Thứ Tư, 29 tháng 4, 2009

KHÔNG NGẠC NHIÊN

Cứ loanh quanh trong đầu câu "hoa thì thường héo, cỏ thường tươi". Mất đi cảm xúc ngạc nhiên. Mất rồi. Những năm gần đây chỉ còn nghĩ rằng những thái cực của lòng người, của đạo đức làm người là vô giới hạn.

Có lẽ mình bàng quan trước những gì đến. Có lẽ mình đã quen với tư tưởng không thể hành động đánh bạc kiểu đặt toàn bộ hy vọng, tiền bạc và bất cứ điều gì vào một cửa duy nhất. Vận may hay vận rủi không chỉ liên quan tới riêng mình mà còn tới con cái, gia đình, người thân và rất nhiều những chủ thể khác gần gũi.  Điều đó không có nghĩa mình sống nửa vời, sống mà cứ phòng thủ. Đơn giản là không nên để niềm tin bị vỡ đi chỉ vì những gì tráo trở không thể lường trước từ đâu đó. Không có gì để ngạc nhiên cả. Tin rằng đời không bao giờ là ngõ cụt.  Chỉ cần còn ta, còn tình người thì còn đường đi tới. Mục đích càng rõ ràng, càng đơn giản càng tốt. Chuẩn bị mọi phương án thích ứng. Luôn là thế. Mất bao nhiêu năm tháng để hiểu điều đó.

Vui không vui quá, buồn không gẫy gục. Lắm lúc không khỏi suy tư rằng như vậy là ta chín chắn, trưởng thành hay ta đang mòn đi, vô cảm dần đi. Sống cũng dễ chịu hơn, bớt căng thẳng vì những bất ngờ. Sống cũng đơn giản hơn và dễ hiểu hơn. Không đánh mất đi điều mình xem là giá trị, cũng không thành cực đoan vì bảo vệ chúng. Chả dễ dàng gì nhưng lại nhẹ nhàng hơn. Khi mình nghĩ như vậy tự nhiên thanh thản hơn và lạ thật: hiệu quả hơn.

Không ngạc nhiên về tốc độ xoay của những mặt lá. Đứng và quan sát, hiểu ra nhiều điều. Chỉ còn nỗi xót xa vì HOA cứ bị những cuồng phong tàn phá. HOA không đáng bị thế. Mong sao HOA ở hiền thì sẽ gặp lành. Đường chúng ta đi có lẽ cứ gai góc và ổ gà, ổ trâu thế đấy. Nói gì cùng HOA được đây? Mong kiếp nạn này HOA sẽ vượt qua. HOA đã qua gần một đời người. HOA không còn lạ lẫm gì những lật qua lật lại ấy nên tin rằng HOA sẽ chả vì thế mà suy sụp. Chỉ tiếc thôi, chỉ xót cho HOA. Một trái tim xứng đáng với chữ NGƯỜI viết HOA đến thế thì sẽ hưởng phúc lành! Tin vĩnh viễn là vậy. Chắc chắn mình không cần lo việc đặt niềm tin ấy là khờ khạo và sẽ hụt hẫng. Em vĩnh viễn tin điều đó anh ạ! Mong anh đọc được những dòng này như có lần anh nói với em đôi lúc cần thư giãn anh có vào đọc blog em.

Không cần tới 300 năm để biết một lời đáp như cụ Nguyễn Du hy vọng đâu. Ngay lúc này vàng và đá là những vật thể, những giá trị khác biệt rõ ràng mà. Có thể hôm nay anh buồn, nhiều người buồn. Buồn lắm. Nhưng chỉ là thời khắc mà thôi.  Tiếc. Nhưng anh sẽ bình yên. Thế tự tại ấy em tin rằng bậc hiền nhân như anh vốn đã đạt được lâu rồi.

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

SAU 20 NĂM

 

Số lạ hoắc, trót rút ra khỏi túi rồi thì nghe, dù đang veo véo xé gió trên xe máy.

- Á lồ. Biết ai không?

- Đạt hả.

- Giỏi thế?

- Đây không giỏi thì ai giỏi!

Nó mà biết mình đã được trưởng ban liên lạc mật báo có nó ra chơi ngay lúc nãy thì ...

Phớ lớ cười vì sướng quá. Đã 20 năm không thấy mặt nhau. Thời gian bằng một cuộc chiến tranh đằng đẵng. Rõ là thời bình nhưng  vật lộn áo cơm cũng đủ vắt người và tâm hồn như vắt chanh. Vỏ chưa bị bỏ nhưng lâu lâu lại phải "nạp nước" cho khỏi kiệt quệ bằng cách gặp nhau để cười nói như thể chưa có cuộc chia ly.

Đạt là một trong số những bạn thời sinh viên non tơ mà cứ ngỡ không còn có thể tìm lại nhau. Ra trường, ngày cuối cùng trước khi về Hải Dương, bạn tới nhà chơi "dối già" (đấy là cậu tự nói nhá), thế mà chúng tớ lại vô tâm đi chơi "mừng ra trường". Nhỡ đến 20 năm nỗi tiếc nuối ấy đấy. Hôm nay mới vỡ lẽ tất cả lũ cùng nhớ chuyện. Và nhớ rất nhiều thứ nữa. Nhất là nhớ rằng chỉ cần nghe điện thoại đã biết là "mày vẫn như xưa".

Hai mươi năm. Tóc "bán dâm", kính "lão dâm" và "loạn..". Hà Hà. Chỉ nhìn nhau để ngẫm xem đứa nào "còn dạy", đứa nào "mất dạy" từ nghề tới tính tình mà ngậm ngùi.

Hai mươi năm. Đủ để lũ dở hơi ngày nào yêu đương dại khờ thành một mâm "tri thiên mệnh" ngồi phán chuyện "ly hôn", "tái hôn" làm sao cho đừng ảnh hưởng tới con cái. Và rốt cuộc là phản đối bất kỳ cuộc ly hôn nào. Mọi lý lẽ kiểu dám sống, cần phải mạnh mẽ... đều lép vế trước bài toán làm sao cho con cái tuổi ngày càng lớn, tuổi nhỡ nhàng cãi nhanh hơn nói... đừng có vì ta mà sa vào đường vô vọng. Ôi cuộc đời. Biết làm sao khi mọi việc chả như ta muốn. Xoè bàn tay đếm hoàn cảnh bạn, hoàn cảnh ta mà chát.

Hai mươi năm. Đủ để đứa nào ra trường cưới ngay lại thấy con mình đang thay mình trong đời này, y hệt và khác biệt.

Kệ nó, hai mươi năm mà còn gặp nhau là vui rồi.

Tiến lên. Thứ 7 này sẽ về nhà bạn chơi. Cho lũ trẻ phố về nhà chú Đạt du hí. Cho lũ bố mẹ tí toét buôn chuyện xưa, chuyện nay và khen phởn: "chả khác xưa gì sất".

Hai mươi năm á, là cái "đinh", không thể làm chúng mình hết quý mến nhau.

Hai mươi năm, thua chúng tớ nhá!

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009

LẠI CHUYỆN PHỞ - CƠM

 

Biết rằng phở rất là trôi

Lắm nước, mềm cái, tình ôi là tình

Biết rằng cơm rắn như đinh

Rã rời từng hạt, thất kinh quản tiền

Biết là phở rất ngoan hiền

Biết cơm chỉ giỏi buồn phiền mà thôi

Than trời có thấu cho tôi

Phở thời chóng chán, cơm thời khó quên

Cả thèm, nếm, lại cũ mèm

Phở, bún, miến, bánh, chả, nem dập dìu

Quay về cửa cũ buồn thiu

Chửi cha thằng đểu dám kều mất cơm.

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009

TRỞ VỀ

 

Nó đã trở về. Những lý do chìm và nổi khiến nó ra đi. Rồi những tháng năm phiêu lạc cũng chả giúp gì nó nhiều lắm. Chưa kể những gì người thân phải mất đi, phải thiệt thòi theo nó, thì bản thân nó cũng mất mát và thiệt thòi nhiều quá.

Nói gì về số phận? Nói không cùng.  Con đường của nó sao mà gian nan, định mệnh khắt khe quá đáng. Nhìn nó không ai có thể ngờ được nỗi bất hạnh ấy.

Nó cũng may mắn hơn nhiều kẻ cùng cảnh. Những thiếu hụt định mệnh không làm nó mất đi tình yêu của những người quanh nó.

Tháng năm đã qua. Ừ, cũng có những phí hoài nhưng chả ai trách nó, chỉ ôm nó thật chặt. Biết làm sao, cuộc đấu tranh với chính mình là kinh khủng nhất.

Đã về rồi thì hãy bình tâm. Rồi sẽ lại ổn định tất cả. Chưa thể nói trước, nhưng tin rằng nó sẽ lại là nó, đủ bản lĩnh để làm những gì ý nghĩa. Năm tháng trải nghiệm vừa qua có lẽ đủ rồi đấy nó ạ.

Chưa khẳng định được phải không? Hiểu mà.

Đêm nay nó ngủ ngon nhé. Tơi bời gió bụi cứ lắng cái đã nó ạ. Còn làm nốt kiếp người thì còn trăn trở mà. Và bất kỳ trải nghiệm nào cũng sẽ là dấu ấn không thể xoá đi như cắt một đoạn săm xe mà nối lại đâu nó à. Chấp nhận và đi tiếp.

Vì nó mà bắt đầu viết. Nó về, có viết nữa không? Mục đích đầu tiên đã hoàn thành rồi.

Ngày mai, phía trước... Nó đừng day dứt nữa. Nó cần cho nhiều người lắm. Cần theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

 

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2009

THÍCH NGHI hay là NGỦ NGÀY QUEN MẮT

 

Một ngày trời dịu hơn mấy bữa trước. Người thích nghi với cái nóng hay cái nóng chán rồi, tạm lùi bước trước khi lấy đà húc tới như bò tót suốt mấy tháng trời nữa.

Hay trên đời quan trọng nhất là thích nghi nhỉ.

Hồi chuyển công việc sau quá nhiều năm quen với chỗ cũ, cũng nhiều lăn tăn và chán nản dù biết chỗ đến hay hơn. Cậu bạn đùa: khó thích nghi nhất là lấy chồng mà rồi cũng ngon ơ còn gì. Ừ. Lấy chồng cũng phải thích nghi với đời sống gia đình, phải thích nghi từng giờ từng phút qua nhiều quen lạ ấy chứ. Công việc cũng vậy, giờ mới thấy đỡ lúng túng hơn nhiều và làm thuận tay hơn. Có điều là chả bao giờ thích nghi đủ đâu. Đương nhiên là thế, luôn mới cả cái hay lẫn cái dở, việc mới, người mới, tình huống mới... Chồng, con... cũng thế.

Năm tháng cho mình thấy khả năng thích nghi của mình tới đâu và thích nghi lắm khi cũng là cuộc chơi thú vị. Cuộc chơi ấy rất khó, rất dài và luôn là những mới mẻ. Thói quen là kẻ thù của nó nhưng cũng là bệ phóng cho nó đấy. Cho tới lúc này, mình vẫn còn đủ lạc quan để luôn tin sẽ thích nghi được với tất cả. Kể thì dài lắm.

Và có lẽ trên đời, việc ý nghĩa nhất là thích nghi với vai trò làm mẹ. Chả bao giờ hết được những điều mới mẻ hạnh phúc và mệt mỏi để mình tận hưởng và vượt qua. Hạnh phúc làm mẹ có thể từ những điều rất giản dị nhưng cũng đồng thời những đứa con là nguồn... stress vô tận. Tuổi nào sẽ có chuyện ấy. Sinh con rồi mới sinh... mẹ. Cấm có sai, dù mẹ đẻ ra con.

Câu chuyện với những bà mẹ, ông bố khác và cô giáo của con cái sẽ cho người mẹ niềm sẻ chia vô bờ vì hoá ra những nguyên nhân stress ấy khá giống nhau, chỉ nhẹ hơn hay nặng hơn và lối xử sự của mẹ khi đối diện vấn đề thế nào thôi. Mình chả giỏi giang gì đâu. Và những đứa bạn mình cũng từ mức hoa mắt tới bục dạ dày vì những chuyện ấy. Và rồi cũng thích nghi dù chả thích tẹo nào. Làm cha mẹ mà. Làm anh đã khó, làm cha mẹ khó vạn lần hơn. Sẽ có lúc viết dài thêm về chuyện này.

Hôm nay chỉ nói về thích nghi thôi. Và thích nghi là thái độ tốt nhất với xã hội, với môi trường, với chính mình qua những cung bậc khác nhau, những chặng đời khác nhau, những vị trí, vai trò khác nhau.

Rồi cũng quen cả. Nhưng mà hôm nay cũng là ngày mình hơi buồn (hơi thôi bởi sự sửng sốt trước những khám phá ấy thì qua từ nhiều năm rồi) vì ngay cả những thứ lệch lạc về nhân cách, những trò ma quái thì cứ xảy ra mãi cũng làm người ta từ chỗ biết phân biệt hay dở "thích nghi" dần, đúng hơn là thuận mắt dần và thấy đó là thường, thậm chí tham gia tung hô. Chà. Thích nghi kiểu đó thì lại có chuyện khác để nói rồi.

Lúc khác nhé...

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

BỐC PHÉT CUỐI MÙA XUÂN

Bốc phét cũng có gì đó chung chạ ý nghĩa với nói dối, nhưng bốc phét thì có vẻ dễ chạy tội hơn. Thế thì cái con người nghiêm chính là ta đã trót thề đời này không nói dối khi không cần thiết sẽ chỉ bốc phét thôi vậy.

Hồi vào Xuân ta cũng phơi phới như ai. Cũng háo hức chờ xem phía trước ngoài cái gọi là bầu trời thì có gì hay ho nữa không. Đi gần nửa năm dương lịch rồi, chưa thấy nhiều hay ho dưng mà cũng lạc quan phơi phới để tin bừa đi là mọi thứ rớt chi nà ổn thoả.

Hồi mùa Đông ngấm ngầm mong cho hết cái năm hẻo lánh toàn những lục đục ở khắp nơi, từ đời đến ảo, từ tiền đến... tình (nà ná na, vụ tình này mới là dấu lửng lơ cho ai tưởng bở thì suy bừa, ai soi mói thì lại lên cơn ngó nghiêng đoán trật đoán trúng). Mơ một mùa Xuân trăm hoa hé linh đình. Xuân cũng tới, cũng nồm ẩm ngậm ngùi, cũng sến vãi ra khi viết về lá non mong manh, loa kèn ảo diệu và gi gỉ gì gi không nhớ nữa.

Rồi ta cũng hết sức bực bội nhớ ra nàng Bân vốn là giống đàn bà vụng về (hàhà, ý là còn có giống đàn bà khéo léo như..., chẹp, tớ thực sự khiêm tốn lắm ).Vì thế nên đã mất công xin rét tái lai thì chơi cả vài con giăng đi, mất gì mà quota khiêm tốn được vài ngày, chả bõ công ngả len dạ ra chơi vớt rồi tốn tiền tấn giặt khô là hơi trở lại.

Bực chứ, lại còn thêm bữa nay trời giở Hạ, nóng nhớp nhúa. Thói quen vã mồ hôi đã quên mấy tháng rồi, từ độ Thu dịu dàng vuốt ve tóc tai dài ngắn, se sắt làn da hồi xưa mềm như da em bé xài ké lotion của con. Hôm nay người cứ tây tây đơ đơ vì lộn đi lộn lại trong nắng mới chả ra vàng rực, chả ra chói loá đến thù hận. Đầu đau vì nghe bảo co mạch máu ngày nắng mới, nhưng lại trót hiểu biết quá, giở nước ấm uống cho... giãn mạch. Đỡ thì có đỡ nhưng mà nực quá.

Thế là trời còn chịu hết Xuân nữa là ta. Chẹp, chả còn gì mà ... mất. Em Mẹ Bụ cứ thở than vì thời gian không đợi người xinh. Ui zời, mày kém chị một gang duỗi tuổi mà mày thở thế thì chị làm gì đây? Khuyên em nhé, nó không đợi ta thì ta việc gì phải đợi nó. Thích làm gì cứ làm. Nó là giống máu lạnh thì mình phải chảnh gấp tỷ lần nó đi em. Bản lĩnh đê. Tóm lại, vì mày mà chị phải viết cái ẻn này để cười khẩy hắn đới. Cảm ơn chị mau.

Xuân qua, Hè tới... Mắc gì mà sến bừa bãi. Lúc nào viết ẻn kiếm tiền hẵng sến em ơi. Sến phải có mục đích thì mới có cái thanh minh chứ. Bốn mùa là chuyện của Trời, đời ta không đến muôn vàn cũng vài chục đời nó nhẩy!!!

Dứt điểm thế nhá.

Càng già càng dẻo càng dai

Càng chăm bò nóc, càng xài email...

P/S: Bốc phét đấy, đang cuống lên lo vì nửa năm rồi mà việc còn ì ạch lắm, còn trốn thầy, trốn sếp...  Ui chao, mình mà là nàng Bân nhá. Thề là đan áo xong rồi cũng chưa cho nghiệm thu vội mà khổ nhân gian. Mình biết đầy người đang vã ra chạy như mình. Hihi, haha, hehe...

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009

HOA SẤU

 

Hôm nay lượn ngang phố Trần Hưng Đạo, bắt gặp tàng hoa sấu sà gần ven đường. Không ngăn nổi cơn khát từ năm ngoái chưa thoả, dừng lại và kiễng chân chộp những nhành hoa phớt xanh mong manh.

Năm ngoái viết về không gian hoa sấu thanh thoát dịu chua mỗi sớm mình đi làm như một ám ảnh trong trẻo, khiến như tỉnh táo hơn, minh tuệ hơn để vào ngày mới thư thái hơn. Tiếc là sục mãi trên mạng chả kiếm nổi tấm hình hoa sấu nào cả. Trưa nay rõ thoả lòng nhé.

Chắc vì gặp những li ti trong sáng này nên cuộc gặp gỡ những người bạn sau đó thật là mỹ mãn vui. Cám ơn duyên hoa sấu đã cho mình khoảng vui thanh bình trong một ngày nắng mới rõ oi ả, đau đầu nhoi nhói.

Mình lại gặp may rồi khi biết thêm những người bạn mới nhiệt thành và cùng sở thích yêu cuộc chơi thả hồn chữ nghĩa để thấm thía nghĩa đời.

 

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2009

CHẠM VÀO ĐÁY NƯỚC

 

Đáy nước mới đó mà sâu, mà xa. Lấp loáng nhớ mong manh pha với mơ màng tiếc nuối. Đường và muối, chua và đắng. Lẫn lộn trong ly chanh muối. Lắng. Những ống hút và que khuấy dựa vào thành thuỷ tinh im lìm.

Hai ống hút? Để hút cho nhanh à? Xung quanh toàn trai thanh gái lịch đang dập dòm yêu, nhớ, hờn, hiểu, hoặc đối tác làm ăn chọn tới nơi có lơ mơ nhạc - chốn không thể cứ lên cơn tức vì đàm phán giật khục là vỗ vào mặt nhau được. Xem ra chả ai trong đám ấy có thể ngậm cả hai ống hút cùng lúc mà nút được. Họ không đủ vội. Họ còn bận sành điệu. Đẳng cấp không cho phép ăn thùng uống vại.

Hai ống hút. Các nhà hàng cũng cần thể hiện đẳng cấp. Quán nào cắm một cái rõ là quê, là ki, bèo quá. Đẳng cấp lộ toẹt khi lén xài ống cũ bẹp nhẹ một đầu do khách trước bậm môi, nhíp răng làm dáng hay ghìm giận hờn. Đọ sao được với cái ống hút mới toanh đến màu cũng còn có gì đó phảng phất hoà gam tinh tế và khúc "giảm xóc" uốn cách điệu thành hình hoa, trái tim. Ống hút để làm điệu thôi. Chắc nó cũng rẻ nên nhà hàng không giảm bớt trong thời khủng hoảng này.

Hai ống hút. Cũng thường thôi giữa nhân gian. Thường lắm, nếu kẻ đang im lặng một mình ấy thích chanh muối thực sự chứ không phải là ghét lắm, chỉ là gọi để nhớ người khác từng thích nó. Người ấy từng cám ơn bằng ánh mắt hình cánh hồng nhung biêng biếc tiếng lòng khi nó gọi chanh muối như từ bao giờ đã hiểu họ lắm, hiểu gu, hiểu ....

Hai ống hút ấy cũng chưa bao giờ được dùng hết vì kẻ im lặng chưa từng dám hy sinh mình tới tận cùng để chia sẻ cùng người kia. Không dám dùng chung một ly chanh muối và ngọt, và mặn, và đắng đót phảng phất. Ai cũng có cái ống hút thứ hai của mình và tưởng muốn bỏ đi vì khi ở cạnh nhau thấy những "thứ hai" đó vô nghĩa quá.

Thực ra cái ống hút "thứ hai" ấy mới là "thứ nhất". Vô lý thế cơ chứ. Chả thể lý giải sao lại biết nhau muộn thế này, khi mà rõ ràng đang là thứ nhất đẳng mong chờ khát khao, thế mà lại không thể vượt nổi ngôi vị thứ hai. Muộn suốt kiếp này. Chiều hun hút gió thời gian đuổi, làm sao thay được dấu chân qua. Đảo lộn là trả giá. Nhẹ cũng ngấm ngầm nát lòng. Nặng thì vỡ hết tất cả. Thế giới rỗng và rạn và tan hoang.

Rồi thứ nhất thì còn đấy, dù có vô vị hay chỉ là ảo giác vô vị mà lại rất cần để thể hiện đẳng cấp, sỹ diện của cộng đồng quán, của kẻ gọi món đồ uống. Rồi thứ hai bẹp đầu môi mím. Đang cần đấy, kỷ niệm đấy nhưng làm sao mang theo được bên mình đi tới. Uống rồi lại lấy cái ống hút bỏ túi ư. Sỹ diện và đẳng cấp không cho phép đâu. Chỉ trong trí nhớ là còn mãi được thôi. Mà trí nhớ thì ...

Nhưng mà rồi cũng quên, có xót không? Người còn nhớ hay người đã quên? Thể nào cũng quên trước và quên sau chứ không tài gì hẹn cùng quên mà quên được. Hẹn thế thôi chứ có cùng quên được đâu dù phải khổ nhục kế tới mức cố làm bẽ bàng nhau, hận bầm gan tím ruột nhưng vị đắng của hạt chanh cũng bị muối mặn hoá giải lần hồi. Lần lượt quên. Thế là khả dĩ nhất rồi đấy.

Ống còn nguyên ít được nhớ ra đúng lúc. Thế nhưng kiểu gì cũng cần lắm vì nó là cái vỏ níu giữ. Những linh hồn tự cho mình là sâu sắc, lãng mạn, hoặc thực sự là như thế, cần có nó giữ để khỏi bay vọt lên trời quên mất nẻo về. Có cái áo sỹ diện lành lặn tí còn mặc mà làm mình làm mẩy giữa đời chứ.

Ống thứ hai vào sọt rác, thê thảm nhỉ, nhưng ngầm ngấm tự hào vì đã dám lao vào phút huy hoàng để biết đắng, chua, ngọt, mặn hoà trộn tuyệt diệu thế nào. Nó chỉ phảng phất buồn tê tê tai tái vì rồi sẽ lại có "thứ hai" khác thay thế nó. Có ai một lần trót uống mà nguôi cơn khát được mãi đâu.

Không hiểu ống thứ nhất còn nguyên vẹn ấy có được nhà hàng tận dụng không hay cũng vì đẳng cấp mà bỏ luôn vào sọt rác cùng ống thứ hai? Nếu người chủ chắt chiu thì chắc nó sẽ được giữ để lúc nào đó lại làm "thứ nhất" hoặc "thứ hai". Nếu đời càng sành điệu, nhà hàng càng hoành tráng thì nó bị bỏ thẳng.

Riêng chỗ này thì khác với mạch suy tư kẻ im lặng đang thầm liên tưởng với cuộc"tình" cùng kẻ đang hiện diện hư ảo bên ly muối chanh. Xúc cảm mong manh lẩn khuất đâu đó đã qua, không kết nổi nụ, chứ nói chi kết trái.

Thứ nhất mãi là thứ nhất, dù có chối bỏ ngấm ngầm cũng mấy khi dám vứt đi phũ phàng. Chỉ thứ hai là không bao giờ có nữa hoặc có mới.

Ơ. Hình như cả tứ phương vị giác ấy cũng chả có thật. Đã nhấp bao giờ đâu mà cậu liên tưởng. Đoán làm gì. Khờ thế, đã không định uống, không dám uống thì gọi thứ khác. Thích chỉ một ống thì giả lại nhà hàng một ống khi chưa xài đến hoặc đặt ra ngoài mà kính nhi viễn chi, có sao đâu. Cái đó được hiểu là ý thích giản đơn, không để ly nước bị rối ren vì những hào nhoáng thôi mà. Lệ thuộc chi đẳng cấp phù hoa mà cố thế cậu? Thôi, uống trà đá cho khoái, cho tỉnh. Nhớ dặn quán cho một ống hút thôi, đỡ phải lựa chọn mệt lòng.

- Em ơi, cho hai trà đá, một kẹo vừng. Xả láng đi!

Đấy, cười phá lên như ngoài quán vỉa hè thoáng gió có vui hơn không.

- Quán em không có kẹo vừng. Quý khách dùng Lipton đá phải không?

Em phục vụ nhũn nhặn lạt mềm buộc khách vào đẳng cấp của nhà hàng.

- Lipton đá. Ừ.

Cái áo chả làm nên thầy tu. Hai cái ống hút chỉ tổ rối hay là cần thật để khẳng định đẳng cấp? Thẫn thờ một thoáng rồi cố với lời níu kéo nỗi riêng tư:

- Cho một ống hút thôi nhé. Đừng cho que khuấy.

Phải, khuấy làm gì. Chỉ một ống cũng đủ chạm vào đáy nước, tê lòng rồi. Túi lọc nhấc ra là xong, có gì mà khuấy lên khuấy xuống cho mỏi mê.

Nó để một ống nhưng lại cho chanh, lại ngái đắng, lại chua, lại ngọt. Vớt nhanh cũng chả kịp. Trót cho vào rồi. Đẳng với chả cấp. Đẳng cấp thật thì phải để chanh, đường ở ngoài tuỳ khách xử chứ sao lại đánh đồng hết cả khẩu vị thế này.

Mình bịa ra cái quái gì thế này. Khó hiểu. Lúc nào thích thì sửa xem nó ra cái gì.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

VỪNG ƠI CỞI RA

Vừng ơi cởi ra!!!!!

Câu thần chú này của ... TỚ, không phải của Alibaba.

Mấy đứa bạn rõ là đầu óc nhảm, chúngcứ cười đểu khi nghe mình khấn. Toàn suy bậy. Không phải đại cương "bóc gái" đâu nhá.

Lắm lúc thấy ngột ngạt vì ý nghĩ hay là những ràng buộc giời ơi đất hỡi, tai bay vạ gió oan khiên, mình chỉ muốn câu 'thần chú" này nó bóc toang cái áo chật của lòng người, của thói đời để thanh thản, để bình yên mà làm những việc đáng làm. Đời có dễ đâu. Đời có dài đâu mà cứ trói buộc nhảm nhí. Nhất là té ra 10 việc hết già nửa là do con người ta tự bó, tự khép mình vào định kiến mà nên. Thực sự câu thần chú của mình... bịa ra có vẻ tế nhị hơn nhiều so với câu "chó sủa đoàn người cứ tiến".

Nhưng này, lẩn thẩn nghĩ mới phát hiện là nó rất có hiệu lực đới ạ. Chỉ cần khi lầm rầm niệm nó, hãy nghĩ rằng ta chỉ cần những gì làm ta hay hơn, thoải mái hơn và... kiếm sống tốt hơn. Còn thì tất cả không quá quan trọng. Nếu cứ thử lơ vài việc mà ngay lập tức thấy nó quan trọng quá, chi phối khiến ta bực mình, rối ren và stress quá mà chả gắn gì với bất kỳ nghĩa vụ, lợi ích hay sự khoái chí nào, thì y như rằng bạn thấy dây thắt đang nới rộng. Chỉ vài ngày sau tớ đã phì cười vì đúng là chỉ cái gì cần cho ta, hay cho ta thì mới đáng nhớ. Mở ngoặc là câu VỪNG ƠI CỞI RA chỉ linh nghiệm khi bạn TỰ mình muốn, TỰ mình biết mình có thể lờ đi điều gì để vui hơn mà thôi.

Ùi, nếu lý luận thì đau đầu lắm. Chỉ cần đơn giản nhớ rằng kết hợp nó với động tác "lờ đi" thôi mà. Chưa kể, khi bạn niệm câu này, nhớ đến tớ đang cười phá lên vì lũ bạn cứ toàn suy nhảm và đòi mua bản quyền để đi mở trái tim ai đó, tệ nữa là... cởi cúc, thì ắt bạn sẽ cười to hơn tớ. Và ngủ ngon nào. Ngày mai điều ước sẽ thành hiện thực.

(hôm nay thoải mái mới viết được đấy, không mắc míu gì sự đời hết vì công lực lờ khá cao roài)

VỪNG ƠI, CỞI ĐI!

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2009

Mùa Xuân sang có hoa anh đào...

LỄ HỘI ANH ĐÀO - MÙA VUI, MÙA VƯỚNG

Bài đăng trên trang vnMedia

Đã qua mấy mùa lễ hội mà dường như khao khát thưởng thức không gian văn hoá hoa anh đào của người dân Việt vẫn chưa thoả mãn. Mỗi mùa lại thêm nét vướng lòng nuối tiếc pha lẫn gợn ấm ức về cách tổ chức và quản lý lễ hội, về văn hoá thưởng thức nghệ thuật nơi công cộng của cộng đồng.

Yêu hoa như thế bằng mười hại hoa

Ba năm tổ chức lễ hội anh đào 2007, 2008 và 2009 được kỳ vọng sẽ đem lại cho người dân niềm vui, cơ hội tìm hiểu và hoà nhập văn hoá Nhật Bản ngay tại Việt Nam. Mùa anh đào thứ nhất tiếng vang còn hạn chế nhưng đến hai mùa sau thì phải nói hiệu quả truyền thông PR lễ hội rất thành công.  Lượng khách không chỉ ở Hà Nội và cả các tỉnh thành khác đổ về tham dự lễ hội hoa thật xứng với một không gian lễ hội nồng nhiệt.

Nỗi buồn anh đào, nói thế vẫn còn chưa đủ để chia sẻ với những thất vọng của cộng đồng Việt trước cảnh tượng tàn phá những tác phẩm nghệ thuật kỳ công được trưng bày năm 2008. Cô bạn tôi - một trong những người Việt - xấu hổ đến rơi nước mắt trước cảnh một bộ phận khán giả tranh cướp vin cành đoạt hoa.

Các ý kiến trên phương tiện truyền thông đại chúng và dư luận trong cộng đồng Việt xót xa vì nỗi mất mát thể diện dân tộc trước bè bạn Nhật, bè bạn quốc tế. Người ta tranh luận nhiều về những lệch lạc giá trị trong văn hoá thưởng thức nghệ thuật nói chung và văn hoá ứng xử nơi công cộng của người Việt, người Tràng An.

Trong không gian văn hoá hoa anh đào ở Nhật Bản và các nước, dĩ nhiên nhân vật chính là những cây anh đào trổ sắc say lòng người, nhưng người thưởng ngoạn chúng mới đem lại sắc màu văn hoá thực sự. Họ hoà mình vào thiên nhiên tuyệt diệu, thả hồn đón nhận và nâng tầm vẻ đẹp ấy thành những giá trị độc đáo. Sự giao lưu chia sẻ với thiên nhiên và với chính con người ở đó một cách hợp lý, gìn giữ giới hạn để cả người và cảnh cùng được bảo toàn, được nâng lên mới đích thực là cái cộng đồng Việt khát khao được trải nghiệm trong các mùa lễ hội vừa qua.

Tiếc rằng phần thì một bộ phận người dân còn chưa ý thức được vị trí của mình trong không gian văn hoá lễ hội, phần khác, cách thức tổ chức và quản lý lễ hội cũng còn nhiều điều chưa tính tới ý nghĩa nhân văn ấy.

Nhìn sâu vào ta mà sửa

Không thể đơn thuần đổ lỗi cho mức độ ồ ạt giao lưu văn hoá khiến người dân không kịp thích nghi, hiện tượng đáng tiếc đó có cội rễ sâu xa từ tâm lý chiếm hữu cá nhân ích kỷ vô lối của không ít người. Chả riêng ở lễ hội hoa anh đào, tâm lý chiếm hữu từ vật chất tới không gian văn hoá mà không để ý tới sự tồn tại bền vững của tổng thể hoá ra có thể nhận thấy hàng ngày trong đời sống. Người ta lo vun vén cho mình càng nhiều càng tốt, bất chấp người bên cạnh và tập thể sẽ mất mát, tổn thương vì hành vi cá thể đó. Tại mọi lễ hội ở nước ta đều có thể nhận thấy ít nhiều hiện tượng này. Ngay những lễ hội mang tính tâm linh, khi đến phần thụ lộc, nhận lễ làm khước, cảnh chen chúc giành giật cũng diễn ra nháo nhào, như quên hẳn lời khấn cầu “xin cho tâm sáng, lòng sáng”, “tu tại tâm”. Hay tại vì thời buổi nhiều biến động trong đời sống kinh tế mà những giá trị văn hoá càng thêm "thất thoát"?

Nhìn nhận sự công khai thể hiện hành vi sai trái của thanh niên nơi công cộng, phải kể tới  sự vô cảm của không ít người cùng tham gia lễ hội. Mong muốn "an toàn cá nhân" khiến con người im lặng, thoả hiệp với hành vi trái mắt trong cộng đồng. Vì thế những người tàn phá tác phẩm nghệ thuật có một khoảnh khắc được tự coi mình là đúng ngay khi thực hiện hành vi thiếu đạo đức ấy.

Người ta đặt vấn đề để khắc phục tận cùng vấn đề này cần một nền giáo dục những giá trị văn hoá cộng đồng được cơ bản thực thi từ trong môi trường gia đình, trường học và  truyền thông rộng rãi nhằm nâng cao nhận thức, thiết lập nền nếp thưởng thức không gian văn hoá.

Nhặt sạn chờ mùa sau

Tới lễ hội anh đào năm 2009, nhà tổ chức  cùng với các phương tiện truyền thông nhắc nhở giáo dục người dân bài học buồn. Đâu đâu cũng thấy nhắc người dân đừng tàn phá hoa, đừng làm tổn thương sỹ diện cộng đồng lần nữa. Chưa đủ, ngay trong không gian lễ hội, nơi đáng lẽ chỉ ngự trị một không khí thanh bình, thư thái để hoạt động thưởng hoa, chia sẻ đem lại cảm giác thoả mãn khát khao chiêm ngưỡng anh đào như người khách quý phương xa, tự nhiên hoà nhập vào các hoạt động lễ hội vui vẻ mô phỏng truyền thống Nhật Bản, thì những biện pháp ngăn chặn nguy cơ người dân phá hoa lại khiến có cảm giác đang tham dự hội chợ được trang trí bằng hoa anh đào.

Ảnh minh họa

Giá như người ta tế nhị hơn khi đặt những tấm bảng nhắc nhở "Thương hoa, lịch sự, thanh lịch", mà thực ra chúng cũng chả nổi bật tới mức đập được vào mắt  để kiềm chế những người dân đang chen lấn chụp ảnh, thậm chí là sờ thử xem hoa anh đào có thật không, có … rụng không, bất chấp đội ngũ lực lượng bảo vệ sát đó. Rốt cuộc, sự đông đúc và cái oi nóng cuối xuân đầu hạ đã phá hỏng cảm giác tận hưởng không gian văn hoá anh đào của không ít người thực sự mong muốn có được.

Cảm giác thất vọng có lẽ sẽ theo đuổi nhiều người ít nhất là tới mùa lễ hội sau. Người ta mong muốn các biện pháp giáo dục ý thức văn hoá cộng đồng sẽ diễn ra không chỉ như một chiến dịch trước lễ hội và với những biện pháp phản cảm mà là tiến hành mọi nơi, mọi lúc sao cho đạt hiệu quả “lạt mềm buộc chặt”. Tất nhiên cũng ước ao nhà tổ chức sẽ không vì sợ hoa bị cướp phá ngay từ ngày đầu mà để dành tới hai ngày sau, khi hoa kỳ công mang từ xa tới đã tả tơi rơi rụng, mới trưng bày để khỏi sớm rã hội, như năm nay. Và nữa, sự phối hợp của nhà quản lý văn hoá, cơ quan chức năng và địa phương tổ chức lễ hội để khắc phục những nhũng nhiễu ăn theo lễ hội như nạn chém đẹp giá trông giữ xe, xả rác bừa bãi tại các gian hàng ăn uống, lưu manh trộm cắp… sẽ khiến khách tham gia có được tâm lý thoải mái hơn ngay từ bước chân đầu tiên vào không gian anh đào.

Thế mới biết nghề chơi thật lắm công phu. Để thoả mãn khát khao văn hoá anh đào, mỗi bên đều phải hoà nhập nhịp nhàng mới ra bản hoà tấu tuyệt diệu say hồn người.

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009

ẢO DIỆU LOA KÈN

Bài đăng trên trang Vn Media. Cám ơn cậu em trai đã mát tay đỡ cho loa kèn nở  !

.

Đi ngang phố trong cái pha trộn ấm ức của nồm ẩm và gió oi ả ngày cuối xuân đầu hạ, người như muốn bung lên trời cho thoáng đãng chứ nơi mặt đất này có gì níu kéo thanh thản đâu. Ấy thế mà có đấy, nhìn kìa, loa kèn trắng đang vào phố.

.

Cứu tinh của lòng người trong trẻo ngọc ngà làm phố, làm ánh mắt người tươi lên quên hết vướng víu nhân gian mà đắm tình vào sắc tinh khôi ấy.

.

Nàng từ nơi xa lắm về với xứ Việt. Gốc gác từ vương quốc nổi tiếng thanh lịch hào hoa - nước Pháp, gắn với những không gian văn hoá nặng tính quý tộc, vương giả, trước kia loa kèn là gì đó xa vời với đời sống dân dã. Rồi nàng tiên ấy hoá ra lại rất dịu dàng và thân ái. Nàng được người dân những vùng trồng hoa nổi tiếng như Đà Lạt, hay ven Hà Nội như Ngọc Hà trước đây, Mê Linh, Thanh Trì sau này… chăm chút nâng niu và mỗi ngày một phổ biến hơn, gần gũi hơn với văn hoá thưởng hoa của chúng ta.

.

Photobucket

Cứ cuối tháng ba, đầu tháng tư là vào vụ. Vụ hoa loa kèn không dài đâu, chỉ đôi ba tuần thôi. Sự ngắn ngủi đó cộng với khát khao thanh tẩy tâm hồn trong khắc giao mùa khó ở, khiến thị trường hoa cứ như cơn sốt bùng bùng. Bà nội trợ, cô thiếu nữ háo hức chờ, háo hức mua được những đoá đầu mùa hiếm hoi, tới mùa rộ, rồi tiếc nuối níu giữ hương ngát cuối mùa. Cứ gọi là quên mất giá cả cao thấp, bất kể nó ngự nơi kệ hàng hoa sang trọng hay giản dị trên xe đạp bán rong. Sắc trắng ấy, làn hương ấy có sức ma mỵ người đời đến khó hiểu.

.Photobucket

Loa kèn trắng Hà Nội được biết nhiều nhất qua bức Thiếu nữ bên hoa huệ của Tô Ngọc Vân. Thì nó vốn thuộc họ Huệ mà. Người ta cũng vẽ thiếu nữ với thật nhiều hoa khác nhưng ấn tượng thanh tú nhất vẫn là bên hoa Loa kèn trắng.

.

Nhìn cái cách nụ của nó vươn, khó lòng không liên tưởng tới dáng vươn mảnh mai và dịu dàng của thân hình thiếu nữ với cổ cao ba ngấn trong tà áo dài cổ truyền.

.

Bông hoa nở toả hương dịu, không quá ngát như hoa huệ trắng, không quá hắc như nàng Ly thơm sau này. Đằng sau làn hương ấy là gợi mở những trầm mặc phố Hà Nội. Dòng sông loa kèn chảy vào phố làm phố đang sẫm buồn phút mây xám ủ ê, bỗng vươn mình dậy để trong veo, để háo hức chờ điều gì như thể ánh sáng, như thể tương lai rộn ràng.

Photobucket

.

Dáng hoa nở không quá ngẩng cao, cũng không quá chúc thấp. Tầm nở ấy làm liên tưởng một nhân cách người Hà Nội hoà hiếu, thanh lịch, biết ta biết người. Độ trắng phớt xanh thật tinh khiết. Một lọ nhỏ loa kèn làm sáng mọi không gian. Cứ như vẻ sang trọng tiềm ẩn của nó đang ngự trị.

.

Thực sự không gì đẹp bằng hình ảnh thiếu nữ Hà Nội duyên dáng đang chọn, đang giao hồn với từng nụ loa kèn, từng cánh đang hé, đang thả hương ra mênh mang trời đất giao mùa.

Photobucket

.

Chả hiểu từ bao giờ hoa loa kèn trở thành loài hoa “đặc sản” gắn với không gian văn hoá Hà Nội, tinh thần Tràng An, dù thực ra không những hoa được trồng ở nhiều vùng ở nước ta. Người Hà Nội xuôi vào Nam sống, nhận món quà chục cành loa kèn từ Hà Nội “gửi máy bay” vào, hay chỉ là mua trên phố Sài Gòn, nghe lòng xao xuyến nhớ thương hơi phù sa sông Hồng dịu ngọt.

.

Những năm gần đây có giống hoa loa kèn lạ trái vụ, bán dông dài hơn tới dăm tháng. Nhưng dù bụ búp hơn, cánh dày dặn hơn thì dường như dáng cành, dáng nở kém phần mỏng mảnh ấy làm chất thanh tao của hương cũng vợi đi. Làn hương trái mùa ngày nắng, ngày rét, ngày hây hẩy gió thu cũng là quý hoá, là gợi nhớ nhưng với lòng mình chỉ có không gian giao mùa đầu xuân cuối hạ mới thực là chốn loa kèn trắng được ước ao chờ đợi.

.

Sẽ thiếu lắm, sẽ vắng lắm nếu một ngày giao mùa vắng bóng loài hoa dấu yêu này. Loài hoa trắng kì diệu, làm sáng lên những buổi trời đất buông mây xám chì, cho lòng mình dịu đi, khiến hồn mình bay lên, vượt khỏi mọi u ám, khỏi mọi hẫng hụt mà đón mong manh mây trắng bay về cho lòng người nở bung những khao khát yêu thương không bao giờ vơi nguôi.

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2009

Entry for April 11, 2009 - VỚI CÁC BẠN TÔI TRONG YH 360

 

VỚI CÁC BẠN TÔI TRONG YH 360

Thật tâm tôi thấy chưa đủ căn cứ để tin là YH360 của chúng ta sẽ tàn cuộc.

Thời gian qua rất nhiều trục trặc về truy cập, lại thêm nhiều mạng xã hội khác mời chào. Mỗi lần có những thông tin kiểu này là lưới chúng ta lại bị trập trùng. Dù hay dở gì thì đương nhiên cuộc chơi nào cũng có hồi kết, song hiện tại chưa có thông tin gì chính thức từ phía YH360 cả.

Trangcộng đồng YH 360im lìm, dừng ở những thông tin về 1 phiên bản nào đó đang chờ hoàn thiện mà một số bạn quanh tôi đã thử vào. Tại trang cộng đồng YH 360 tôi phát hiện vài điều thú vị.

Không hiểu thực chất nhóm YH Plus có quan hệ ra sao với YH mẹ. Thấy rằng mạng XH này có sự liên thông với YH mẹ về sử dụng tài khoản nick và pass của chúng ta, nhưng liệu chừng đó đủ cho thấy rằng YH Plus là đại diện mới của YH chưa?

Hiện nay thêm mạng multiply cũng cho sử dụng liên thông nick này. Khi mở một cửa sổ có đăng nhập nick và pass của YH, thấy không cần đăng nhập lại cũng vào sử dụng multiply được ngay.

Thêm nữa, khi tôi tìm hiểu FL của trang cộng đồng YH360 thì không có dấu hiệu gì liên quan tới YH Plus cả. Trong 9 Friends của YH 360 có một Friend làYH các vùng. Vào FL của YH vùng cũng không thấy dấu hiệu gì liên quan tới YH Plus.

Ở đây, tôi muốn bàn tới việc trong các thông báo trên báo Sài Gòn tiếp thị và Sài Gòn giải phóng thời gian qua người đại diện YH khu vực khi thông báo "mập mờ" về sự cáo chung của YH (không rõ thời điểm kết thúc, không rõ rằng có thực sự bỏ dịch vụ YH 360 hay không, rằng sự kết thúc này sẽ phụ thuộc vào việc các blogger chuyển sang các lưới blog khác... ) lại kèm theo việc khuyến nhủ bạn đọc chuyển qua YH Plus.

Hình thức mạng xã hội YH Plus với phiên bản Việt cũng tương tự một số mạng YH có ngôn ngữ khác như trang Hồng Kông chả hạn. Nhóm các trang này không liên thông được với nhau. Khả năng kết nối của chúng giữa các nhóm ngôn ngữ như vậy là không thể như YH360.Tôi không đủ căn cứ để khẳng định về liên hệ giữa YH Plus và YH 360, không nghĩ rằng dịch vụ YH Plus là hay dở ra sao. Việc các lưới blog khác nhau tồn tại là những cơ hội để chúng ta tìm hiểu thế giới phẳng. Họ có làm cách nào đó cạnh tranh nhau và với YH 360 cũng là lẽ thường tình. Với chúng ta, mở tài khoản ở YH Plus cũng là khám phá thú vị và nhiều bạn bè đã qua. Đây đó xảy ra những trục trặc về mất trắng tài khoản nghi ngờ liên quan tới việc chuyển qua YH Plus song cũng chưa có gì khẳng định nguyên nhân. Bản thân tôi cũng đã tham gia YH Plus như một phương án dự phòng cất giữ tài sản chuyển từ YH 360.

Tại đúng thời điểm này lưới bị rúng động nhiều, bè bạn hoang mang và buồn bã về sự cáo chung YH 360. Phần tôi cho rằng đi ở là quyền mỗi người, thậm chí bè bạn chúng ta nếu có gì vẫn có thể cùng nhau tìm đất khác để có chỗ giao lưu, nhưng chẳng có gì khẳng định rằng YH 360 sẽ sập, càng không có căn cứ để biết nó sập lúc nào.

Thông tin nhận ở báo chí những ngày qua thật không giống lắm với những gì tập đoàn YH đã làm. Khi chuẩn bị bỏ dịch vụ blog Mash (chỉ là thử nghiệm) và vừa qua là chuẩn bị bỏ dịch vụ briefcase, những dịch vụ ít liên đới hơn nhiều so với YH 360, họ thông báo chu đáo tới tất cả mọi tài khoản YH trước thời gian vài tháng, công khai chi tiết thời điểm kết thúc dịch vụ. Có lý gì ta hoang mang khi mà các thông tin về cáo chung YH 360 chưa có gì chính thức và rõ ràng cả.

Về lý thì thế, còn về tình, những tháng ngày chia sẻ trên YH 360 thật nhiều lắng đọng, chả ai trong chúng ta không mong muốn YH 360 tồn tại lâu dài và khắc phục các lỗi kỹ thuật vừa qua. Tôi cũng vậy, không muốn rời xa nó chút nào cả.

Rất mong bè bạn nếu có những thông tin rõ ràng hơn về số phận YH 360 hãy cùng chia sẻ. Cám ơn nhiều!

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009

Entry for April 08, 2009

 

CHUỒN CHUỒN TRẢ LỜI PHỎNG VẤN

Phóng viên TTX 3 vịt cồ:Chị có tin Yahoo sẽ thay đổi không? (Câu này giống câu hỏi của cô bạn em ! Chỉ khác là đổi tên Yahoo bằng tên ông xã thôi!)

Chuồn chuồn:em nghĩ nếu có YH rùi có nên lấy vợ không?


Phóng viên TTX 3 vịt cồ:
Có! Vì hai phạm trù ấy là khác nhau! Đừng bắt em chọn 1 trong 2. Em vẫn thích có cả 2
Chuồn chuồn:vợ còn đỏng đảnh hơn
và cũng có thể chết bất kỳ lúc nào mà

Phóng viên TTX 3 vịt cồ:Nếu đỏng đảnh, thì mình sẽ ...chảnh hơn con cá cảnh! Xem ai mệt hơn? Ai vui hơn! Haha

Chuồn chuồn:Hay thật, kệ chồng, kệ vợ và YH. Cứ chảnh thôi!

(Ghi lại nguyên văn. Cậu nào là nhân vật chính ra mắt đi nhé)

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009

Entry for April 07, 2009

 

NHẢM NGOẠI HẠNG ANH

Con người nên dành mỗi ngày ít phút nhìn lại mình mà tự uốn nắn. Để lâu sẽ dồn nút quên lẫn lung tung, dẫn đến lạc quan tếu hay tự ti vô lối đều không hay ho gì.

Tổng kết thành tích trong ngày:

Công tác nội trợ:

- Ngâm 2 kg mơ muối để đỡ phải đi xin như mọi khi. Năm nay mơ rẻ, muối chưa lên giá.

- Ngâm nửa cân dâu tây đường sau khi ăn vã hết cân rưỡi (bạn Tiên đừng chửi tớ nhá, công bạn mang dâu từ Đà Lạt ra làm tớ rất xúc động)

- Định nấu cơm chiều nhưng chồng nấu mất.

Công tác tài chính:

- Nhận kế hoạch tiêu tiền chùa

- Trốn thuế và cay vì trốn không thành công lắm

- Đi ăn trưa muốn chi tiền mà bị galant qua mặt mất

- Tránh tẩu hoả nhập ma vì tiền không ra khỏi túi, tối đi mua một mớ bánh rõ đắt về... nhìn

Công tác thông tin liên lạc:

- Cai blog được 9 tiếng liên tục nhờ họp và đi chơi

- Gọi điện cho Dế tốn tiền quá

- Một ông gọi điện rất dài dòng vì ông ấy được mạng thưởng gần 100k nhân dịp ổng nghe điện gái gọi nhiều trong tháng (coi như phân phối lại thu nhập vì ổng kéo dài điện thì cuối tháng mình lại được mạng mình thưởng, yêu quý tất cả các bạn dùng mạng mobifone gọi cho mình nhá nhá)

Công tác đại đoàn kết dân tộc:

- Xui một cậu lấy vợ để thấy đời rất chi là hay

- Xui một em gái lấy chồng để đẻ con hoặc cứ thế tự đẻ cho đỡ phí công làm kiếp đàn bà đẹp.

chú ý: không xui hai người này lấy nhau.

- Tham gia xui một cậu đừng ghẹo gái trên blog mà mất đi cái sự đàng hoàng

...

Nhớ có thế thôi. Một ngày nhảm ngoại hạng Anh. Công việc thì cũng ì ạch cỡ ngoại hạng phường nhưng không đến nỗi đêm ngủ mất ngon vì nhoi nhói lo âu xuyên thủng vỏ não.

Giờ này con đã ngủ. Vậy là một ngày chúng không gây ra vụ gì để mình phải tỏ ra biết võ... mồm.

Điểm chung kết: (Ai cho thì cho đi, tính khiêm tốn không cho phép tớ tự cho điểm cao, thấp thì lại không thoải mái, mất vui.... Haha)

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009

Một sớm mai thức dậy. Thấy Zà hu tiêu rồi. Và cánh Chuồn xanh ấy. Cũng tan vào mây trôi...

VỀ BLOG

Mấy ngày nay bà con lao xao quá về mất còn của 360. Thực ra đến gần 2 năm qua lúc nào chả "sắp sập". Rối loạn và lỗi truy cập thì triền miên. Thử lòng con dân Zà Hú có lẽ cũng đến độ trơ gan cùng tuế nguyệt rồi.

Có gì để nghĩ chuyện còn mất chia li sinh tử nhỉ? Cứ lao xao đi đi ở ở, nhiều người làm tới hơn chục cái blog ở khắp nơi, đến mức quên và lộn nick tùm lum. Mà đi đâu rồi cũng rối tung rối mù cơ mà. Đi đâu mạng cũng tửng cả.

Chưa kể, đi đâu thì cũng cái blog chạy được là do có người điều hành nó. Phàm đã thế thì cũng vẫn là cánh đồng ồn ào những buồn vui, hay ho, quái đản. Ai cũng thừa biết ham blog với net không phải ham cái sự hiện đại, sành điệu mà là ham lưới quan hệ. Vậy thì nếu bảo buồn vì tan đàn sẻ nghé cũng âu là lẽ tan hợp dĩ nhiên. Dưng mà bảo ở 360 nó dẩm dít về quan hệ mạng với cả rối ren công nghệ nên đi thì tớ cho là không phải nhẽ. Đi vì sợ nó chết, thế thôi.

Thế tớ có đi không? Cũng lò mò thử vài cái nhà, nhưng phát hiện ra ở đâu rồi cũng tửng, chưa kể các tiện ích công nghệ và hiệu ứng quan hệ lưới cộng đồng có vẻ chưa anh nào hơn 360 cả. Được thêm tiện ích này thì lại phản cảm cái đoạn khác. Vài anh hẹn chuyển tài sản từ ẻn đến cmt đi theo thì kết cục là lởm khởm như thường hết, có chuyển đủ thật đâu.

Tối nay thấy bà con giật vài cái blast hoang mang vì sao YH360 mạng to thế mà nó lại sập không báo trước. Ui za, đó cũng là câu trả lời nhé. Ai cẩn thận thì coppy hết ra mà cất là chắc ăn thôi.

Phần mình, đùa là còn cái lai quần cũng đánh ở đây, nhưng thực sự nghĩ rằng, cuộc chơi nào cũng có ngày tàn. YH tắt cũng chả có làm sao. Phía trước là bầu trời với những thứ sẽ mới lạ hơn nữa thì sao?

Tất nhiên với blog này, mình cũng đã trải nghiệm kha khá nhiều. Những phát hiện từ chính mình và xung quanh thật thú vị. Đã "lời" được nhiều tình cảm bè bạn ấm áp, đã có những gặp gỡ chân tình giữa đời thật, đã được sẻ chia ấm áp. Cũng rút ra được nhiều kinh nghiệm quý báu về quan hệ ứng xử giữa đời, vài bài học hay ho về tính tin người thái quá của mình. Lâu lâu ngã ngửa vì phát hiện ra vài người tưởng như "đỉnh" thì lại tệ mạt hơn cả đáy, nghĩa là thế giới ảo này chính xác là cơ hội để trải nghiệm cảm giác đang đi với những gương mặt cười như tiên bỗng khi mặt trời tắt nắng, bạn đồng hành khiến mình bổ chửng choáng váng như thể đụng hàng ma nhện vì họ lột mặt nạ trăm phần trăm. Cảm giác này té ra không chỉ mình mình có cơ hội nếm.

Cũng vui thật. Nhìn lại thấy phì cười vì giấc mơ rất sống động. Nếu YH 360 còn thì nó tiếp diễn, ta lại chơi. Nếu nó ngủm thì có lẽ phần tháng năm dành cho trải nghiệm liên quan tới đời sống mạng cũng đã đủ. Nếu dừng lại và nhìn lại quãng thời gian này sẽ thấy nhiều thứ hay lắm đấy. Dĩ nhiên là tôi biết, điều hay từ đây nhiều hơn gấp bội lần những vướng víu vớ vẩn. Những người bạn ấm áp cũng sẽ chẳng vì blog sập mà thôi làm bạn của tôi.

Đôi lúc lười viết hoặc buồn buồn, hoặc rảnh rỗi, thói quen đọc lại nhật ký mà lúc này là lật ngược đọc những quãng blog bất kỳ cho mình cảm giác thú vị qua từng entry và từng cmt chia sẻ của bè bạn.Có những người bạn vẫn bên ta, có những người đã vì sao đó xa 360, có những quan hệ ngày ấy sơ giao đã thành gần gũi hơn mình tưởng tượng và cũng có những người tưởng bạn mà hoá thành gì đó khó gọi. Cảm giác chung vẫn là quá khứ gần lắm mà những con chữ như đã lọc nó thành một thế giới giản dị ngọt ngào, giống như thể hôm qua là thiên đường của hôm nay vậy. Dĩ nhiên chả dại gì không tin ngày mai cũng là thiên đường của ta theo cách nào đó. Bước luân hồi uyển chuyển vô thường và tính lạc quan đến độ "không có khả năng tuyệt vọng" của mình khiến mình luôn hồi hộp chờ đợi nó mang đến những kỳ diệu mới một cách tự nhiên như "quà tặng cuộc đời". Blog này là một đoạn đường vui.

Tối nay vì hộp mess bị đầy quá không gửi tiếp đi được, ngồi dọn quyết liệt. Lâu lâu vẫn dọn nhưng chỉ là dẹp bớt vài cái một. Dẹp 400 mes. Lần lượt đọc lại từ ngày đầu trước khi xoá bớt. Cứ như sống lại toàn bộ quá trình chơi blog. Quái lạ là sao có lúc nó làm mình bực mình thế không biết. Sao có lúc mình cả tin thế. Sao có lúc mình nghi ngờ thế. Và liên tục cười tủm tỉm hoặc cười phá lên. Vui thật. Chỉ có thể là vui thôi. Ôi là cái giấc mơ này. Thể nào cũng có ngày viết gì đấy về nó. Để viết thật đến cùng chắc phải chờ ngày mày sụp quá. Haha.

Sẽ mãi là niềm vui. Mà để vui thế, ngọt thế, muốn đậm đà, đừng có ai trách móc gì việc phải nêm tí muối mặn, gừng cay, ớt hiểm. Còn sống còn yêu đời chứ.

YH ơi, mày sẽ sập chứ? Hàhà, tao còn có lúc chết nữa là mày. Một sản phẩm truyền thông dù thú vị tới đâu cũng ngày chung cuộc như mọi thứ trên đời thôi. Nhưng tao thì tin rằng mày có ra đi cũng không vô trách nhiệm như bà con đang lo đâu. Dưng cơ mà tao cũng đã coppy hết trơn các entry ra rồi. Mai này tao còn muốn đọc nó, con tao cũng đọc chứ. Mày sẽ không sụp trước khi tao coppy hết các cmt của bè bạn đâu nhỉ. Cứ ra A4 là chắc ăn nhất.

Thong dong mà chơi, hơi đâu lo cho nản.

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2009

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy magnify

BUNG BIÊNG MÂY TÍM

Về phố ở lâu rồi, mấy đứa bạn cứ nửa chê nửa trêu: Cử cậu làm trưởng ban đại diện Chân quê nhá! Nhớ gì không nhớ cứ mê mải hoa Xoan.

Hoa sữa hay được gán cho chất thanh tao tình phố thị, hoa xoan lại nặng mộc mạc lối tình quê. Chừng tháng 3 âm là vào mùa mây tím.

Sau dằng dặc ngày sương giá, chịu rụng tả tơi áo lá, thân gầy trân mình nuôi nhựa để qua xuân bật dậy mầm sống mơn mởn xanh và tha thiết dâng đời những chùm nụ tím mênh mang đón chào nắng mới ấm áp.

Đó cũng là thời khắc cây rũ hình ảnh "Sầu đông" để thực sống với chất "Xoan", một âm tiết rất gần với Xuân. Người đời có câu "trai ba mươi tuổi đương xoan", mượn âm xoan để chỉ sức xuân thì.

Chất Xoan ấy mạnh mẽ đến ngạc nhiên. Gốc xoan già đã đốn mùa nảo mùa nao hay cành xoan bỏ quên nơi góc vườn chơ vơ buồn tủi, thế mà chạm vào khắc xuân lại bùng lên lửa xanh vờn ngút quanh. Cứ cắm cành ấy xuống đất hay đừng đốn đi cành tược của gốc già, từ đó lại sẽ bung ra những mùa hoa tiếp nối dòng nhựa sống vĩnh hằng.

Ám ảnh hoa xoan khiến trong vốn từ của mình mọc ra từ láy "bung biêng". Là gì đó mơ hồ sương khói, không tím sẫm như violét, không rạo rực biếc tình như tím bằng lăng, không háo hức ngời tím xanh như nàng thài lài, hoa xoan tím lúc ngả xanh, khi lại ngả phớt sắc tím hồng.

00076-2.jpgMELaz61a_web.jpg

Sắc tím của cả chùm hoa, cả dải hoa chủ yếu là nhờ nhuỵ hoa hợp thành chứ cánh hoa chỉ phớt chút tím điệu gọi là, khiến gam màu chung trở nên ảo diệu mong manh.

Melia7

Bung biêng vì rất khó nắm bắt gam màu hoa xoan. Màu tím ấy lẫn vào lất phất mưa xuân nên nhuốm bàng bạc. Lại có khi cánh tím bắt tình nắng cuối xuân đầu hạ thả hồn ra thành đám mây xốp dịu dàng phơn phớt giấc mơ thiếu nữ cập kê trong trẻo, gợi sự cuốn hút non tơ của tâm hồn chưa trải bụi trần.

Bao kiếp tao nhân mặc khách tìm nơi cánh hoa riu ríu ấy chốn giăng mắc tơ lòng. Đời thơ Nguyễn Bính mượn nàng nói hộ ân tình tới 7 lần kể từ cái bữa "mưa xuân phơi phới bay, hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy". Rồi ai nữa gửi lưu luyến vào những hồn hoa "tơi bời rụng bến đò ngang" ngày văn nhân - ả đào giao tình, giã bạn. Người xưa, người nay yêu quê, nhớ làng mỗi buổi búp hoa mong manh vặn mình bung nhuỵ, như thể nghe cả tiếng "tách" khẽ khàng đến vi diệu của cánh hoa từ ký ức, từ đầu hiên nhà vượt đường đất xa xôi vọng tới.

Phàm cái gì từ cây xoan đều độc. Các cụ ta cứ trồng, dành dụm chừng chục thân xoan 5-6 tuổi, đường kính ba bốn chục phân, ngâm thả một đôi năm dưới ao, là yên tâm phần gỗ cho một nếp nhà mộc mạc thường thấy ở làng Việt. Gỗ xoan không rắn chắc như lim, sến nhưng lại có vân đẹp và nhẹ, khỏi lo mối mọt.

Văn chương cứ bận tả ngan ngát hoa xoan, nhưng tịnh chả ai nói trắng phớ ra là hương ấy cũng hăng hắc lơ mơ theo chiều hương vị của thân, vỏ, lá. Nhưng người đời chả vì thế mà thôi vấn vương làn hương thoảng bay mỗi tinh mơ, mỗi sẩm chiều ấy. Hoa xoan không để hái về cắm, không để nấu thành món ăn như hoa bí, hoa mướp, hoa thiên lý... Hoa xoan chỉ để say, để nhớ thôi. Và nhớ là nhớ cái thần như mơ như thực của xoan trong tiết nàng Bân khấn trời rây mưa, đảo gió phớt lạnh để khỏi tủi tấm tình đan áo.

Hoa xoan, dịu dàng nhưng lại có phần đáo để ấy nhá. Nàng gây dị ứng phấn hoa đấy. Chưa kể đến mùa hoa xoan lại cũng là mùa lũ muỗi mắt, lũ dĩn tụ về trảy hội quanh nàng. Nói thật là tớ chẳng theo được thiên hạ để mê nàng đến ngất ngây đâu. Ngồi đâu cách nàng trong vòng bán kính 100 mét là tớ đã ngứa tung lên rồi. Nhớ năm chín mấy về vùng Xuân Thuỷ (Nam Hà) công tác, đi làm quần quật, thế mà được chừng nửa tiếng ngủ trưa, cứ chợp mắt là dĩn lại đốt ngứa vẹo người. Hoá ra vườn hàng xóm có cây xoan to như cây đa.

Ấy thế nhưng chiều xuân vắng mưa rây, gió lên hây hẩy ghẹo dải mây tím mềm ấy thả cơn mưa hoa la đà đầy tóc, đầy mặt ngõ quê thì rõ là đủ mười phần thơ mộng. Thảm cánh hoa mỏng manh đã phôi pha sắc tím cho lòng trầm xuống nỗi buồn nhè nhẹ phút xuân muộn. Lạ là không rạo rực đám đông như thảm phượng vĩ, thảm bằng lăng hay kiêu sa như thảm hoa sưa, khoảng sân, khoảng ngõ cánh xoan rơi luôn là gì đó vắng lặng nhưng thanh bình, gợi một chiều sâu năm tháng chỉ có đầy lên mãi chứ khó vơi nguôi.

Thế là chỉ vài tuần sau, những chùm quả xanh phổng lên lúc lỉu. Ái chà, khỏi phải bàn nhé, khuôn hình trái xoan đã là một chuẩn mực của vẻ đẹp đấy.

Với lũ nhóc con trai, đây là nguồn đạn súng phốc tuyệt đỉnh. Cái súng làm từ một gióng trúc, gióng tre nhỏ, lõi vừa đủ đựng trái xoan non, cán súng y như pít tông, đẩy mạnh là đã hoàn thành cú bắn. Viên đạn xoan vút thẳng tới mục tiêu, không gầm lên như trọng pháo, nhưng tiếng phốc phốc rộn rã đủ khiến ký ức tuổi thơ của chúng sống động mãi. Khối đứa còn nhớ kèm với những trận đòn nát đít vì dù là trò chơi nhưng dại dột nhằm vào mặt nhau, hay nhằm xuống bụng mà trúng vào mắt thì cũng thành tật suốt đời.

Đám con gái thì muôn đời vẫn đặt làm đẹp lên đầu nước. Hạt xoan ấy xâu thành chuỗi cườm cổ, cườm tay thì khác gì ngọc lưu ly. Rồi lại chơi ô ăn quan bằng quả xoan. Đến bữa cỗ hư ảo nào đó lại biến chúng thành gạo, thành thịt, thành đặc sản nấu trong những nồi lá mít.

Chả phân biệt con trai con gái, thói ăn bậy của trẻ con sẽ khiến lần lượt từng đứa, không lúc này thì lúc khác, nhấm thử cái thứ quả trông rõ là ngon mắt ấy. May mà nó đắng nghét, lè ngay ra, súc miệng cả buổi chưa hết, chứ không thì ăn dăm quả đủ ngộ độc rồi.

Bản thân tớ, có lần nhìn trái xoan chín vàng rộm, nhấm thử thấy cùi nó bột bột y như trái táo ta bở. Vị đắng cũng đã phai nhiều nhưng sực nhớ lời mẹ dặn mà nhả vội. Về khóc ngấm ngầm vì sợ chết. Giờ mới kể đấy.

Melia azedarach אזדרכת מצויה

Trái xoan già đến khô vỏ vẫn còn lưu luyến thân mẹ làm liên tưởng tới người con bao tuổi chăng nữa cũng mãi là còn non nớt trong tình mẹ bao dung. Khi thân mẹ sinh mùa hoa em vẫn còn có chị ở bên âu yếm chia sẻ .

Mai chị "xuất giá", con nhà dân giã chả kén bến đậu. Qua đủ một vòng luân hồi bốn mùa mưa nắng, xuân sau, lứa xoan non lúp xúp phủ xanh khắp chân đống rơm, dọc đôi rệ ngõ, vượt ra rìa làng, chân đê... Đôi uyên ương nào mới xin cha mẹ ra ở riêng lại lo lụi cụi tính toán trồng chục gốc xoan để ít nữa dựng nhà...

Xoan lưu luyến người nên xoan theo về phố phải không? Xoan vốn gốc chân quê cơ mà. Dù không biết nhiều nhưng đảm bảo ít nhất ở Hà Nội bạn sẽ gặp cây xoan đang trổ hoa tím bung biêng ở đầu giao phố Trần Cung - Hoàng Quốc Việt hoặc ở trong một khu vườn của phố Trần Quốc Toản, rất gần với thánh địa hoa sữa đường Nguyễn Du. Ở nơi đô hội, xoan khiêm nhường tím nhưng nét đẹp ấy cũng đâu bị mờ nhạt bên cạnh những loài hoa phố khác.

Có thể thôn xóm sẽ khác đi, nhà cửa sẽ bê tông cốt thép hết nhưng sức sống dung dị và dẻo dai của hoa xoan sẽ còn mãi trong làng Việt, hồn dân Việt mỗi độ giao mùa xuân qua hạ tới. Và nếu về quê tiết thanh minh này, phải gặp được làn khói bếp quấn quít vầng hoa xoan trên mái chiều mới thật thoả mãn khát khao lặn ngụp vào hồn quê, tình quê.

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2009

MỘT NHAN SẮC..... Entry for April 03, 2009

MỘT NHAN SẮC

Nghỉ tay, lang thang chút, gặp đoá hoa này. Một nhan sắc kinh điển chứa đựng điều gì đó như là vĩnh viễn.

Màu của nó đỏ rất tuyệt. Đủ thắm để vừa ấm áp nồng nàn lại vẫn sáng tươi. Gam ấm này đủ kéo những mơ hồ trầm mặc ngày trời dở mưa dầm, dở mưa rào, dở hanh hao, dở oi ả buổi nàng Bân vụng chèo khéo chống. Người vụng tay đan lát mà nồng nhiệt tình yêu bù lại cho tấm áo muộn vẻ lung linh. Qua biết mấy truân chuyên luân hồi, cõi người còn chưa nguôi cảm động về tấm tình kết mưa cài nắng ấy.

Cách những lớp lớp cánh hoa hé và chín dần tràn trề sức sống. Từ mong manh tách búp, rồi thả lòng ngả mép cánh dần tới lúc đầu cánh cuộn vào. Quá trình ấy rất động, mạnh mẽ mà tinh tế uyển chuyển. Suy nghĩ về nó, làm sao còn chỗ cho những ì trệ.

Mình không hiểu nhiều lắm về nghệ thuật nhiếp ảnh để bình về chi tiết, nhưng cảm giác do bức ảnh đem lại thật lạc quan. Trước nó chỉ có thể nghĩ về những điều trong sáng, chân thành và hướng tới tâm thiện.

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2009

Entry for March 31, 2009

CÂU CHUYỆN NGÀY TRÔI

Ngày trôi gần cạn rồi. Ngoái lòng thấy một khắc nắng rơi, ngẩn ngơ trước tuổi mới và xao xuyến điểm những ngày qua.

Cám ơn tấm lòng bè bạn trên thế giới 360 và bè bạn không trong blog đã cùng sẻ chia những bồi hồi ngày thêm tuổi của Chuồn. Đang vào kỳ nước rút công việc, túi bụi lăn về đích nên không kịp đáp lễ tình cảm ấm áp của bạn bè ôm tôi vào lòng. Mong sự lượng thứ! Xin đền đáp tất cả bằng tình cảm chân thành như xưa nay tôi sống.

Khi người ta trẻ, khi người ta bớt trẻ, khi người ta... Người ta có bao giờ bình lặng trước phút giây kỷ niệm mẹ thả ta vào đời... Thế mà chỉ gần đây mới biết nghĩ rằng ngày này những đoá hoa ý nghĩa nhất là hoa ta dâng mẹ, dâng cha để cám ơn đã sinh ra ta. Có ba mẹ tới chúc mừng con gái, thấy lòng chùng xuống, thấy lòng dâng lên. Vẫn còn cha mẹ bên đời, vẫn còn cây phúc rạng ngời che ta.

Và những đứa em có duyên làm ruột thịt của ta kiếp này. Cám ơn em trai, em gái đã cho chị nhớ khi buồn vui cô đơn vẫn còn những nơi yêu thương vô điều kiện cho chị ngả lòng.

Cám ơn Anh, cám ơn các con đã chờ đợi em bữa cơm chiều nay, đã chuẩn bị lọ hoa nồng nàn, đã ôm lấy em khi em phờ phạc trở về sau một ngày túi bụi.

Chợt nghĩ, đời dài hay ngắn. Cô bạn trưa nay nói không còn dài "quá" đâu nhưng "lo toan và đền đáp" thì phải vội vàng lên mới kịp.

Chợt nghĩ làm thế nào để cân bằng hơn, thanh thản hơn trong những ngày tới, lách giữa bao bề bộn ám ảnh ta đến mức chả bao giờ rời được ý nghĩa "kệ cha nó" hay là "làm cố vì con". Kiểu gì thì cũng phải chọn lối bình tâm mà rong ruổi lượn thôi Chuồn ạ. Mỗi ngày quên mất điều ấy mà một ngày thiệt thòi. Thà cố rồi mà không được vì sao đó đã đành.

Ngày sắp lật trang rồi. Những chân tình đang rì rào hát quanh tôi. Cám ơn tất cả!