Post a Comment

Thế ngón nì xé cái tem dán móng...

Wednesday May 27, 2009 - 11:00pm (ICT) Remove Comment

Em khoái món rượu nếp diệt sâu bọ lắm...
Ngày mai tết Đoan Ngọc roài ạ?

Wednesday May 27, 2009 - 11:06pm (ICT) Remove Comment

iêm thích cái tết này lắm, đc en hoa quả ngấy ngây, roài trèo cây...

Thursday May 28, 2009 - 12:02am (ICT) Remove Comment

Lấy nước mận sơm vào móng tay kiểu gì cũng đỏ

Thursday May 28, 2009 - 03:35pm (ICT) Remove Comment

Mỗi vùng miền,mỗi thời tập tục mỗi khác em không biết gì đọc còn thích mê tơi nói gì là người Tràng An.

Thursday May 28, 2009 - 03:53pm (ICT) Remove Comment

Hehe ...còm cả hai bên .Bên kia lỗi thì chạy sang bên này ,bên này lỗi thì chay sang bên kia . Tính kiểu chắc ăn như trồng cây móng của chị AT này .

Thursday May 28, 2009 - 10:21pm (EDT) Remove Comment

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2009

Vịnh chữ MƯỚP

MƯỚP

Mướp quả ngọt canh trưa hè

Mướp mèo đuổi chuột khỏi chê nghề sành

Mướp vú là bởi con anh

Mướp túi tiền cạn ví đành vứt đi

Mướp này mướp nọ vân vi

Tung lên bò nóc cười khì cho vui

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2009

CÔ AN THẢO BA PHẢI

Sau 5 năm học đàn và say mê âm nhạc, bé Tin 10 tuổi  - con gái mẹ Lưu Hương chợt thông báo: “Có chuyện này con nói mẹ đừng buồn nhé, con không muốn học đàn nữa đâu!”. Mẹ Tin đồng ý vì hiểu con đã lớn, ép là không thể, nhưng mẹ tiếc vì nếu con không đánh mất tình yêu với âm nhạc, con sẽ có một phương tiện kỳ diệu để hưởng thụ cuộc đời và một lối giải thoát hữu hiệu khi gặp bất ý trong bao la kiếp sống này. 

Cô AT chợt thấy mình trong câu chuyện ấy. Nhân comment cho entry của mẹ Lưu Hương, cô tự liên hệ với câu chuyện của mình và nghĩ rằng còn nhiều bậc phụ huynh cũng từng, đang và sẽ rơi vào câu chuyện tương tự.

Bà con góp ý với mẹ con Tin và mẹ con nhà Hà An nhé.

Điều mẹ tiếc đúng lắm. Điều Tin muốn cũng... đúng luôn. Cô AT ba phải dễ sợ nhưng cô AT không sợ ba phải vì biết rằng trên đời này mỗi người có cái phải riêng khi họ tìm cách thưởng thức cuộc sống của mình. Thế thì có vô vàn phải, cô AT cũng có tới chừng dăm chục cái phải từ khi cô bé hơn Tin đến giờ.

Có rất nhiều cái mẹ cô AT nghĩ là tiếc quá, đáng ra... Nhưng dòng đời đưa đẩy cô AT kiểu gì đó mà hiện nay cô AT làm một nghề thời xưa mẹ cô chả bao giờ nghĩ rằng có trên đời. Cô đang giải trí bằng vài thứ mà mẹ cô cũng không ngờ nó có. Rồi dù mẹ cô rất ái ngại việc con gái viết lách sẽ vận vào đời nó, dở nhiều hơn hay... nhưng cô lại thấy có thể tự giải phóng mình, tự giải stress tốt nhất là khi tập trung viết về điều gì đấy.

Cô ấy cũng từng rất ham mê vẽ, làm đồ thủ công mỹ nghệ. Đến mức mẹ của cô nghĩ rằng có lẽ cô đi theo nghề ấy là tuyệt nhất dù nó khó đem lại địa vị cao gì hay sự ổn định đời sống kinh tế. Nhưng một ngày nào đó chả còn nhớ vì sao cô chán những thứ đó đến thế và bỏ. Hình như mẹ cô cũng tiếc một hướng đi đáng nhẽ phù hợp lắm với sức khoẻ, khả năng của con gái.

Đến giờ, cuộc sống của cô ấy đầy rẫy những điều bất ngờ. Có thể có lúc cô tiếc vì đã không nghe lời mẹ. Cũng có lúc cô lại thấy thú vị vì những tình cờ đem lại trong cuộc đời không quá tệ. Bên cạnh nghề nghiệp, cô có thú viết lách vui vẻ, vẫn mơ ước đến ngày về hưu, rảnh hơn sẽ làm thủ công mỹ nghệ... Cô AT cứ nghĩ chả có cái gì đã từng trải qua, đã từng “biết cách” lại phí phạm cả.

Mẹ đúng và con "đúng". Cô AT đọc thấy trong entry mẹ viết về Tin điều mà ngày xưa chắc mẹ cô AT cũng nghĩ và hiện cô AT cũng nghĩ về Hà An.

Có lẽ tất cả còn thay đổi nhiều lắm, kể cả niềm vui khám phá, ước mơ nghề nghiệp. Mẹ có những khát vọng muốn con vươn tơí nhưng đúng là con đang lớn lên, nếu con tự lập hơn trong suy nghĩ như Tin đang lớn thì mẹ cũng...lúng túng vì phải hoàn thiện giáo trình làm mẹ của mình chứ sao. Khó và đau cả đầu, đôi khi lạc bước và sai phương pháp trầm trọng cũng là điều dễ xảy ra. Cô AT nếm mùi những thứ đó rồi ấy. Hì.

Cuối cùng cô đành chấp nhận có lẽ giảm các kỳ vọng của mình thôi, chấp nhận con và mẹ chỉ chung nhau ở những giá trị đạo đức, những yêu cầu nào đó không thể "nhân nhượng" về học tập, vui chơi, quan hệ xã hội... để cả mẹ và con không mất nhau.

Khó ơi là khó.

May có entry này và câu chuyện của mẹ con nhà Tin để cô kiếm đồng minh.

------

Hương ạ. Có lẽ điều chúng ta vẫn biết là dây diều lỏng để nó bay cao là thượng sách, nhưng sự lo lắng và xót xa về con luôn khiến chúng mình và vô số bố mẹ khác chung tâm sự như entry của cậu.

Liên hiệp hội các bậc làm bố mẹ lũ choai choai hãy đoàn kết lại để vượt qua.

Hìhì.

(8 total) Post a Comment

Em chia sẻ kinh nghiệm làn con của em nhé!

KỲ VỌNG.

Em sợ từ này xiết bao!:-(

Mãi đến bây giờ em vẫn còn ray rứt vì mình không đạt được kỳ vọng của Bố Mẹ.

Bố luôn hướng em vào hình tượng những nữ nguyên thủ quốc gia để động viên em biết cứng rắn trong cuộc sống!

Bố bảo em khi có hội họp, phát biểu trước đám đông, cứ mặc đồ vét, đừng mặc áo dài, nó làm mình yếu đi!

Là lớp trưởng liên tục nhiều năm, mỗi khi em tham gia hội đoàn được tuyển chọn đi thi HS giỏi này nọ, Bố Mẹ tự hào và vui lắm!

Có lần Bố thở dài khi em quen một người lúc xưa! Bố vẫn mong em có được một đầu tàu thật tốt!

Mẹ thì khác, Mẹ chiều theo ước muốn của em, học gì Mẹ cũng chiều. Em thích học đàn ghita, mẹ dẫn đến tận nơi gửi Thầy. Em học được nhưng cũng chóng chán!

Mẹ muốn có một đứa con theo nghề kinh doanh, em lập công ty KD xong rồi ...bỏ cuộc khi gặp trở ngại!

Nói chung, lúc em còn bé em cố uốn mình theo những kỳ vọng của Bố Mẹ và lấy điều đó làm niềm vui, niền hạnh phúc, nhưng chẳng mấy lúc em thấy mình ... hụt hơi! Em đuối dần và ... nổi loạn! Chống lại "bản thân", mãi mãi khi có tuổi em mới dần dần thuần bớt và cũng bớt bị áp lực vì kỳ vọng của Bố Mẹ.

Em đã làm hòa với chính bản thân, thanh thản hơn một chút, dù thi thoảng em ước mình có nhiều khả năng để thực hiện hoàn tất những kỳ vọng của Bố Mẹ!

Dẫu sao chúng ta cũng chỉ có DUY NHẤT MỘT BỐ MẸ trên đời!

Sunday May 24, 2009 - 04:30pm (ICT) Remove Comment

Đã tính còm cho chị ngăn ngắn thôi, rằng cho em cùng đoàn kết với, dù Bin của em chưa đầy 5 tuổi, nhưng đọc còm của TKO xong thấy đồng cảm lạ, muốn viết dài dòng hơn.
Em hy vọng sau này sẽ rút được kinh nghiệm để những mong muốn của em khiến con cố gắng hơn mà không trở thành áp lực vô hình cho con. Làm cha làm mẹ thật khó chị nhỉ.

Sunday May 24, 2009 - 05:06pm (ICT) Remove Comment

Em thì luôn là đứa nổi loạn và chẳng bao giờ là kỳ vọng của bố mẹ cả thành ra em chẳng bị cái áp lực nào cả. Em chỉ có mỗi cái áp lực là bị nghe quá nhiều những cái mà những người khác trong nhà chẳng phải nghe. Hihihi. Nhưng mãi rồi cũng quen. Nói chung đó là những điều khó nói và bố mẹ nào cũng mắc phải ngày cả bản thân em nếu có con thì có thể vẫn mắc phải những điều đó có điều nó sẽ thể hiện ở cách khác và hình thức khác.

Sunday May 24, 2009 - 07:48pm (ICT) Remove Comment

Em tìm thấy một góc nhỏ bình yên mà mình ao ước bấy lâu nay khi đọc blog của chị và Việt phố cổ. Nếu có con gái, em sẽ đặt tên nó là An Thảo, để con gái em sẽ có 1 tâm hồn trong trẻo và mát lành, giống như chị, để tất cả những người xung quanh đều cảm thấy bình yên và hạnh phúc như thế :)

Sunday May 24, 2009 - 08:22pm (ICT) Remove Comment

Bố mẹ em thì luôn tạo cho con cái một không gian sống khá thoáng đãng để bọn em tha hồ vùng vẫy nhưng cũng có nhiều thứ em cảm thấy minh muốn mà vẫn không làm được, ví dụ em rất yêu âm nhạc, rất thích nhảy múa, nhưng hồi xưa gia đình không có điều kiện nên đành chịu rút bớt tý ham muốn lại. Nhưng sau này em lại gửi gắm mơ ước của mình vào con cái, muốn chúng nó học đàn hay nhảy múa, dù chỉ là học cho biết cũng được, chả biết có phải là kỳ vọng quá đáng không nữa.

Sunday May 24, 2009 - 07:16pm (MSD) Remove Comment

Chị ơi em muợn tâm sự của một bạn trẻ để còm cho entry này nha!

Khi tôi lớn lên trong vòng tay âu yếm của cha mẹ, xuất sắc đã trở thành tập quán của tôi. Cha mẹ không thể chấp nhận được sự tầm thường, do vậy mà tôi buộc phải đi vào trong chiếc lồng kín. Cha mẹ sắp đặt sẵn thế giới cho tôi, không dành cho tôi một chút khoảnh trống nào. Cha nói, con nhất định là giỏi nhất. Thế nhưng cha đâu biết rằng, tôi đâu có muốn mình giỏi nhất, tôi không muốn luẩn quẩn trong kho toán Olympic, cũng không muốn bay vờn trong đống chữ cái chồng chất. Tôi chỉ muốn, chỉ muốn có một khe hở, cấu trúc nên thế giới của riêng tôi; Tôi chỉ muốn, chỉ muốn có một khoảnh trống, để tôi tự tô vẽ lên đó.

Hồi sắp tốt nghiệp cấp hai, giáo viên chủ nhiệm tặng cho tôi một câu: "Hãy làm nên bản thân mình!" Không ai biết được rằng, trong đêm trường tối mịt, tôi thường khát khao ôn lại câu nói hằng ấp ủ trong lòng. Tôi cũng khát khao cha mẹ dành cho tôi một chút khoảnh trống, để tôi chắp cánh bay xa. Thế nhưng, cha mẹ thường khuyên tôi phải ngoan ngoãn, và yêu cầu tôi phải ngoan ngoãn, yêu cầu tôi phải trở thành xuất sắc nhất. Tôi từng thử cưỡng lại cha mẹ, song sự rắn rỏi của tôi thường bị những lời âu yếm mềm mại của cha mẹ làm cho hoà tan. Thế là, tôi vùi đầu vào sách vở, dùi mài kinh sử, buộc mình làm những việc mà mình không có hứng thú chút nào.

Tôi tưởng mình đã trở nên đờ đẫn, không còn biết cưỡng lại cha mẹ nữa. Thế nhưng khi nhìn thấy dòng chữ "Hãy dành cho mình một chút khoảnh không" bằng bút chì, thì thành lũy trong trái tim tôi liền bị đổ vỡ, đây chính là dòng chữ muôn ngàn lần xuất hiện trong lòng tôi. Giây phút này, tôi chỉ muốn lớn tiếng rằng: "Cha mẹ kính yêu của con, hãy dành cho con một chút khoảnh trống."

Biết bao học sinh phấn đấu gian khổ trong đêm tối.Rất có thể các bạn học sinh lớp 12 còn có chút mơ hồ, thế nhưng tình cảnh của những bạn buộc phải học lại đã bị núi sách làm cho ngạt thở. Cha mẹ yêu cầu tôi học lại, tôi lặng lẽ gật đầu. Cha mẹ liền nhét đầy sách vở vào trong căn phòng nhỏ của tôi, rồi sắp xếp lịch thời gian cho tôi, khiến tôi ngay cả khoảnh khắc để ngó ra ngoài cửa sổ cũng không có, hai mảnh kính cận của tôi không ngừng tăng thêm độ dày. Tôi cảm thấy mình như bị nhốt trong căn nhà bằng đá kín mít không có khe hở, ngoài ôn tập làm bài tập ra, không còn sự lựa chọn gì cả. Đó là quãng thời gian mà đến nay nghĩ lại vẫn cảm thấy chua xót, từ nhỏ đến lớn, tôi phải nghe lời cha mẹ. Cho dù tôi hoàn toàn không cần phải học lại một năm nữa, hoàn toàn có thể lựa chọn ngôi trường đại học hạng thứ, song tôi vẫn buộc phải đầu hàng trước đôi mắt thiết tha của cha mẹ.

Tôi chỉ cần một khe hở nhỏ, để tôi có thể chạm tay với tuổi xuân của mình. Có người nói, tuổi xuân chính là những giọt thương cảm rực rỡ.Thế nhưng, tôi đâu có rực rỡ, mà cũng không có thương cảm, chỉ có nỗi niềm đau xót,nỗi đau đã bị sắp đặt suốt 18 năm ròng.


Cha mẹ của con ơi, tuy cha mẹ không nghe thấy tiếng lòng của con, song con vẫn phải nói. Hãy dành cho con một chút khoảnh trống, hãy để cho con lựa chọn con đường mà mình muốn đi. Con biết cha mẹ yêu thương con, thế nhưng tình thương yêu đó không nên là sợi giây vô hình trói buộc con lại.

Hãy dành cho con một khe hở,hãy để cho con một chút khoảnh trống. Con không phải chạy trốn ",mà con chỉ muốn làm chính bản thân mình!

Monday May 25, 2009 - 09:11am (ICT) Remove Comment

Mẹ cô AT không ngờ cô có cái thú vui tao nhã, sành điệu thế này. Cứ nhìn cô AT mà học.

Monday May 25, 2009 - 09:19am (ICT) Remove Comment

Ui, thành diễn đàn rồi nè!Hi...hi...

Monday May 25, 2009 - 10:04am (ICT) Remove Comment